Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Quỷ Trường Sinh: Từ Đồ Tể Bắt Đầu Thêm Điểm Tu Tiên !

Chương 40: Chết không nhắm mắt, Thương Sơn Ưng Trảo Công!




Một đêm gió lạnh kéo đến, khắp nơi trên đất là cảnh băng giá!

Một trận tuyết lông ngỗng rơi hơn nửa đêm.

Sáng sớm Thần đô phảng phất đã bị đóng băng, bốn phía đều là những bức tranh thơ mộng tuyệt đẹp.

Nhưng tâm tình Ngụy Hoằng lại còn lạnh hơn cả băng tuyết!

Hắn im lặng đứng ở đầu một con hẻm nhỏ không tên.

Hai mắt đã sớm ngập tràn máu tươi cùng thi thể Lỗ Sơn chết không nhắm mắt."Mẹ nó, cũng không biết là ai ra tay mà tàn nhẫn quá vậy? Cả người xương cốt đều bị bóp nát hết rồi, trước khi chết chắc là chịu không ít tội nhỉ.""Thằng cha Lỗ Sơn tính tình thối hoắc, trước kia đã đắc tội không ít người, lần này coi như gặp họa rồi!""Đen đủi, sáng sớm lại gặp chuyện này, mau chóng để người tới nhặt xác đi."

Mấy tên nha dịch mặt đầy vẻ không kiên nhẫn bàn tán."Đều mẹ nó nói ít vài câu thôi." Một tên bộ đầu mặc áo vải bên hông đeo đao, Vương bộ đầu nhíu mày quát lớn một tiếng sau nhìn về phía Ngụy Hoằng, nói: "Hoằng ca nhi, sáng sớm để ngươi tới là chuyện Lỗ Sơn đêm qua bị người giết chết ở đây, hắn không có con cái cũng chẳng thân thích, ngươi ngày thường lại đi lại thân với hắn...""Yên tâm!" Thanh âm Ngụy Hoằng khàn khàn mở miệng: "Ta sẽ an táng hắn.""Tốt!" Vương bộ đầu hài lòng gật đầu, một bên ra hiệu cho người lui đi, một bên vỗ vỗ vai hắn nói: "Lỗ Sơn bị người dùng Thương Sơn Ưng Trảo Công bóp nát toàn thân xương cốt mà chết, trước khi chết chắc hẳn đã chịu không ít tội, môn công phu này ở Từ Châu có chút thịnh hành, tám phần là người bên ngoài làm, ngươi tự mình cẩn thận một chút.""Gần đây Thần đô loạn tượng xảy ra nhiều lần, tục truyền lão Hoàng đế thân thể đã không được như trước, Thái tử cùng Lục hoàng tử đang âm thầm lấy chuyện lưu dân để đấu đá nhau đấy, nha môn chúng ta mỗi ngày án nhiều quá cái đầu bận không xuể.""Nói tóm lại, chuyện Lỗ Sơn ta sẽ để phái tư đấu kết án, tiếp theo cũng không giúp được gì nhiều, trong lòng ngươi liệu liệu mà lo liệu thôi."

Nói xong, Vương bộ đầu vội vàng dẫn người rời đi.

Ngụy Hoằng hai nắm tay lại không nhịn được mà nắm chặt.

Hắn vạn lần không ngờ tới hôm qua còn cùng nhau chuyện trò vui vẻ uống rượu khoác lác Lỗ Sơn, vậy mà trong một đêm đã chết tại đây, hơn nữa còn chết thê thảm đến vậy.

Đối với sự qua loa của đám người Vương bộ đầu hắn lại không thấy kỳ quái.

Cái thế đạo này chính là như vậy, mạng người không bằng con sâu cái kiến.

Một người bình thường bị giết căn bản sẽ không gây chú ý, càng không ai đi chuyên tâm truy tra hung thủ.

Về phần Lỗ Sơn vì sao bị giết cũng chẳng ai thèm để ý!

Chỉ có Ngụy Hoằng mơ hồ cảm thấy chuyện này tuyệt không đơn giản.

Lỗ Sơn là một người luyện võ lại có thực lực Luyện Bì cảnh hậu kỳ, dù chân cà thọt một bên, thế nhưng đối với chiến lực cũng không có ảnh hưởng bao nhiêu, người bình thường căn bản không phải đối thủ của hắn.

Những năm nay hắn sở dĩ sống khổ như vậy!

Chỉ là vì trước kia lúc làm bộ khoái đã đắc tội quá nhiều người trong bang phái, mới bị người cố ý chèn ép phong sát, đến nỗi không tìm được công việc ra hồn, ngay cả khiêng đồ nặng cũng không ai dám thuê hắn.

Nhưng điều này không có nghĩa là hắn sẽ tùy tiện gặp họa sát thân."Nếu là đám cừu gia trước kia của Lỗ đại thúc muốn giết hắn, thì cũng sớm đã ra tay, không đến mức đợi tới bây giờ mới đột ngột ra tay!""Từ Châu, Thương Sơn Ưng Trảo Công?"

Ngụy Hoằng trong miệng yên lặng nỉ non.

Không hiểu liền nghĩ đến chuyện hôm qua mình giết ba người, giọng của bọn họ quả thật có chút giống người Từ Châu.

Lại nhìn kỹ các vết tích chiến đấu trong hẻm.

Đại khái có thể suy đoán ra Lỗ đại thúc là người ra tay trước.

Đối phương có thể có hai đến ba người, một trong số đó đã bị đánh chết, sau đó những người còn lại bắt đầu phản kích.

Cho nên phán đoán của Vương bộ đầu là đúng, đúng là người bên ngoài gây ra.

