Ngày thứ hai, Ngụy Hoằng đứng tại tiểu viện mới thuê trong ngõ Nhân Nghĩa, hài lòng liếc nhìn bốn phía.
Đây là cái lớn nhất trong số viện hắn mới thuê, cũng không nhỏ hơn Ngụy trạch ở ngõ Thiên Bảo, ở lại mười mấy người cũng hoàn toàn không có vấn đề."Ngõ Nhân Nghĩa gọi nhất hào viện!""Ngõ May vá có cái số hai viện!""Đường Chợ bán thức ăn có cái số ba viện!""Chậc chậc chậc, kể từ đó mặc kệ xảy ra chuyện gì ta đều có thể tiến thối có theo, tùy thời có thể lấy thay đổi thân phận ẩn náu trong đó, tính an toàn ngược lại tăng lên không ít."
Ngụy Hoằng nhếch mép cười!
Cánh cửa lớn màu son vừa lúc bị người gõ vang.
Hắn mở cửa nhìn ra, chỉ thấy một đám thiếu niên áo quần lam lũ thiếu nữ túm tụm trước cổng, dẫn tới người qua đường nhao nhao liếc mắt nhìn."Ngụy đại ca!""Hoằng ca nhi!"
Các thiếu niên thiếu nữ cẩn thận từng li từng tí vấn an.
Ngụy Hoằng cười tươi, khoát tay một cái nói: "Vào đi!"
Những người này tuổi từ năm sáu tuổi đến mười bảy mười tám tuổi đều có, ai nấy đều xanh xao vàng vọt, có mấy thiếu niên còn tàn tật, đi trên đường cũng không bị nhiều người nhìn tới.
Nhưng bọn hắn lại là những người bạn từ nhỏ Ngụy Hoằng quen biết trong khu ổ chuột.
Trong đó Loan Tiểu Thất chính là thiếu niên lần trước giúp hắn thăm dò nội tình Trịnh Phúc Sinh."Hoằng ca nhi, ngươi tìm chúng ta đến đây làm gì?" Loan Tiểu Thất kinh ngạc liếc nhìn bốn phía, hỏi: "Nơi này là ngươi vừa mua?""Thuê!" Ngụy Hoằng ngắn gọn nói: "Thấy các ngươi ở khu ổ chuột bám víu vất vả cũng chẳng được gì, vừa vặn thuê được cái sân này cũng có thể cho các ngươi chỗ che mưa che gió, về sau tất cả chuyển đến ở đi.""Chúng ta chuyển đến?""Thật sao?"
Đám người đều kinh ngạc há hốc mồm.
Hiển nhiên không ngờ sẽ có niềm vui bất ngờ thế này rơi trúng mình.
Loan Tiểu Thất vô thức từ chối nói: "Không cần đâu, chúng ta nhiều năm nay đều ổn cả, ở chỗ này sợ là không quen.""Không quen?" Ngụy Hoằng cười lạnh hỏi lại: "Ngươi cũng muốn để đệ đệ muội muội ngươi sống như chó à? Mỗi ngày không có việc gì lang thang khắp nơi, mỗi ngày vì một bữa no mà trộm cắp? Ngày nào đó bị người ta tóm được liền chặt tay chân?"
Loan Tiểu Thất cười khổ một tiếng không phản bác!
Đây là cách sinh tồn của những người ở tầng lớp dưới đáy, hắn hiểu, Ngụy Hoằng càng hiểu!
Trong đám người còn có mấy thiếu niên từng tham gia vào băng trộm, ảo tưởng được nổi bật, kết quả thế nào?
Bởi vì trộm đồ bị bắt, tay trực tiếp bị người ta chém đứt, cả đời tàn phế.
Bọn hắn tựa như con rệp đang giãy giụa trong vũng bùn!
Bây giờ Ngụy Hoằng muốn lôi bọn hắn ra khỏi vũng bùn, muốn cho đám người một nơi ấm áp dễ chịu, Loan Tiểu Thất làm sao có thể từ chối?"Từ hôm nay trở đi, các ngươi toàn bộ chuyển đến đây ở." Ngụy Hoằng không cho phép từ chối mà nói: "Ăn ở ta bao trọn, mặc kệ các ngươi muốn đọc sách luyện võ hay muốn học nghề thêu thùa, tóm lại ta đều sẽ sắp xếp cho các ngươi."
Loan Tiểu Thất toàn thân rung động!
Các thiếu niên thiếu nữ cũng đều đầy mắt kinh ngạc.
Một dòng nước ấm chảy trong tim, không một ai nói ra lời từ chối."Được rồi, đi chọn phòng!" Ngụy Hoằng cười khẽ xoa đầu một cô bé, nói: "Nơi này có tất cả ba gian chính phòng, hai gian phòng phụ, nhà bếp nhà vệ sinh đầy đủ, mấy đứa con gái thì ở hai gian phòng phụ, những người khác ở ba gian chính phòng, không đủ ta sẽ bảo người mua thêm mấy chiếc giường về sau.""Đi thôi!"
Loan Tiểu Thất dịu dàng ra hiệu với các em."Thật sao? Tuyệt quá, cảm ơn Ngụy đại ca!""Oa! Chúng ta thật sự được ở đây sao?""Ô ô ô, tuyệt quá đi, phòng ở đây to quá."
