Làm xong ghi chép, Đường Du cùng Hướng Hồng Ba hai người cáo từ rời đi.
Hàn Bân tự mình đưa hai người ra phòng họp, nhìn theo hai người rời đi, đóng cửa phòng họp, trong phòng chỉ còn lại Hàn Bân bốn người."Hướng Hồng Ba lúc làm ghi chép, rõ ràng có chút khẩn trương." Điền Lệ nói."Bị cảnh sát hỏi thăm, mấy ai không khẩn trương?" Triệu Minh ngáp một cái.
Hàn Bân lấy ra một điếu thuốc ngậm vào miệng, hắn dùng phương pháp phân tích biểu hiện nhỏ để nhận thấy Hướng Hồng Ba có vấn đề.
Còn việc lấy lời khai lần nữa của Đường Du thì không phát hiện ra vấn đề gì, biểu cảm, cử chỉ của Đường Du đều rất tự nhiên."Khẩn trương cũng không thể làm chứng cứ, nếu hai người kia đã thông đồng trước thì có hỏi thế nào cũng vô dụng, đừng quên bọn họ tối hôm qua là ở cùng nhau." Lý Huy nói."Huy ca, anh đừng cứ lái xe liên tục thế, tôi theo không kịp luôn." Triệu Minh trêu chọc nói."Hai người các cậu nghiêm túc chút, đang bàn chuyện án mà, đừng có nói lung tung." Điền Lệ trách mắng.
Hàn Bân châm thuốc, rít một hơi: "Tôi cảm thấy Hướng Hồng Ba này có vấn đề.""Vấn đề gì?" Điền Lệ hỏi."Cảm giác.""Đại ca, cảm giác mà làm chứng cứ được sao? Đừng quên, Hà Thi Nhị chết đến giờ vẫn còn chưa lập án." Lý Huy nhắc nhở.
Điền Lệ lật cuốn nhật ký, liếc nhìn nội dung phía trên: "Hướng Hồng Ba lúc khai đã nói, tiền phòng của Hà Thi Nhị là do hắn thanh toán, chúng ta có thể điều tra từ chỗ này.""Điền Lệ nói đúng lý, có thể đến lễ tân tra một chút." Hàn Bân nói."Tôi gọi La Hồng Sướng đến, có hắn ở đây dễ làm việc." Lý Huy lấy điện thoại ra, bấm số La Hồng Sướng.
Lát sau, Hàn Bân bốn người tới quầy lễ tân, nhân viên lễ tân đã nhận ra bọn họ, cũng không cần phải xuất trình giấy tờ tùy thân làm gì.
La Hồng Sướng đã tan ca, nhưng hắn gọi điện thoại cho lễ tân, để nhân viên tiếp tân phối hợp điều tra hết mình với Hàn Bân bọn người.
Không lâu sau, nhân viên lễ tân in ra ghi chép đặt phòng, cùng thông tin ba người đăng ký."Hà Thi Nhị, Đường Du, Hướng Hồng Ba mở hai phòng, người đặt phòng là La Tinh Hoa, tiền phòng cũng là La Tinh Hoa thanh toán." Nhân viên nữ lễ tân nói."Sao lại xuất hiện thêm một người tên La Tinh Hoa?" Lý Huy thầm nói.
Lấy một bản thông tin của La Tinh Hoa, cả nhóm bốn người rời khỏi khách sạn."Tôi tra trên mạng rồi, số điện thoại của La Tinh Hoa là ở địa phương này." Điền Lệ nói."Ba người ở ngoài đến du lịch, một người bạn địa phương tiếp đãi, nghe cũng có lý." Triệu Minh nói."Bạn bè thân thiết đến mấy cũng có giới hạn, anh xem cái hóa đơn thanh toán này đi, phòng của Hà Thi Nhị hướng ra biển một ngày 1800 tệ, Đường Du cùng Hướng Hồng Ba ở phòng hạng sang một ngày 800 tệ, cộng lại một ngày đã 2600 tệ rồi, người giàu có không phải kẻ ngốc, tiền cũng không phải tự nhiên mà có, không có lợi gì sao lại chi tiền cho người ta?" Lý Huy nói."Xem ra quan hệ giữa La Tinh Hoa và Hà Thi Nhị đúng là không hề tầm thường." Điền Lệ nói."Một người có tiền, một người có nhan sắc, tôi đoán chắc chắn là La Tinh Hoa đang theo đuổi Hà Thi Nhị." Lý Huy khẳng định, một bộ dáng đã tính trước."Huy ca, vậy anh đoán xem Hà Thi Nhị chết như thế nào?" Triệu Minh nháy mắt."Xì." Lý Huy lườm."Thay vì đoán mò thế này, còn không bằng tìm La Tinh Hoa đến lấy lời khai." Điền Lệ nói."Tôi đề nghị bắt đến thẩm vấn." Hàn Bân nói.
Điền Lệ cầm hóa đơn xem qua: "Thông tin đặt phòng của khách sạn chỉ có số điện thoại di động và chứng minh thư của La Tinh Hoa, không có địa chỉ cụ thể."
Triệu Minh nhìn đồng hồ: "Vậy thì để mai rồi nói."
Hàn Bân day day trán: "Chuyện của La Tinh Hoa tạm thời không nói, tôi vẫn thấy Hướng Hồng Ba này có vấn đề.""Án còn chưa lập, có vấn đề chúng ta cũng không có cách nào triển khai hành động." Lý Huy nhún vai.
