Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Thám Đến Từ Tương Lai

Chương 34: Lựa chọn




"Con chó rốt cuộc bị ai đánh chết?" Lý Huy hỏi."Ta không thấy.""Vậy lúc đó ngươi ở đâu?""Ta gặp một người quen, ở trước cửa khu dân cư nói chuyện, nó tự chạy đến dải cây xanh chơi, đợi ta nghe tiếng chó sủa, chạy tới thì nó đã bị người đánh chết rồi." Lý Vĩ Na nói."Vì sao ngươi dắt chó mà không dùng dây xích?" Hàn Bân nói."Đây là chó con nhà ta, là chó Teddy.""Đừng quan tâm chó lớn hay nhỏ, chó cắn người đều có thể bị bệnh dại." Hàn Bân nói."Chó nhà ta không cắn người." Lý Vĩ Na nói."Cắn người rồi thì muộn.""Cùng lắm thì đi tiêm phòng dại, ta trả tiền." Lý Vĩ Na thờ ơ nói."Đó chỉ là chuyện tiền bạc sao?" Hàn Bân lạnh lùng nói."Không buộc dây xích là lỗi của ta, nhưng không có nghĩa ai đó có quyền đánh chết chó của ta." Lý Vĩ Na nói."Đúng vậy, chó cũng là một mạng người, đánh chết như vậy tàn nhẫn quá." Một người đang dắt chó, thấy vậy liền lên tiếng.

Một số chủ nuôi chó đều nhao nhao đồng ý.

Còn những người không nuôi chó thì thờ ơ lạnh nhạt, lộ vẻ vui sướng trên nỗi đau của người khác.

Điều này không phải nói họ tàn nhẫn, chỉ là một số người nuôi chó hành xử quá thiếu văn minh.

Và Lý Vĩ Na là một trong những điển hình đó.

Rất nhiều người trong khu dân cư không dám đi đường vào ban đêm, vì ánh sáng lờ mờ, sơ ý giẫm phải phân chó, hỏi ai mà không tức giận.

Muốn tìm ai nói lí thì chẳng có ai, chỉ có thể tự mình bực tức.

Hàn Bân không phản đối việc nuôi chó, nhưng phải đảm bảo nuôi chó một cách văn minh."Gần đây, ngươi và chó của ngươi có xung đột với ai không?" Hàn Bân hỏi."Có, ta đã sớm nghi ngờ là hắn làm rồi." Lý Vĩ Na nói."Ai, vì sao có xung đột?""Hắn tên Ngụy Minh Triết, cũng là người ở khu này, thời gian trước chó nhà ta lỡ cắn mẹ hắn một chút, mẹ hắn ở viện không chịu về, đòi ta mấy vạn tiền thuốc men, ngươi xem đó có phải là người cố tình kiếm chuyện không chứ." Lý Vĩ Na nói."Cắn có nặng không?""Chó con mà, sức được bao nhiêu, chỉ cắn rách chút da thôi, ta cho hắn năm trăm tệ để tiêm phòng dại, không ít đâu, nhưng hắn vẫn không buông tha." Lý Vĩ Na nói."Có số liên lạc của Ngụy Minh Triết không?" Hàn Bân hỏi."Cả đời này ta cũng không quên được." Lý Vĩ Na hừ một tiếng, lấy điện thoại ra tìm một lúc, rồi nói: "138XXXX..."

Hàn Bân bấm số, đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông: "Ai vậy?""Tôi là cảnh sát, anh có phải Ngụy Minh Triết không?" Hàn Bân nói."Là tôi." Người đàn ông lên tiếng, rồi hỏi: "Anh đúng là cảnh sát sao, không phải lừa đảo chứ?""Chúng tôi đang điều tra một vụ cố ý phá hoại tài sản riêng, mong anh hợp tác điều tra." Hàn Bân nói."Cảnh sát, có phải anh nhầm không, tôi có trộm cắp, cướp giật gì đâu, sao lại phá hoại tài sản?" Ngụy Minh Triết nói."Cô Lý Vĩ Na anh biết chứ?""Biết.""Chó của cô ta bị người đánh chết, xác đang ở dải cây xanh, cô ta nghi ngờ anh làm, xin anh xuống lầu hợp tác điều tra." Hàn Bân nói."Chỉ là chết một con chó, cảnh sát cũng quản sao?" Ngụy Minh Triết nói."Theo điều 275 bộ luật hình sự quy định, cố ý phá hoại tài sản công hoặc tư nhân, mức độ nghiêm trọng có thể bị phạt đến ba năm tù giam, hoặc bị giam giữ, hoặc bị phạt tiền. Trường hợp cố ý phá hoại tài sản ở mức độ đặc biệt nghiêm trọng, có thể bị phạt tù giam từ ba năm đến bảy năm."

Hàn Bân dùng luật để giải thích mức độ nghiêm trọng của sự việc: "Thành khẩn thì khoan hồng, chống đối thì nghiêm trị, anh nếu chịu hợp tác điều tra thì có thể được giảm nhẹ.""Anh chờ một chút, tôi xuống ngay đây." Ngụy Minh Triết nói xong thì cúp máy.

Chưa đến vài phút, một người đàn ông vội vã chạy đến dải cây xanh.