Các thiếu niên thiếu nữ kích động nhảy cẫng hoan hô.
Ngụy Hoằng đưa tay nhét một bao bạc vụn vào tay Loan Tiểu Thất, dặn dò: "Về sau bọn họ đều do ngươi quản lý, mỗi ngày ta cố gắng dành thời gian tới dạy các ngươi luyện võ, ngươi đi mua quần áo cơm canh cho mọi người, mỗi ngày ba bữa đều phải có thịt, nhớ chưa?""Vâng!"
Loan Tiểu Thất trầm mặc gật đầu.
Hắn không nói lời cảm kích nào, chỉ có đáy mắt ẩn ẩn lệ ngân."Khóc cái gì? Không có tiền đồ!" Ngụy Hoằng ôm lấy bờ vai hắn, cười nói: "Bây giờ ta luyện võ thành tựu, trong tay dư dả nuôi các ngươi không khó, đợi các ngươi luyện võ thành tựu cũng có thể giúp ta, chúng ta là mối quan hệ giúp đỡ nhau hiểu chưa? Đừng có nhiều lời!""Được! Ta sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ." Loan Tiểu Thất trịnh trọng cam đoan.
Có thể thấy sự kiên định trong đáy mắt hắn.
Lần đầu tư này của Ngụy Hoằng hẳn sẽ không bị thiệt.
Dù sao ba cái sân không thuê để không cũng chẳng làm gì, để bọn họ ở cũng không sao, chỉ cần bồi dưỡng thỏa đáng thì đây sẽ là một đám người tin cậy giúp đỡ hắn.
Dù không trông mong gì vào chuyện chúng có thể giúp mình giết người phóng hỏa!
Nhưng mà lần trước Loan Tiểu Thất làm chuyện thu thập tình báo không tệ.
Sau này có chuyện gì cũng có thể cần đến!"Ngoài ra!" Ngụy Hoằng lại nói ra yêu cầu của mình: "Ta muốn các ngươi giúp ta tu hành!""Giúp như thế nào?" Loan Tiểu Thất đầy kinh ngạc."Không khó!" Ngụy Hoằng chỉ vào năm chiếc khốc tang bổng đặc chế ở góc tường, nói: "Khốc tang bổng này là ta tìm thợ rèn Hồ làm, mỗi cây nặng 12 cân, ngươi chọn mấy người có sức lực lớn giúp ta đánh khắp người là được.""Ồ?"
Loan Tiểu Thất bước lên cầm chiếc khốc tang bổng xem xét, lập tức không nhịn được hít một hơi sâu.
Hắn cũng có hiểu biết về luyện da của võ giả, nhưng chưa từng thấy ai dùng vũ khí kiểu này tự đánh vào người mình, như vậy có chút quá điên cuồng.
Bất quá hắn cũng hiểu Ngụy Hoằng khẳng định có bí mật của riêng mình!
Cho nên thức thời không hỏi nhiều, chỉ trầm tư một lát nói: "Trừ mấy cô gái nhỏ tay yếu, đại khái cũng chỉ chọn ra được mấy người hỗ trợ thôi.""Được, đi sắp xếp đi!" Ngụy Hoằng gật đầu ra hiệu."Được!" Loan Tiểu Thất cũng không nói thừa, trực tiếp bảo các thiếu niên thiếu nữ: "Nghe kỹ đây, Hoằng ca nhi tốt bụng cho chúng ta ở đây, chúng ta không thể không biết điều. Hễ chuyện gì làm được đều phải giúp đỡ, không được than khổ kêu mệt, nếu không thì cút về ổ chuột mà đói rách, nhớ chưa?""Rõ!""Biết rồi, Tiểu Thất ca!""Cảm ơn Ngụy đại ca!"
Các thiếu niên thiếu nữ hăng hái đáp."Đại Nha Nhị Nha, hai đứa ở lại chăm sóc mấy em nhỏ, còn hai đứa đi mua đồ ăn nấu cơm, Hoằng ca nhi nói chúng ta sau này ở đây đều phải được ăn thịt!""Tiểu Vũ Tiểu Húc, mấy đứa bị cụt tay thì đi mua vật dụng như quần áo giày dép lương thực hủ tiếu gì đó, cứ mua hết đi.""Ba Chó Nhị Hổ các ngươi theo ta giúp Hoằng ca nhi luyện bì!"
Loan Tiểu Thất sắp xếp các thiếu niên thiếu nữ đâu vào đấy.
Từng lượng bạc vụn được tiêu ra, trong nháy mắt liền thu xếp thỏa đáng.
Có người đi mua đồ, có người mua thức ăn nấu nướng, có người trông nom mấy em nhỏ, cuối cùng tính cả Loan Tiểu Thất thì chỉ còn bảy thiếu niên choai choai tập trung bên cạnh Ngụy Hoằng.
Bọn họ đều mười lăm đến mười bảy tuổi!
Mặc dù xanh xao vàng vọt do thiếu dinh dưỡng lâu ngày.
Thế nhưng, nâng lên khốc tang bổng 12 cân vẫn khá nhẹ nhàng."Bắt đầu thôi!"
Ngụy Hoằng tìm một chiếc ghế dài rộng.
Cởi áo ngoài mình trần nằm lên, ra hiệu bọn chúng đánh mạnh xuống…
