Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Thám Đến Từ Tương Lai

Chương 60: Khua chiêng gõ trống




"Đội Trưởng Trịnh, hiện tại đã tìm được chứng cứ, có nên thừa cơ nóng hổi thẩm vấn Trần Khang Ninh không?" Hàn Bân hỏi."Không tệ, hiện tại vẫn chưa phải lúc nghỉ ngơi." Trịnh Khải Toàn trong lòng còn lo lắng một chuyện: "Người báo án đầu tiên là Từ Diễm vẫn đang chờ tiền, chỉ có mau chóng kết án, số tiền kia mới có thể trả lại cho cô ta.""Tôi muốn thẩm vấn lại Trần Khang Ninh." Hàn Bân nói."Được."

Trịnh Khải Toàn gật đầu, tiếp tục nói: "Tôi đi xin chỉ thị lãnh đạo phân cục, nhà Từ Diễm tình huống đặc biệt, chỉ cần người hiềm nghi khai nhận, liền cho cô ấy làm thủ tục, mau chóng nhận lại tiền tiết kiệm.""Vâng."

Cha của Từ Diễm ngày mai phải phẫu thuật, nếu như phẫu thuật bị trì hoãn, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng, mà khoản tiền tiết kiệm bị mất đó, chính là để đóng chi phí phẫu thuật....

Hàn Bân trở lại cục cảnh sát, lập tức thẩm vấn Trần Khang Ninh.

Có tang vật và dấu vân tay làm bằng chứng, Trần Khang Ninh không còn bình tĩnh như trước.

Dưới sự thẩm vấn luân phiên của Hàn Bân, cuối cùng Trần Khang Ninh cũng đã khai.

Vẻ kiêu ngạo lúc trước biến mất không còn dấu vết.

Như thể đã biến thành một người khác, khóc như mưa, mở miệng một tiếng lãnh đạo, cầu Hàn Bân giúp đỡ giảm hình phạt.

Còn nói mình nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, về sau sẽ không bao giờ tái phạm.

Hàn Bân trên mặt khinh thường, sẽ không tin mấy chuyện hoang đường của hắn....

Xong việc ở cục cảnh sát.

Từ phân cục quay lại trang trại, thì đã tờ mờ sáng.

Hàn Bân tắm rửa một cái, nằm trên giường vừa mệt vừa đói, lúc này nếu có một bát mì tôm, thì đúng là mỹ vị nhân gian.

Nhưng hắn mệt thực sự không muốn động đậy, ngáp một cái."Chúc mừng, cảnh sát số hiệu 577533, đã thuận lợi phá được vụ án trộm cướp hàng loạt đầu tiên." Thanh âm quen thuộc vang lên."Điểm phân tích biểu hiện +4.""Ban thưởng mười điểm cống hiến."

Hàn Bân lộ ra một nụ cười, việc trả hết nợ theo từng giai đoạn của kỹ năng giấy tờ lại gần thêm một bước.

Chỉ cần kỹ năng giấy tờ được trả hết, hắn liền có thể học kỹ năng phá án mới.

Hàn Bân mang theo chờ mong, hài lòng ngủ thiếp đi...

Sáng hôm sau, phân cục Cầm Đảo.

Đội trinh sát hình sự ba, văn phòng tổ 2.

Lý Huy ngáp một cái, gục đầu xuống bàn ngủ bù.

Triệu Minh rót nước nóng, chuẩn bị ăn mì tôm.

Hàn Bân dựa vào ghế chơi điện thoại, công việc cảnh sát hình sự này, có vụ án thì làm liên tục không nghỉ cả ngày lẫn đêm, bù đầu không biết ngày đêm.

Không có vụ án, Hàn Bân vẫn rất sẵn lòng tranh thủ thời gian rảnh.

Hắn cũng không phải là máy móc, không thể lúc nào cũng làm việc.

Chỉ cần là người, đều có tâm trạng tiêu cực, người biết kết hợp giữa khổ và nhàn, mới có thể thích ứng lâu dài với cường độ công việc của cảnh sát hình sự."Triệu Minh, sao sáng sớm đã ăn mì tôm vậy?" Hàn Bân hỏi."Tối qua tan ca ăn chút cơm, về đến nhà đã gần hai giờ rồi, sáng ngủ quên, không kịp ăn sáng." Trong lúc nói chuyện, Triệu Minh xé gói gia vị, bắt đầu ăn ngon lành.

Điền Lệ đi vào văn phòng, cầm trên tay một xấp văn kiện: "Đội Tăng vẫn chưa đến sao?"

Hàn Bân ngẩng đầu, liếc nhìn đồng hồ treo tường: "Đã giờ này rồi, đoán chừng hôm nay lại không tới.""Vậy những hồ sơ và văn kiện này, để ai ký tên?" Điền Lệ có chút bất lực."Giao trực tiếp cho đội Trưởng Trịnh chứ sao." Triệu Minh đề nghị."Hôm qua, chúng ta định làm video cho đội Tăng, hỏi tình hình của hắn như thế nào, kết quả bận quá không quan tâm, hôm nay chúng ta làm gì, làm video? Hay là đi thăm một chút?" Lý Huy ngẩng đầu, trưng cầu ý kiến của mọi người."Cậu đã đến nhà đội Tăng chưa?" Hàn Bân hỏi."Chưa.""Ngay cả cậu còn chưa đi, chúng ta biết đội Tăng ở đâu chứ?" Điền Lệ nhún vai."Cũng đúng ha!" Lý Huy có chút xấu hổ nói."Được rồi, nhân lúc hiện tại thảnh thơi, cứ làm video cho đội Tăng đi, nhỡ thực sự có chuyện gì, anh em chúng ta cũng có thể giúp một tay." Hàn Bân nhìn ba người một lượt: "Ai gọi?""Cậu lại dành hết công đầu, đến cả đội Trưởng Trịnh cũng khen cậu, cậu không gọi ai gọi?" Lý Huy nói."Đúng vậy, đội Tăng chắc chắn sẽ hỏi thăm kỹ cậu, Hàn Bân cứ việc gõ mõ mà ra tay.""Bân ca, cậu cứ gọi đi."

