Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Thám Đến Từ Tương Lai

Chương 25: Đồng bọn




Hàn Bân cùng Lý Huy xuống xe, cả hai đều cầm súng ngắn.

Tay trái cầm đèn pin, tay phải cầm súng, hai cổ tay giao nhau.

Trước quan sát xung quanh một lượt, không phát hiện động tĩnh gì bất thường.

Một người bên trái một người bên phải tiếp cận chiếc xe, biển số xe khớp, xác định đúng xe khả nghi.

Lúc này, cả hai đều có chút căng thẳng, bước chân rất nhẹ, mắt nhìn bốn phía, tai nghe tám hướng, phòng bị Tôn Kỳ Phong bất ngờ tấn công gây thương tích.

Sau khi tiếp cận, dùng đèn pin chiếu mạnh vào bên trong xe, cũng không phát hiện bóng dáng Tôn Kỳ Phong.

Hai người thất vọng, cũng thở dài một hơi."Ngươi ở xung quanh canh chừng, ta kiểm tra một chút." Hàn Bân nói.

Lý Huy gật đầu ra hiệu, cảnh giới xung quanh xe van.

Hàn Bân đeo găng tay và bọc giày vào, mở cốp trước sau xe, không phát hiện vật phẩm bất thường.

Bên trái con đường, là một mảng rừng cây.

Nửa thân xe van, đều đỗ sát ở trên đất.

Đang chuẩn bị mở cửa xe thì phát hiện bên ngoài cửa xe có một loạt dấu giày, kéo dài về phía rừng sâu.

Hàn Bân lấy điện thoại ra, chụp lại dấu chân, không kịp xem xét kỹ càng, tiếp tục kiểm tra bên trong xe.

Ở chỗ ngăn đựng đồ phía ghế phụ lấy được một cái mũ, giữa hai ghế có ngăn chứa đồ, để giấy phép lái xe và đăng ký xe của Tôn Kỳ Phong.

Ngoài ra, không phát hiện thêm vật gì khác."Ô ô..."

Đúng lúc này, tiếng còi cảnh sát vang lên.

Hàn Bân nhìn ra phía ngoài, thấy đèn hiệu nhấp nháy ở đằng xa, hẳn là đội cảnh sát chi viện đến...."Trịnh đội, Tăng đội." Hàn Bân và Lý Huy hô."Hai đứa nhóc các cậu ngược lại nhanh thật." Trịnh Khải Toàn nói."Đúng xe của nghi phạm sao?" Tăng Bình hỏi."Đúng xe của nghi phạm, nhưng Tôn Kỳ Phong không ở trong xe." Hàn Bân nói."Có manh mối gì về hành tung của hắn không?" Trịnh Khải Toàn hỏi.

Lúc này, xung quanh đã được giăng dây phong tỏa.

Lý Huy dẫn Trịnh Khải Toàn và mọi người đi đến bên cạnh xe, nói: "Trịnh đội, Tăng đội, nghi phạm dừng xe ở bên trái, mà không phải bên phải như bình thường, tôi đoán có thể hắn đã bỏ xe, chạy trốn vào rừng cây bên trái.""Có phải cố tình bày nghi trận không?" Tăng Bình nói."Bân tử ở bên ngoài xe đã phát hiện một loạt dấu chân, hẳn là không sai được." Lý Huy nói."Trịnh đội, có cần tổ chức người lên núi truy bắt không?" Tăng Bình hỏi."Hàn Bân, theo dấu chân, có thể tìm được nghi phạm không?" Trịnh Khải Toàn hỏi.

Hàn Bân cũng vừa mới đến, chưa có thời gian nghiên cứu kỹ dấu chân, nói: "Dấu chân trên mặt đất thì dễ thấy, nhưng mùa này vào rừng sâu đều là lá rụng dày đặc, khó mà thấy dấu chân được.""Trịnh đội, có cần xin cục điều động chó nghiệp vụ không?" Tăng Bình nói.

Trịnh Khải Toàn trầm ngâm một chút: "Tôi sẽ xin lãnh đạo cục điều động chó nghiệp vụ ngay, nhưng chúng ta cũng không thể ngồi chờ, phải tổ chức người lên núi truy bắt nghi phạm.""Trịnh đội, tôi xin dẫn đội lên núi." Tăng Bình nói."Cẩn thận nhé.""Anh yên tâm, lần này nhất định không để Tôn Kỳ Phong chạy thoát nữa."

Tăng Bình cùng mấy người mượn từ đồn công an địa phương, rồi nói với Hàn Bân và Lý Huy: "Hai cậu ở lại nghỉ ngơi hay đi cùng tôi bắt người?""Còn phải nói sao, đương nhiên là tôi đi cùng anh rồi." Lý Huy vỗ ngực, nhiệt tình hừng hực."Tăng đội, tôi thì không đi được, ở lại nghiên cứu dấu chân." Hàn Bân nói."Cũng được, có đầu mối mới thì báo cho tôi." Tăng Bình nói.

Qua thời gian tiếp xúc này, Tăng Bình hiểu rõ về Hàn Bân, biết anh không phải người lười biếng."Vâng."

