Ba ngày thời gian, thoáng một cái đã qua!
Ngày mùng mười tháng giêng buổi chiều, Ngụy Hoằng liền nhận được thứ mình tâm tâm niệm niệm.
Năm trăm lượng đặt làm tiểu đao và một trăm cây huyền thiết mai hoa châm.
Tiểu đao đúng như hắn miêu tả!
Thân đao dài ba tấc, thon dài cân đối, không có rãnh máu, toàn thân đều là hoa văn được rèn chồng chất, nhìn rất đẹp mắt.
Chuôi đao và vỏ đao đều làm bằng gỗ vân sam, lại quét một lớp sơn đen, còn chạm khắc rất nhiều hoa văn tinh xảo, phảng phất là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
Cuối chuôi đao có một lỗ nhỏ, luồn sẵn một sợi dây!
Ngụy Hoằng có thể buộc chặt dây nhỏ vào tay, tiện thể giấu tiểu đao trong tay áo, không ai nhìn ra hắn mang theo vũ khí.
Nhưng một khi cần ra tay giết người.
Hắn chỉ cần khẽ lắc tay là có thể nắm đao trong tay, cắt hoặc đâm vào thân thể địch nhân."Phập!"
Ngụy Hoằng tùy ý vung tay đâm xuống.
Ghế đá trong tiểu viện lập tức bị đâm lạnh thấu xương.
Tiểu đao như cắt đậu hũ dễ dàng đâm vào trong đá cứng."Tốt tốt tốt!"
Ngụy Hoằng vuốt ve tiểu đao, yêu thích không buông tay.
Cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, hắn đặt cho nó cái tên – Đoạn Tràng Đao.
Đao này sinh ra chỉ để làm tan nát lòng người, đúng với cái tên của nó.
Còn vì sao Ngụy Hoằng không chế tạo loại đao kiếm khác mà chỉ chế tạo thanh tiểu đao như đồ chơi trẻ con này, thật ra là có tính toán của hắn.
Võ giả Luyện Bì cảnh da dày thịt chắc, không dùng vũ khí làm từ huyền thiết thì khó phá phòng!
Nhưng huyền thiết giá cả đắt đỏ, một thanh đao kiếm bình thường nhẹ nhất cũng phải mười mấy hai mươi cân, binh khí khác càng không cần nói, vật liệu tốn kém vô cùng.
Ngụy Hoằng đang túng quẫn trong tay, căn bản không chi nhiều tiền như vậy được.
Hơn nữa Thần đô dù không cấm mang đao, nhưng hằng ngày mang theo đao lớn vẫn sẽ rất bất tiện, động tí lại bị kiểm tra, cũng dễ bị người cảnh giác trước khi giết người.
Cân nhắc hết lẽ!
Ngụy Hoằng kết luận, một thanh tiểu đao tinh xảo, dễ cất giấu, chém sắt như chém bùn mới là thích hợp nhất với hắn.
Còn huyền thiết mai hoa châm cũng xuất phát từ tính toán đó.
Đã quyết tâm tìm hiểu ám khí thì đương nhiên phải luyện một loại thích hợp nhất.
Ám khí trên đời có hàng ngàn hàng vạn loại, cái gì châu chấu thạch, phi đao, boomerang, nhiều vô kể.
Nhưng chúng hoặc là mang không tiện, hoặc là tính bí mật không đủ.
Da võ giả dày, phản ứng nhanh!
Ám khí bình thường căn bản khó mà phá phòng và đánh trúng địch nhân.
Phi châm nhìn có vẻ bình thường nhưng lại bí mật, tiếng xé gió nhỏ, khả năng xuyên giáp tốt, một khi luyện đến trình độ bách phát bách trúng, ra tay trong nháy mắt con ngươi của địch cũng khó giữ được.
Mà phi châm mang theo cũng dễ!
Tùy tiện ghim vào bên hông quần áo là không ai phát hiện ra.
Vậy nên chúng trở thành công cụ tấn công thích hợp nhất của Ngụy Hoằng lúc này."Đoạn Tràng Đao không cần luyện, thường xuyên cầm quen xúc cảm là được, ta Ngũ Thú Quyền đã đạt đến cảnh giới viên mãn, coi đao là phần tay kéo dài là có thể dung hợp vào trong quyền pháp.""Huyền thiết mai hoa châm thì cần luyện nhiều hơn, tiếc là, không tìm được bí kíp ám khí ra hồn!"
Ngụy Hoằng lẩm bẩm, lấy ra từ trong ngực một quyển bí kíp.
Đây là hắn tìm được ở Truyền Công Đường của Hổ Đầu Bang, bỏ ra 10 lượng bạc có được « Cơ sở ám khí sơ giải », còn các bí kíp ám khí tốt hơn thì không thấy đâu.
Năm nay ám khí không được thịnh hành!
Dù sao võ giả ai nấy cũng da dày thịt béo, luyện không tới nơi mà chơi ám khí thì khác nào gãi ngứa cho người ta, còn dễ rối loạn nhịp điệu chiến đấu, vì vậy ám khí chỉ được coi là kỹ pháp ngóc ngách.
Nhưng « Cơ sở ám khí sơ giải » này vẫn có chút ý tứ.