Lại xâu chuỗi sự việc hôm qua, Ngụy Hoằng trong lòng đại khái cũng đã có một cái hình dung."Hôm qua ta đưa một nhà Vương nãi nãi về hẻm Thiên Bảo, Lỗ đại thúc đã biết chuyện nhà đó gặp phải phiền phức, dù không nói rõ, nhưng với sự khôn khéo của hắn chắc chắn đã đoán được đại khái.""Trong đêm, ba tên hung đồ tìm đến người thân nếu như bị Lỗ đại thúc nhìn thấy, với tính cách của hắn chắc chắn phải ra tay diệt trừ hậu hoạn, cho nên trận chém giết không đầu không cuối này mới phát sinh."

Ngụy Hoằng nghĩ thông suốt mọi chuyện, không khỏi thở dài một hơi.

Mấy người ngay cả tên cũng không biết, không đầu không cuối mà sinh tử tương bác đánh nhau hai trận, còn phải trả giá bằng bốn năm mạng người, con mẹ nó tính là chuyện gì chứ!

Hắn ngàn tính vạn tính cũng không tính đến Lỗ Sơn lại quản chuyện này.

Thực ra chỉ cần hắn không quan tâm, mấy người bên ngoài tìm không thấy thi thể lại không quen thuộc nơi này, chuyện này coi như đã qua.

Thế nhưng Lỗ Sơn làm việc quyết liệt, không muốn để lại chút hậu họa nào.

Không khó đoán ra hắn là vì bảo vệ Ngụy Hoằng cùng một nhà Vương nãi nãi, nên mới không do dự mà ra tay, cuối cùng vì đối phương cao tay hơn mà bị phản sát!

Ngoài ra Lỗ Sơn trước khi chết nhất định đã chịu cực hình mà không hé răng nửa lời.

Tấm lòng muốn bảo vệ chân thành ấy khiến Ngụy Hoằng cảm thấy nghẹt thở!"Thúc, chúng ta về nhà!"

Ngụy Hoằng mắt đỏ xóa đi nước mắt ở khóe mắt.

Một tay khép đôi mắt của Lỗ Sơn vẫn mở trừng trừng.

Lúc này mới ôm lấy thi thể tàn tạ của hắn, im lặng hướng đến căn nhà nhỏ lụp xụp của mình đi."Thúc, ngươi yên tâm! Ta nhất định báo thù cho ngươi, mặc kệ bọn chúng là ai, việc này chưa xong đâu!"

Một tiếng nỉ non yếu ớt khó nghe phiêu tán trong gió.

Ngụy Hoằng từ đó không nói thêm một lời, hắn không còn cuồng loạn, cũng thu lại tất cả phẫn nộ và bi thương, trong lòng không hề có chút hối hận nào, mà chỉ có tín niệm báo thù.

Hắn sẽ hối hận vì đã giúp một nhà Vương nãi nãi sao? Sẽ không!

Lỗ đại thúc sẽ hối hận vì đã tùy tiện ra tay gây họa cho bản thân sao? Cũng không!

Sự việc giờ đã phát triển đến mức không chết không thôi, Ngụy Hoằng sẽ không quản đối phương là thân phận hay lai lịch gì, càng không quản chuyện này ai đúng ai sai có ẩn tình gì, hắn chỉ cần đối phương chết!

Cuối cùng, Lỗ đại thúc được chôn ngay trong sân nhỏ lụp xụp của hắn!

Ngụy Hoằng đào một cái hố sâu, không có dựng bia cũng không có nấm mồ.

Chỉ là từ nơi khác mang về một cây táo nhỏ trồng xuống làm dấu."Thúc, xin lỗi! Để không đánh động tới kẻ địch, ta không thể phô trương đưa thi thể của ngươi ra ngoài thành, tìm nơi sơn thanh thủy tú an táng.""Nơi này là nhà của ngươi, chịu chút ủy khuất thì cứ nằm ở đây đi, ngày thường ta sang đây thăm ngươi cũng tiện."

Ngụy Hoằng tùy tiện ngồi dưới đất.

Cúng cây táo chút thịt rượu, hoa quả, hương giấy và nến.

Hắn khui một vò rượu ngã trên mặt đất, lại khui một vò mình uống."Trước kia nghèo không có tiền mua rượu, hôm qua cũng không kịp uống với ngươi một chén, bây giờ ta bù vào đây!""Ngươi không có thân quyến, đi rồi cũng chẳng có ai nhớ, sau này rảnh ta sẽ đến uống với ngươi vài chén, yên tâm đi."

Ngụy Hoằng lẩm bẩm một mình, tâm tình dần dần bình tĩnh lại.

Chuyện xảy ra hôm nay quá đột ngột, đến cả hắn cũng không kịp trở tay, giờ phút này an táng Lỗ Sơn mà vẫn có cảm giác như đang mơ.

Dù đã sớm biết lưu dân vào thành sẽ có loạn, Ngụy Hoằng cũng sớm dọn nhà.

Nhưng vạn lần không ngờ tới cuối cùng vẫn không đầu không cuối bị liên lụy."Cuối cùng vẫn là kinh nghiệm không đủ mà! Nếu sau khi giết người, tiếp tục trảm thảo trừ căn, hoặc là ở lại nguyên địa xóa sạch hậu họa thì cũng không liên lụy đến Lỗ đại thúc rồi.""Ngoài ra, thực lực của kẻ giết người nhất định không tệ, chí ít hiện tại ta có lẽ vẫn chưa phải đối thủ của hắn...""Bất quá bất kể như thế nào, trước hết cứ phải moi bọn chúng ra rồi tính tiếp."

Ngụy Hoằng trong lòng tính toán, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.