Hàn Bân thở dài, chưa lập án quả thật rất thụ động: "Báo cáo với Tăng đội một tiếng, không có nhiệm vụ gì khác thì về nhà ngủ thôi."
Đề nghị của Hàn Bân, lập tức được mọi người hưởng ứng.
Lý Huy đi lấy xe, Điền Lệ gọi điện báo cáo, Triệu Minh đứng một bên xem điện thoại.
Hàn Bân đi đến một bên, bấm một cuộc điện thoại.
Lát sau, điện thoại kết nối, một giọng nam vang lên: "Bân ca, anh tìm tôi à?""Trần Tam đang ở đâu?""Ở nhà chứ sao.""Thật là trung thực.""Tôi bây giờ đã cải tà quy chính, hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, ngủ sớm dậy sớm thân thể khỏe mạnh, tích cực học tập, phấn đấu nỗ lực, vì sự phát triển của đất nước cống hiến một chút sức lực.""Được rồi, đừng có nói dóc với tôi nữa.""Hắc hắc, nghe nói anh được điều đến đội cảnh sát hình sự, lợi hại nha." Trần Tam nói."Đều là vì nhân dân phục vụ, làm ở đâu mà chẳng giống nhau, cậu ra đây giúp tôi một việc." Hàn Bân nói."Bân ca, anh giúp dân làm việc, tôi giúp anh làm việc, vậy chẳng phải là tôi cũng đang phục vụ nhân dân sao.""Đúng, khách sạn Kiền Hào bên bãi Cát Vàng, mau tới đi." Hàn Bân dứt lời rồi cúp máy.
Lý Huy lái xe đến, thò đầu ra nói: "Lên xe đi.""Mấy người về trước đi, tôi còn chút việc.""Chuyện gì vậy?""Anh gửi ảnh của Đường Du và Hướng Hồng Ba cho tôi, tôi muốn nhờ Tương An Dương ở tửu quán nhận mặt.""Hay là chúng tôi đi với anh?""Không cần, một mình tôi đi là được rồi, đông người lại lộ liễu, để Hướng Hồng Ba với Đường Du nhìn thấy chắc chắn sẽ nghi ngờ."
Thấy Lý Huy còn muốn nói gì, Hàn Bân khoát tay: "Thôi, mau đi đi."
Nhìn ba người lái xe rời đi, Hàn Bân đi đến một quán bar khác trên bãi cát, xung quanh bãi biển đèn đường sáng choang nhưng không có người đi bộ, trong quán bar cũng vắng hoe."Hàn cảnh sát, sao anh lại quay lại đây rồi?" Tương An Dương nghi ngờ nói."Tìm cậu nhận người.""Chắc lại là thi thể nữ chứ gì, đêm hôm khuya khoắt thế này cũng chẳng có khách khứa gì, anh đừng có hù tôi.""Lần này là mỹ nữ.""Thật hay giả đấy?"
Hàn Bân lấy điện thoại ra, mở ảnh của Đường Du lên: "Có gặp người này chưa?"
Tương An Dương cầm lên nhìn một hồi: "Hình như quen.""Nhìn kỹ lại đi." Hàn Bân nói."Cái này... Tôi thật sự không nhớ rõ lắm." Tương An Dương lắc đầu.
Hàn Bân đổi một tấm ảnh khác, phóng to một phần lên: "Cậu có thấy bộ móng tay này bao giờ chưa?""Đúng đúng đúng, đúng là màu này, cái này thì tôi nhớ." Tương An Dương khẳng định nói."Cái này gọi là màu hồng phấn mật ong, nhớ kỹ đấy." Hàn Bân cười nói."Cảnh sát, cái này anh cũng hiểu?""Năm nay bao nhiêu tuổi?""Hai mươi."
Hàn Bân cười trêu nói: "Thanh niên bây giờ mấy dịp lễ tình nhân là biết thôi."
Tương An Dương lắc đầu: "Thôi đi, tôi thà là mình không biết còn hơn."
Hàn Bân thu điện thoại, hỏi: "Bia của quán này bao nhiêu tiền một chai?""Có loại mười lăm, ba mươi, còn có loại năm mươi tệ, anh muốn loại nào?" Tương An Dương đưa menu lên.
Hàn Bân trực tiếp đóng menu lại: "Nếu cậu không muốn hạ giá thì tôi đi ngay đấy.""Đừng đừng đừng, ca, anh đừng đi, em tính giá nội bộ cho anh, coi như là em uống được không?" Đêm hôm khuya khoắt thế này, một mình lẻ loi trơ trọi bên bờ biển, nhớ tới việc trên bãi cát phát hiện xác chết nữ, Tương An Dương cũng cảm thấy sợ hết hồn.
Mỗi lần cúi đầu nhìn điện thoại, lại lo có cái gì đó từ dưới biển leo lên."Bao nhiêu tiền một chai?""Năm tệ.""Nhiêu?""Ba tệ."
Hàn Bân vung tay lên, hào sảng nói: "Cho hai chai.""Ca, cũng chỉ có anh, làm em có cảm giác mới quen đã thân, chứ đổi lại người khác, giá này có đánh chết em em cũng không mua."
Hàn Bân cười cười, nghĩ thầm, đúng là đồ nhát gan.
