Nhưng vào lúc này, Trịnh Khải Toàn cũng mang theo hai thành viên tổ đội, chạy tới hiện trường."Trịnh đội, giấy điều tra đã có chưa?" Tăng Bình hỏi."Giấy điều tra cùng lệnh bắt giam đều mang đến rồi, sợ các ngươi không đủ người, nên điều thêm hai người của tổ khác tới." Trịnh Khải Toàn nói."Vẫn là Trịnh đội chu đáo." Tăng Bình nói.
Trịnh Khải Toàn đi đến bên cạnh Lưu Chí Tân, nói: "Ngươi là Lưu Chí Tân?""Đúng ta.""Biết vì sao bắt ngươi không?" Trịnh Khải Toàn nói."Không biết.""Miệng cứng đấy." Trịnh Khải Toàn nói."Các anh bắt nhầm người rồi, tôi chỉ là một đầu bếp thôi." Lưu Chí Tân nói."Cảnh sát, các anh chắc chắn bắt nhầm người rồi, chồng tôi là người giữ khuôn phép, làm sao có thể giết người chứ." Vợ Lưu Chí Tân la lên."Trịnh đội, việc này không nên chậm trễ, trực tiếp điều tra đi." Tăng Bình nói."Lưu Chí Tân bình thường ở đâu?" Trịnh Khải Toàn hỏi."Ở ngay trong tiệm." Hàn Bân nói.
Trịnh Khải Toàn gật đầu, nói: "Hàn Bân, ngươi cùng Lý Huy, áp giải nghi phạm về thẩm vấn.""Điền Lệ, cô đưa vợ Lưu Chí Tân về cục cảnh sát phối hợp điều tra.""Những người còn lại tìm kiếm cho ta!""Vâng." Mọi người đồng ý, chia nhau làm việc....
Trở về phân cục.
Hàn Bân liền lấy được DNA của Lưu Chí Tân, mang đi so sánh.
Sau đó, Lưu Chí Tân được đưa tới phòng thẩm vấn.
Hàn Bân chủ trì thẩm vấn, Lý Huy ghi biên bản."Họ tên, giới tính, tuổi tác, quê quán...""Lưu Chí Tân, nam, 36 tuổi...""Lưu Chí Tân, đêm 22 tháng 7 lúc 11 giờ, ngươi ở đâu?" Hàn Bân nói."Ở trong tiệm." Lưu Chí Tân xoa xoa mũi."Có ai có thể chứng minh?""Vợ ta.""Còn ai khác không?""Không có.""Ngày 23 tháng 7, vì sao tiệm mì không mở cửa?" Hàn Bân nói."Ngày đó tôi không khỏe, nghỉ một ngày." Lưu Chí Tân nói."Ngươi biết Tôn Kỳ Phong không?" Hàn Bân nói."Biết.""Quan hệ hai người thế nào?""Đồng hương.""Ngươi biết hắn chết chưa?" Hàn Bân nói."Chưa biết, chuyện khi nào vậy!" Trên mặt Lưu Chí Tân, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cảm xúc kinh ngạc đều rất ngắn ngủi, chỉ thoáng qua một cái chớp mắt.
Thời gian kéo dài không lâu, trừ khi có những sự việc kinh ngạc liên tiếp xảy ra, nếu không sau khi xuất hiện vẻ mặt kinh ngạc, sẽ lập tức trở lại vẻ mặt bình thường hoặc xuất hiện một vẻ gì khác, chứ không duy trì mãi vẻ mặt kinh ngạc.
Vẻ mặt kinh ngạc của Lưu Chí Tân, vẫn cứ treo trên mặt.
Hàn Bân dùng pháp phân tích vi biểu lộ xem xét, liền biết đối phương đang giả vờ."Lưu Chí Tân, chúng tôi đã bắt ngươi, tức là có đầy đủ chứng cứ, mong ngươi phối hợp cho tốt." Hàn Bân nói."Cảnh sát, anh hỏi một câu, tôi trả lời một câu, còn chưa phải là phối hợp sao?" Lưu Chí Tân nói."Từ khi thẩm vấn bắt đầu, ngươi toàn nói dối, thế này mà gọi phối hợp à?" Hàn Bân lạnh giọng nói."Nói tôi nói dối, anh có chứng cứ không?" Lưu Chí Tân trợn mắt hỏi ngược lại."Thùng thùng." Ngoài phòng thẩm vấn vang lên tiếng gõ cửa.
Sau đó, cửa mở, Tăng Bình đứng ở cửa, ra hiệu Hàn Bân đi ra."Coi chừng hắn." Hàn Bân bỏ lại một câu, rồi ra khỏi phòng thẩm vấn."Tăng đội, có phát hiện gì ở tiệm mì không?" Hàn Bân hỏi ngay, nếu như tìm được tiền tham ô và công cụ phạm tội, Lưu Chí Tân không thể chối cãi được."Không có." Tăng Bình thở dài một tiếng, hỏi lại: "Bên các cậu thế nào?""Hắn không chịu khai, rất cứng đầu." Hàn Bân nói."Vợ Lưu Chí Tân cũng vậy, cái gì cũng không chịu khai." Tăng Bình nói."Bây giờ chúng ta chỉ trông cậy vào, da ở móng tay của Tôn Kỳ Phong, so sánh được với DNA của Lưu Chí Tân." Hàn Bân nói.