Nó ghi chép đồ hình mấy chục loại ám khí thông dụng, thêm mười tám loại thủ pháp ra ám khí, dù sơ sài nhưng cũng giúp Ngụy Hoằng hiểu biết đại khái về ám khí."Đinh! Kỹ năng Cơ sở ám khí độ thuần thục +1, hiện tại độ thuần thục là nhập môn 1/100!"
Một dòng tin nhắc nhở hiện ra.
Khóe miệng Ngụy Hoằng không khỏi nở nụ cười.
Chỉ cần hiện độ thuần thục, còn xa gì việc xoát đến cực hạn chứ?
Nhưng hắn không định tự mình cặm cụi luyện, từ lâu hắn đã sờ ra diệu dụng của kim thủ chỉ.
Hệ thống không trực tiếp tăng điểm thực lực!
Mỗi ngày Ngụy Hoằng luyện da cũng không dùng hết quá nhiều sinh cơ.
Vậy nên ném sinh cơ dư vào kỹ năng mới là lựa chọn nâng cao sức chiến đấu có lợi nhất."Đinh! Trừ 100 điểm sinh cơ, kỹ năng « cơ sở ám khí » độ thuần thục +100, chúc mừng ngươi đột phá đến cảnh giới tinh thông!""Đinh! Trừ 300 điểm sinh cơ, kỹ năng « cơ sở ám khí » độ thuần thục +300, chúc mừng ngươi đột phá đến cảnh giới tiểu thành!"
Liên tiếp cộng điểm hai lần!
Trong đầu Ngụy Hoằng phảng phất có thứ gì nổ tung.
Vừa rồi trí nhớ về kiến thức ám khí giờ được lý giải, dung hợp với tốc độ đáng sợ, hắn như thể ngộ tính chợt tăng lên gấp ngàn lần vạn lần, mọi kỹ xảo ám khí đã từng tiếp xúc đều đã quen thuộc.
Trong chớp mắt!
Hắn giống như đã luyện ám khí ba năm năm.
Tay trái như điện chộp lấy một cây huyền thiết mai hoa châm, ngón tay bóp bắn ra, phi châm hóa thành tàn ảnh biến mất trong không trung.
Một khắc sau!
Phi châm cắm phập vào tường viện.
Tường làm bằng đá cứng chắc, cũng không cản được ám khí sắc bén này."Lợi hại!"
Ngụy Hoằng hài lòng cười, bắt đầu luyện tập không ngừng.
Đã cộng điểm đi bước đầu, còn lại chỉ là vấn đề luyện tập thôi."Phập phập phập!"
Từng cây một huyền thiết mai hoa châm được hắn bắn ra.
Ngụy Hoằng hết lần này đến lần khác làm quen với phương pháp luyện tập ám khí này.
Thấy độ thuần thục không ngừng tăng, hắn càng thêm thỏa mãn và vui mừng.
Lúc này hắn nếu đấu một trận với Mạnh Khai Sơn, chắc chắn sẽ không chật vật như trước.
Một bên dùng Đoạn Tràng Đao phá phòng đánh lén, một bên dùng mai hoa châm đe dọa hai mắt đối phương, dựa vào lợi thế thân pháp nhanh nhẹn của mình, đùa chết hắn cũng chỉ là tốn chút thời gian mà thôi."Tiếc là không mua được độc dược tốt, nếu bôi lên lưỡi đao và phi châm thì chắc chắn có thể khiến địch nhân chết nhanh hơn."
Ngụy Hoằng tiếc hận lắc đầu.
Độc dược không khó mua, thạch tín ngoài hiệu thuốc có bán.
Dù quan phủ quản lý việc này rất nghiêm ngặt, nhưng chịu chi tiền thì vẫn mua được.
Nhưng những độc dược đó đối với võ giả khí huyết dồi dào mà nói có hơi thừa thãi, chỉ cần không ăn một lượng lớn thì cơ bản không mất mạng ngay, bôi một chút lên phi châm mà đòi giết người lại càng hoang đường.
Trừ khi mua được độc kiến huyết phong hầu trong truyền thuyết, nếu không thì cũng chỉ là gân gà thôi.
Đồ tốt có giá trị vạn kim như vậy không phải thứ Ngụy Hoằng hiện tại có thể mơ tưởng."Ngụy đại ca!" Thu Cúc đang thêu hoa dưới mái hiên không khỏi cực kỳ hâm mộ lên tiếng: "Phi châm này ta học được không?""Được!" Ngụy Hoằng thuận miệng đáp: "Nhưng ngươi vẫn nên đánh nền cơ bản trước đã, buổi tối như thường lệ đến phòng luyện công, ta bắt đầu dạy ngươi thung công.""Vâng!" Thu Cúc kích động, mặt mày hớn hở.
Xuân Lan lại khinh bỉ bĩu môi: "Con gái học võ làm gì? Tìm một nhà giàu gả vào mới đúng lý, ta nghe nói phụ nữ học võ sẽ to cao thô kệch, cẩn thận sau này không ai lấy.""Ta không sợ." Thu Cúc hừ lạnh: "Dù cả đời không ai lấy, ta vẫn muốn học!""Ha ha!"
Ngụy Hoằng lắc đầu cười không để ý.
Tính cách hai chị em khác biệt, tương lai thế nào còn chưa biết!...