Hàn Bân cũng không tranh cãi, mở Wechat, gọi video cho Tăng Bình."Tút."

Một lát sau, cuộc gọi video kết nối, trên màn hình điện thoại, hiện lên hình ảnh của Tăng Bình."Đội Tăng, buổi sáng tốt lành." Hàn Bân cười nói."Đội Tăng."

Ba người Lý Huy cũng ở phía sau ló đầu ra."Mấy người các cậu, sao hôm nay nhàn hạ vậy, sáng sớm đã gọi video cho tôi." Tăng Bình nở một nụ cười."Hôm qua vừa xong một vụ án, hôm nay không bận lắm, nên muốn xem anh đang bận việc gì.""Cũng không có gì, chỉ là một chút việc riêng."

Hàn Bân chần chừ một chút: "Đội Tăng, có cần chúng tôi giúp không?""Không cần, tôi tự giải quyết được rồi." Tăng Bình khoát tay."Đội Tăng, anh đừng khách sáo với chúng tôi." Lý Huy nói."Đúng đó, chúng tôi đến ngay lập tức." Triệu Minh nói."Đội Tăng, mấy ngày nay anh không ở đây, chúng tôi đều thấy không quen." Điền Lệ cười nói."Không quen? Chắc là cảm thấy thoải mái, không có ai đốc thúc các cậu chứ gì." Tăng Bình trêu chọc nói."Anh xem anh nói kìa.""Sao có thể được chứ." Mọi người vội vàng phủ nhận."Được rồi, hãy tranh thủ tận hưởng thời gian tự do đi, hai ngày nữa tôi sẽ về, đến lúc đó có mà các cậu bù đầu." Tăng Bình nói."Vậy chúng tôi ở văn phòng, xin đợi lệnh của anh."...

Liên tiếp hai ngày không có vụ án, Tăng Bình cũng không đi làm, bốn người Hàn Bân không có ai quản thúc, ngược lại là nhàn nhã hơn không ít.

Nhất là Hàn Bân, cứ đến văn phòng rồi ngồi đó, uống trà hoặc cà phê, chơi điện thoại, ngẩn người một lúc, tháng ngày trôi qua thật thích ý.

Ăn cơm trưa xong, Hàn Bân trở lại văn phòng, cảm thấy có chút buồn ngủ, đang chuẩn bị chợp mắt một lát."Cạch cạch...""Thùng thùng... Thùng thùng..."

Bên ngoài vang lên một hồi tiếng chiêng trống."Tôi nói này, tình huống thế nào vậy!" Lý Huy tò mò nói."Nghe giống như là bên ngoài đang đánh chiêng gõ trống." Triệu Minh đi đến bên cửa sổ, ngó nghiêng nhìn ra."Ai mà ngầu vậy, dám chạy đến cục công an đánh trống." Lý Huy cũng chạy tới cửa sổ xem xung quanh."Có phải là đoàn đón dâu, đi ngang qua cổng cục mình không?" Điền Lệ suy đoán.

Hàn Bân chỉ vào đồng hồ treo tường: "Chị hai, chị xem đây đã mấy giờ rồi, cô dâu người ta đã sớm về nhà rồi.""Điền tỷ, có phải chị muốn kết hôn rồi không đấy?" Triệu Minh trêu ghẹo nói."Đi đi đi, đừng có nói ba xàm ba láp." Điền Lệ cầm một quyển sách trên bàn, định ném tới.

Dọa cho Triệu Minh vội vàng né tránh: "Điền tỷ tha mạng, em biết sai rồi.""Đừng có ồn ào nữa, ôi, cái đội đánh chiêng trống này, đã chạy vào sân cục cảnh sát của chúng ta rồi." Lý Huy hô."Thật là, người cũng không ít.""Nhìn kiểu này, hình như giống như là đi tặng cờ khen thưởng ấy." Điền Lệ thầm nói."Đội một và đội hai dạo gần đây có phá được vụ án lớn nào sao?""Không nghe thấy gì.""Huy ca, anh có nhiều người quen ở phân cục, anh biết không?" Triệu Minh hỏi.

Hàn Bân mắt sắc, chỉ ra ngoài cửa sổ: "Sao tôi nhìn thấy, mấy người dẫn đầu có vẻ quen quen.""Trùng hợp nhỉ, tôi cũng thấy thế..." Lý Huy nói được nửa chừng, bỗng nhớ ra: "Đây không phải là chủ nhiệm khu dân cư Lâm Phường sao?""Chẳng lẽ, cờ khen thưởng là tặng cho chúng ta!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.