Vừa thấy mặt đối phương, Lý Vĩ Na liền đỏ mắt, mắng: "Ngụy Minh Triết, cái đồ vương bát đản nhà ngươi, tại sao lại giết chó của tao.""Tôi không giết." Ngụy Minh Triết nói."Bình tĩnh cả hai, chúng ta đến đây để giải quyết sự việc, đừng làm loạn, hiểu không?" Hàn Bân nghiêm mặt nói.

Hàn Bân vốn là cảnh sát hình sự, vẫn có chút uy nghiêm, Lý Vĩ Na và Ngụy Minh Triết chỉ trừng mắt nhìn nhau, chứ không dám có hành động nào quá khích."Anh là Ngụy Minh Triết?" Hàn Bân hỏi."Đúng tôi.""Anh và Lý Vĩ Na có xung đột gì?" Hàn Bân không tin những lời một phía của Lý Vĩ Na.

Vừa nãy cô ta còn nói chó nhà không cắn người, cuối cùng lại có chuyện này, làm sao Hàn Bân tin được cô ta?"Con đàn bà này nuôi chó không xích, cứ để chó chạy lung tung trong khu dân cư, mấy hôm trước mẹ tôi đi mua đồ ăn, bị chó nhà cô ta đuổi, cắn một cái, còn đuổi theo không tha, làm mẹ tôi ngã, gãy cả chân, giờ vẫn còn nằm viện điều trị." Ngụy Minh Triết nói."Nói dối, chó bé như thế, sao làm ngã được người lớn." Lý Vĩ Na nói."Mẹ tôi năm nay đã 70 tuổi rồi, xương cốt đều giòn cả, sao có thể so với người trẻ được." Ngụy Minh Triết phản bác."Đó là do bà ta tự ngã, liên quan gì đến chó nhà tao." Lý Vĩ Na biện minh."Cô đàn bà này sao không biết lí lẽ gì cả, có ai nuôi chó như cô không, cắn người, ném ra vài trăm đồng là xong chuyện sao, nhà ai mà thèm mấy đồng tiền đó chứ." Ngụy Minh Triết nổi giận nói."Cảnh sát, anh xem thái độ của hắn kìa, chó nhà tôi chắc chắn bị hắn đánh chết." Lý Vĩ Na nói.

Hàn Bân đã nắm được tình hình chung, chính là một vụ xung đột do con chó gây ra.

Thôi Hạo đi tới, nói nhỏ vào tai Hàn Bân: "Bân tử, dải cây xanh này cũng không có camera, cũng không phải là chuyện lớn gì, đều là hàng xóm với nhau cả, nếu không hòa giải đi."

Hàn Bân nhếch mép, chỉ vào Lý Vĩ Na nói: "Ngươi nghĩ cô ta sẽ chịu sao?""Ngụy Minh Triết, anh lại đây, tôi có mấy chuyện muốn hỏi." Hàn Bân nói.

Hai người đi đến một chỗ, Ngụy Minh Triết hỏi: "Cảnh sát, có chuyện gì không?"

Hàn Bân quan sát anh ta một lượt rồi nói: "Chó là anh đánh chết phải không?""Không phải." Ngụy Minh Triết nháy mắt."Tôi vừa hỏi bảo vệ rồi, trong dải cây xanh không có camera, không thể nào nhìn thấy trực tiếp người đánh chết chó, nhưng đường xung quanh dải cây xanh, cửa ra vào khu dân cư và trước tòa nhà đều có camera giám sát." Hàn Bân nói."Nếu người đánh chó mang hung khí vào dải cây xanh thì rất có thể bị camera ven đường ghi lại.""Anh nói với tôi những thứ này làm gì?" Ngụy Minh Triết hỏi."Đánh chó không phải chuyện lớn, tôi đoán người đánh chết chó cũng không coi nó ra gì, có thể là tiện tay ném hung khí, có thể vào thùng rác, có thể vẫn còn trong dải cây xanh. Nhưng trên đó chắc chắn còn dấu vân tay, vết máu, chỉ cần kiểm tra là sẽ tìm ra người đánh chó thôi." Hàn Bân nói tiếp."Tôi thật sự không có giết chó." Ngụy Minh Triết lại trừng mắt.

Mỗi khi người ta nói dối sẽ có những biểu hiện khác nhau.

Có người thích sờ mũi, có người hay lặp lại câu hỏi, còn có người căng thẳng là lại chớp mắt liên tục.

Biểu hiện của Ngụy Minh Triết khiến Hàn Bân càng thêm nghi ngờ.

Hàn Bân quan sát kỹ Ngụy Minh Triết, cố gắng phá vỡ bức tường tâm lý của anh ta."Vụ này có hai kết quả, một là nếu anh là người làm, anh cứ trực tiếp khai nhận, chỉ cần thái độ nhận tội tốt thì có thể được giảm nhẹ, cùng lắm là bị giam hai ngày, đóng phạt.

Hai là nếu anh không làm thì chúng tôi sẽ đổi hướng điều tra, thu thập chứng cứ, kiểm tra vân tay, kiểm tra camera, giám định DNA, sẽ lãng phí nguồn lực, tốn tiền thuế của người dân, mà tình tiết khi đó sẽ trở nên nghiêm trọng hơn, người tình nghi có thể sẽ bị phạt tù."

Hàn Bân ánh mắt sắc bén nói: "Hậu quả thế nào tôi đã nói rõ, tự anh cân nhắc đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.