Theo quy định giám định dấu chân, chỉ có thể dùng làm căn cứ điều tra, không được dùng làm chứng cứ định tội."Chưa có kết quả, không được lộ ra." Tăng Bình dặn dò."Vâng."
Nói xong, Hàn Bân quay lại phòng thẩm vấn...
Cuộc thẩm vấn lại kéo dài mấy tiếng đồng hồ, mặc kệ Hàn Bân cùng Lý Huy nói gì, Lưu Chí Tân vẫn không chịu khai.
Đến hơn 11 giờ khuya mới kết thúc thẩm vấn.
Hàn Bân cùng Lý Huy về nhà nghỉ ngơi....
Sáng hôm sau.
Văn phòng đội trinh sát hình sự 3, tổ 2.
Tăng Bình triệu tập mọi người, họp sớm."Hàn Bân, tối qua thẩm vấn, có tiến triển gì không?" Tăng Bình nói."Không có, hắn cắn răng không chịu khai." Hàn Bân nói.
Tăng Bình cười: "Năng lực phản trinh sát của Lưu Chí Tân rất mạnh, tự cho mình làm án kín kẽ, nếu như hắn chịu khai ngay thì lại không bình thường.""Vậy cứ để hắn một thời gian, chờ kết quả so sánh DNA, rồi thẩm vấn lại." Hàn Bân nói."Còn vợ Lưu Chí Tân thì sao?" Tăng Bình nói."Cũng cứng đầu không chịu khai." Điền Lệ bất đắc dĩ nói."Vợ Lưu Chí Tân chắc chắn là đồng phạm, ít nhất cũng là bao che, làm chứng gian." Lý Huy nói.
Tăng Bình đứng lên nói: "Tôi đi báo cáo tình hình với Trịnh đội, lãnh đạo cấp trên rất xem trọng vụ này, bắt được người rồi, các cậu cũng không thể lơ là cảnh giác.""Vâng."
Ba giờ chiều, đội kỹ thuật đưa kết quả so sánh DNA.
DNA của Lưu Chí Tân hoàn toàn khớp với mảnh da trong móng tay của Tôn Kỳ Phong.
Hàn Bân cùng Lý Huy lần nữa thẩm vấn Lưu Chí Tân."Lưu Chí Tân, tối qua ngủ có ngon không?" Hàn Bân nói."Rất tốt." Lưu Chí Tân nói."Mong là đêm nay ngươi cũng ngủ được." Lý Huy nói khẽ."Cảnh sát, anh bắt tôi từ chiều hôm qua đến giờ, cũng 24 tiếng rồi, có phải nên thả tôi ra không."
Lưu Chí Tân cười cười, nói: "Anh đừng nói, tiệm mì của tôi dù không ra gì, nhưng một ngày không thấy, cũng thấy nhớ.""Lưu Chí Tân, quan hệ của ngươi với Tôn Kỳ Phong thế nào?""Tôi không phải đã nói hôm qua sao, là đồng hương.""Quan hệ thế nào?""Tạm được, hắn thỉnh thoảng tới tiệm tôi ăn mì, đều là người cùng quê, tôi cũng tính rẻ cho chút.""Đêm 23 tháng 7, ngươi có gặp hắn không?" Hàn Bân nói."Không có.""Hai người có mâu thuẫn gì không?""Không có.""Từng xung đột không?""Không có.""Từng đánh nhau không?""Không có.""Chỗ tôi có ghi hình làm chứng cứ, ngươi suy nghĩ cho kỹ rồi nói." Hàn Bân nói."Tôi và hắn không hề có xung đột." Lưu Chí Tân cố chấp nói.
Hàn Bân đứng lên, đi tới bên Lưu Chí Tân, nắm lấy cổ tay của hắn, nói: "Vết cào trên cổ tay phải của ngươi, là ở đâu ra?""À, đây là do vợ tôi cào." Lưu Chí Tân dùng tay trái, cố tình che lại."Chúng tôi tìm thấy thi thể của Tôn Kỳ Phong, trong móng tay của hắn, có mảnh da của người bị tình nghi, sau khi so sánh, hoàn toàn trùng khớp với DNA của ngươi, ngươi giải thích thế nào?" Hàn Bân nói.
Lưu Chí Tân thoạt đầu lộ vẻ kinh hãi, rồi nhanh chóng thu liễm lại, nói: "Anh đừng có lừa tôi.""Lừa ngươi?" Hàn Bân cười lạnh, cầm một phần văn kiện trên bàn, đặt trước mặt Lưu Chí Tân, nói: "Tự ngươi xem đi."
Hai tay Lưu Chí Tân khẽ run, cầm văn kiện lên xem qua một lượt, nói: "Hắn là khách của tiệm mì tôi, thường tới ăn cơm, có thể là vô tình cào tôi một chút.""Mảnh da trong móng tay, không phải cào một chút đơn giản như vậy, mà là do giằng co, da bị cào nát, giống như vết thương trên cổ tay phải của ngươi." Hàn Bân nói."Có thể... Tôi..." Trán Lưu Chí Tân đầy mồ hôi."Vừa nãy tôi hỏi ngươi, ngươi nói với Tôn Kỳ Phong không mâu thuẫn, không xung đột, không đánh nhau; mà so sánh DNA đã chứng minh, ngươi nói dối." Hàn Bân nói.
