Thôn Thành Trung, một gian phòng trọ mười mấy mét vuông.
Một người đàn ông mặc áo thun màu lam ngồi trên giường, đổ đồ trong ba lô bên cạnh ra, hai quả điện thoại táo, một sợi dây chuyền, một bộ bông tai, hơn một ngàn đồng tiền mặt.
Nhìn điện thoại di động của mình, người đàn ông áo thun màu lam ngưỡng mộ nói: "Mấy đứa nhỏ nhà giàu này có tiền thật, dùng con mụ nó hai quả táo.""Đinh linh linh..."
Điện thoại của người đàn ông áo thun màu lam vang lên, hắn liếc nhìn màn hình điện thoại, nheo mắt cười nói: "Ôi, điện thoại của Khoản gia tới.""Alo.""La công tử khỏe."
Người gọi điện thoại chính là La Tinh Hoa."Tôm tử, lấy được đồ chưa?""La đại công tử, ngài cứ yên tâm về việc của ta, hai cái điện thoại đều ở đây." Tôm tử cười nói."Tiền đã chuẩn bị xong, tối nay ta lái xe đi tìm ngươi, một tay giao tiền, một tay giao hàng." La Tinh Hoa nói."La công tử, ngài chuẩn bị bao nhiêu tiền?""Năm vạn."
Tôm tử tặc lưỡi: "Chậc chậc, có phải hơi ít không?""Đây là giá mà chúng ta đã thỏa thuận từ trước.""Lúc đầu ta cũng không hiểu rõ giá thị trường, hôm nay mới hỏi thăm chút, loại công việc này bình thường đều mười vạn trở lên.""Mày con mẹ nó coi ông đây là thằng ngu à." La Tinh Hoa mắng."Ngài đừng kích động, ta không có ý đó, chỉ là dạo này hơi gấp gáp, coi như ngài giúp ta một chút được không." Tôm tử nịnh nọt nói.
La Tinh Hoa ngập ngừng một lát: "Mày muốn bao nhiêu tiền?""Năm mươi vạn.""Năm mươi vạn." La Tinh Hoa cười nhạt, giọng lạnh lùng nói: "Số tiền đó đủ để ta tìm người phế bỏ mày, tin không?""Ta tin, ngài là người lớn có lòng dạ, xin đừng chấp nhặt với tiểu nhân vật như ta, năm mươi vạn đối với ngài chẳng qua chỉ là hạt mưa, coi như là tốn ít tiền cho phường ăn mày thôi." Tôm tử nói."Nhiều nhất là mười vạn.""Ít nhất là bốn mươi vạn.""Hai mươi vạn.""Ba mươi vạn, thiếu một xu tao sẽ mang thứ này đến cục cảnh sát." Tôm tử uy hiếp."Mày bị ngu à, đồ là do mày trộm, cảnh sát mà tra ra thì mày cũng chạy không thoát." La Tinh Hoa quát lớn."Ta mạng cùi này cũng không phải lần đầu vào đó, ngược lại La đại công tử da thịt mềm mại như vậy, không biết có thích nghi nổi không, thêm nữa tao là tự thú nên chắc chắn sẽ ra trước ngài." Tôm tử cười nói."Có ý gì vậy?""Có một số người sinh ra đã hay ghen tị, tao là loại người như vậy, cứ nghĩ đến việc mày thê thảm hơn tao thì trong lòng tao lại thấy vui.""Ta dựa vào @#% #..." La Tinh Hoa chửi ầm lên một trận."Hắc hắc." Tôm tử cười hắc hắc, không để ý nói: "Mắng chán chưa, tóm lại một câu là có đưa tiền hay không?""Đưa, tao đưa mày, nhưng mày nhớ kỹ cho tao, nếu mày không giữ lời thì tao sẽ lập tức bỏ ra một trăm vạn thuê người xử mày." La Tinh Hoa uy hiếp."Tao chỉ là một con cá nát, không đáng để ngài bẩn tay, một trăm vạn đó ngài cứ giữ mà xài, tao biết nặng nhẹ, không nên thấy không nên nhìn, không nên lấy tiền thì không lấy." Tôm tử nói."Nhớ kỹ lời mày nói đó." La Tinh Hoa nói xong thì cúp điện thoại."Phù..."
Tôm tử thở dài một hơi, lau mồ hôi trên trán, nhổ một bãi: "Mẹ kiếp, lão tử đây lăn lộn bao nhiêu năm rồi, sợ gì nó một thằng công tử bột làm gì."
Nghĩ đến đây Tôm tử lại cảm thấy nhẹ nhõm, không nhịn được mà hát một câu: "Ta kiếm tiền kiếm tiền, ta cũng chẳng biết để làm gì, tay trái mua một cái Nokia, tay phải mua một con mô tô... Phì, lão tử muốn mua quả táo, mua Tam Tinh mới đúng."