Hàn Bân ngồi xổm cạnh dấu chân, bắt đầu nghiên cứu hàng dấu chân này.

Vì dẫm lên mặt đất nên dấu chân khá rõ, Hàn Bân quan sát một hồi, không nhịn được nhíu mày.

Dấu chân này có vấn đề!

Lúc này, Trịnh Khải Toàn đi tới, nói: "Hàn Bân, nghe Tăng đội các cậu nói từ lâu rồi, cậu nhóc am hiểu giám định dấu chân, đã nghiên cứu ra cái gì rồi?""Trịnh đội, quả thực có phát hiện mới." Hàn Bân nói."Nói thử xem.""Nhìn từ vị trí và điểm dừng chân thì hàng dấu chân này là của tài xế xe van để lại." Hàn Bân nói."Cái này thì ai cũng nhìn ra được, nói cái gì hữu ích hơn đi." Trịnh Khải Toàn xua tay."Hàng dấu chân này, không phải của Tôn Kỳ Phong." Hàn Bân nói."Lái xe không phải Tôn Kỳ Phong? Sao có thể?" Trịnh Khải Toàn nói."Chúng ta đi khám nhà Tôn Kỳ Phong, tôi ngồi xổm cạnh tủ giày xem xét, giày của Tôn Kỳ Phong có dấu mòn giống nhau, nhưng dấu mòn của hàng dấu chân này lại khác, tôi có thể kết luận đây tuyệt đối không phải cùng một người." Hàn Bân nói."Lái xe không phải Tôn Kỳ Phong? Chẳng lẽ hắn còn có đồng bọn?" Trịnh Khải Toàn nói."Tôi đề nghị, lập tức báo tin này cho Tăng đội." Hàn Bân nói."Ừm." Trịnh Khải Toàn gật đầu, nếu Tôn Kỳ Phong còn có đồng bọn, mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên, điều tra càng phải cẩn trọng.

Sau hai giờ, chó nghiệp vụ cũng có mặt ở hiện trường, tham gia vào công tác truy bắt.

Trong xe có mũ của Tôn Kỳ Phong, không thiếu vật để chó ngửi mùi.

Khứu giác của chó nghiệp vụ vô cùng nhạy bén, có chó tham gia truy bắt thì khả năng thành công tăng lên rất lớn.

Mặt trời dần lên cao.

Công tác truy bắt trong núi rừng kéo dài đến trưa nhưng vẫn không thấy tung tích của Tôn Kỳ Phong.

Đến gần trưa, đội truy bắt đầu tiên quay lại, đó là đội của Tăng Bình.

Đi bảy, tám tiếng đồng hồ, mọi người đã sức cùng lực kiệt, vừa khát vừa đói.

Hàn Bân cầm nước khoáng và cơm hộp đưa cho họ ăn."Mẹ nó, cái tên Tôn Kỳ Phong này thật là biết trốn, chúng ta không thấy nổi cái bóng của hắn." Lý Huy cảm thán nói."Đâu chỉ mỗi các cậu, bên chó nghiệp vụ cũng không có tin tức gì." Hàn Bân nói."Bân tử, cậu nói Tôn Kỳ Phong còn có đồng bọn, có chắc không?" Tăng Bình nói."Có thể chắc chắn, tài xế không phải Tôn Kỳ Phong." Hàn Bân nói."Nếu là đồng bọn gây án thì vụ này phức tạp hơn." Tăng Bình nói."Trước giờ chúng ta không phát hiện Tôn Kỳ Phong có đồng bọn, tên đồng bọn này ẩn nấp kỹ thật." Lý Huy nói."Đúng vậy, dù ở hiện trường gây án hay trong nhà, hoặc trong xe của Tôn Kỳ Phong đều không phát hiện manh mối gì về đồng bọn của Tôn Kỳ Phong." Tăng Bình nói."Điều này cho thấy đồng bọn của Tôn Kỳ Phong có khả năng phản trinh sát rất cao, có lẽ hắn mới là kẻ chủ mưu, luôn núp sau lưng Tôn Kỳ Phong." Hàn Bân nói."Đáng tiếc ngoài dấu chân ra, không có manh mối gì khác về tên đồng bọn này, vẫn phải truy bắt Tôn Kỳ Phong trước đã." Tăng Bình nói."Tìm được Tôn Kỳ Phong, không sợ hắn không khai ra đồng bọn." Lý Huy nói."Hy vọng bên chó nghiệp vụ sẽ có tin tốt." Tăng Bình nói.

Hàn Bân khẽ nhíu mày, nghe cuộc đối thoại của hai người, anh mơ hồ có một cảm giác xấu.

Xe van là của Tôn Kỳ Phong, mọi manh mối đều chỉ hướng Tôn Kỳ Phong, còn tên đồng bọn kia thì giấu mình rất kỹ, không để lại chút manh mối nào.

Nếu không phải anh tình cờ phát hiện dấu chân của hai người khác nhau, e rằng không ai có thể nghĩ đến trong vụ án còn có một người khác tham gia.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.