Tôm tử thu dọn đồ đạc, cất hai bộ điện thoại táo cẩn thận, vừa hát vừa rời khỏi phòng trọ: "Ta kiếm tiền kiếm tiền, hôm nay ăn một chút nha..."
Tôm tử đi bộ đến một tiệm cơm hải sản gần đó, đây là nhà hàng hải sản cao cấp nhất khu này, trước đây Tôm tử không dám vào đây.
Một cô phục vụ cầm quyển order tới: "Quý khách muốn ăn gì ạ?"
Tôm tử mắt sáng lên, nhìn cô phục vụ mấy lần: "Cho một nồi hải sản.""Thưa anh, quý khách mấy người?""Mình ta thôi.""Thưa anh, một nồi hải sản có tới mười loại hải sản, một mình anh sợ rằng ăn không hết." Cô phục vụ tốt bụng nhắc nhở."Ăn là để vui vẻ, nhiều hay ít không quan trọng, cứ mang ra đi." Tôm tử khoát tay, không phải là tiền sao, anh đây có.
Quán ăn mở cửa làm ăn, khách chịu chi thì phục vụ viên tất nhiên không khuyên nữa."Anh còn muốn gì khác không ạ?""Có Ngũ Lương Dịch không?""Dạ có.""Có Mao Đài không?""Dạ có.""Có Cầm Đảo bát độ không?""Dạ có.""Mỗi loại cho một bình, đều khui ra.""Anh chờ một lát, có ngay đây."
Cô phục vụ vừa đi thì Tôm tử vỗ trán một cái: "Xem trí nhớ của mình này, quên không gọi một chai Bordeaux.""Rượu ngon tốt nhất đừng uống lẫn lộn, dễ lên đầu lắm." Một thanh niên hơn hai mươi tuổi tới, khuyên nhủ."Không uống lẫn lộn thì sao biết chai nào ngon." Tôm tử lẩm bẩm."Thanh niên à, nghe lời khuyên ăn cơm no, ăn hải sản uống ít bia thôi." Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi cũng lên tiếng khuyên."Ông là ai, nói cho ông biết, đừng nhìn Mao Đài với Ngũ Lương Dịch giá đắt, chưa chắc ông đây uống quen, thích mỗi bia thôi đấy."
Tôm tử vừa nói vừa đứng lên, lấy từ người ra một bao thuốc: "Cô em, đi ra ngoài hút điếu thuốc, lát lên đồ ăn rồi vào."
Phía sau Tôm tử lại xuất hiện một người đàn ông, vóc dáng không cao, trông rất khỏe mạnh, vỗ vào vai Tôm tử, ý bảo hắn ngồi xuống."Ngồi yên ở đây, đừng có mà gây phiền phức."
Tôm tử đưa thuốc cho mấy người: "Các đại ca, tôi thực sự là muốn ra ngoài hút điếu thuốc."
Mấy người vây quanh Tôm tử, chính là Hàn Bân, Tăng Bình, Triệu Minh, Lý Huy."Bốp!"
Lý Huy vung tay cho hắn một cái vào đầu: "Thằng nhãi ranh, mày láu cá thật, chuẩn bị chuồn à.""Đại ca, mấy anh có chuyện gì không? Tôi đâu có đắc tội các anh?" Tôm tử cười xu nịnh nói.
Hắn bị bốn người vây giữa, muốn chạy cũng chạy không được."Mày có biết La Tinh Hoa không?" Triệu Minh hỏi.
Tôm tử ngập ngừng một chút, lắc đầu nói: "Không biết.""Bốp!"
Lý Huy lại phẩy tay cho hắn một cái nữa: "Đừng có giả ngơ, là La ca kêu bọn tao đến đấy.""Thật là La công tử bảo các anh đến?"
Tăng Bình rít một hơi thuốc: "Thằng nhãi mày đừng có ép rượu phạt mà không chịu uống rượu mời, hoặc là đưa điện thoại ra, hoặc là bọn tao phế mày.""Tiền đâu, hắn hứa tiền của tao đâu?" Tôm tử hỏi.
Hàn Bân lấy ra một túi du lịch: "Tiền ở đây, đồ đâu?""Bao nhiêu tiền?""Bao là do La Tinh Hoa đưa, bọn tao cũng không biết bao nhiêu, bọn tao chỉ lấy tiền làm việc thôi." Hàn Bân đặt túi du lịch lên bàn."La công tử làm sao biết tôi ở đây?""Không biết mày ở đâu thì tìm mày làm gì." Hàn Bân nói."La công tử vẫn là lợi hại nhất, La công tử vẫn là lợi hại nhất." Tôm tử làm bộ nịnh bợ."Đừng có dài dòng, đưa đồ ra đây." Lý Huy quát lớn.
Tôm tử theo bản năng rụt cổ lại: "Tôi mang các anh đi lấy, hai bộ điện thoại tôi giấu ở nhà."
Hai bộ!
Hàn Bân và Tăng Bình liếc nhau, xem ra lần này có thu hoạch ngoài ý muốn rồi.
