Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 13: Giám định - 03





Diệp Hoài Duệ nói với Ân Gia Minh: 
“Đầu tiên, anh tìm một tờ giấy và một cây bút.” 
Ân Gia Minh cảm thấy yêu cầu này có chút kỳ quặc, nhưng vẫn tiện tay xé một tờ quảng cáo từ báo, rồi tìm cây bút máy của mình để bên cạnh. 
[Chuẩn bị xong.] 
Hắn hỏi: [Rồi sao nữa?] 
“Sau đó, xin anh hãy viết một câu gì đó lên giấy…” 
Diệp Hoài Duệ cảm thấy cổ họng khô lại vì lo lắng: "Tiếp theo, gấp giấy lại và để vào ngăn kéo.” 
Ân Gia Minh đáp một tiếng “ừ”, rồi không nói thêm gì. 
Diệp Hoài Duệ có thể nghe thấy âm thanh nhẹ nhàng của việc Ân Gia Minh đang làm theo yêu cầu của mình. 
Một phút sau, Ân Gia Minh nói: 
[Tôi đã xong.] 
Tim Diệp Hoài Duệ đập mạnh, rồi anh kéo ngăn kéo bên trái ra. 
Bên trong trống rỗng, không có gì cả. 
Anh lại kéo ngăn kéo bên phải, vẫn không tìm thấy gì. 
Diệp Hoài Duệ ngẩn người. 
Các tờ báo, tạp chí trong ngăn kéo của bàn làm việc đã bị anh dọn sạch từ ngày phát hiện ra hầm chứa
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T - 
Không chỉ vậy, anh còn kiểm tra cẩn thận từng cuốn sách, từng trang giấy, chẳng có gì giống như “tin nhắn” mà Ân Gia Minh đã để lại. 
— Chẳng lẽ tôi đã đoán sai? 
Diệp Hoài Duệ cảm thấy hoang mang và không khỏi dao động. 
— Cũng đúng, không phải đang quay phim “Hiệu ứng cánh bướm”, làm sao có thể xảy ra chuyện phi lý như vậy? 
Ánh mắt anh dừng lại ở vết cháy nhỏ do tàn thuốc ở góc bàn. 
— Nhưng, làm sao giải thích điều này đây? 
[Sao vậy?] 
Lúc này, Ân Gia Minh lại lên tiếng, [Cậu đang tìm gì
Tin nhắn của tôi sao?] 
Giọng hắn có chút vui vẻ, dường như rất hào hứng: 
[Thế nào, tìm thấy chưa?] 
“Ân Gia Minh!” 
Diệp Hoài Duệ hơi tức giận: "Anh thực sự để lại giấy nhắn à?” 
Ân Gia Minh cười lớn. 
Tiếng cười của hắn vang dậy, trẻ trung và đầy sức sống, hoàn toàn không giống một nghi phạm đang trốn trong hầm suốt tám ngày. 
Diệp Hoài Duệ thật sự phục hắn, tự hỏi sao lại có người không sợ chết như vậy. 
[Cậu thử tìm lại xem.] 
Ân Gia Minh cười nói: 
[Biết đâu lại tìm thấy?] 
Diệp Hoài Duệ tức giận nhìn vào không gian trống rỗng trước mặt, rồi kéo cả hai ngăn kéo ra. 
Một mảnh giấy bay nhẹ nhàng rơi xuống dưới đáy ngăn kéo đầy bụi — Ân Gia Minh đã nhét mảnh giấy vào khe giữa ngăn kéo và tủ sách. 
Diệp Hoài Duệ nhặt mảnh giấy lên. 
Đó là một mảnh giấy bị xé ra từ mép báo, thời gian đã làm nó chuyển sang màu nâu xỉn, trên đó có một hàng chữ viết bằng bút máy, vì thời gian lâu ngày, mực xanh đen đã phai thành màu xanh nhạt. 
Trên giấy viết bằng chữ phồn thể một câu: 
[A Duệ, tôi nhớ cậu quá chừng chừng!] 
Chữ viết bay bổng, phóng khoáng, chữ “tôi” có một nét kéo dài đặc biệt, cong vào trong, trông giống như một chữ “6” biến thể. 
Diệp Hoài Duệ: “!!!” 
Trong giây lát, anh không biết mình nên ngạc nhiên hay tức giận. 
Ngạc nhiên vì dự đoán điên rồ của mình lại thành hiện thực, tức giận vì rõ ràng anh đã nói thời gian gấp rút, mà tên khốn đó lại còn trêu chọc anh, và lại viết những lời khiến anh phải xấu hổ như vậy. 
[Tìm thấy chưa?] 
Ân Gia Minh cười hỏi: 
[Giấy nhắn viết gì vậy?] 
Diệp Hoài Duệ hít một hơi thật sâu, nhấn nén những suy nghĩ phức tạp trong lòng: "Anh nói anh nhớ tôi…” 
Ân Gia Minh lại cười lớn. 
[Thật đấy, tôi rất nhớ cậu.] 
Giọng Ân Gia Minh vô cùng chân thành, còn cố ý hạ thấp âm lượng, nghe có vẻ rất mờ ám, thoáng chút quyến rũ. 
Diệp Hoài Duệ nghe thấy những lời nửa thật nửa đùa đó, không khỏi nghĩ đến vẻ đẹp trai của người đối diện, khiến anh càng thêm bối rối. 
“Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa!” 
Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. 
Mưa vẫn rơi như trút nước, dường như không có ý định dừng lại. 
“Ân Gia Minh, nghe tôi nói.” 
Diệp Hoài Duệ nói với người chỉ nghe thấy giọng mà không thấy mặt: 
“Những gì tôi sắp nói anh có thể sẽ thấy khó tin…” 
[Ô?] 
Ân Gia Minh cười hỏi: 
[Khó tin đến mức nào
Nói tôi nghe nào!] 
“Đừng có cắt ngang!” 
Diệp Hoài Duệ quát lớn, chặn lại lời nói luyên thuyên của Ân Gia Minh: 
“Nếu anh không muốn chết, thì hãy nghe tôi nói!” 
Ân Gia Minh quả nhiên im lặng. 
Diệp Hoài Duệ hít một hơi sâu, bắt đầu giải thích những gì mình biết. 
“Tôi ở đây là năm 2021, tức là sau ba mươi chín năm
Tôi đã mua biệt thự của anh, rồi phát hiện ra tầng hầm mà anh đang trốn, cùng với bàn làm việc, ghế, giường quân đội và kệ đồ của anh.” 
Trong khi Diệp Hoài Duệ nói, Ân Gia Minh nhìn xung quanh theo lời anh. 
Gần bảy giờ, trời vẫn chưa hoàn toàn tối, Ân Gia Minh không cần bật đèn đã có thể nhìn rõ môi trường xung quanh nhờ ánh sáng từ cửa sổ, mặc dù hơi tối, nhưng vẫn có thể nhìn thấy đại khái hình dáng của bàn, ghế, giường, tủ. 
Hắn không thấy bóng dáng Diệp Hoài Duệ, nhưng giọng nói của thanh niên như đang ở bên tai, nhẹ nhàng, rõ ràng. 
Dù thực ra hắn không nghe nhiều tiếng phổ thông, nhưng từ cách nói chuyện của anh, hắn có thể cảm nhận được người đối diện chắc chắn là một người có học thức, hiểu biết. 
— Ngay cả việc tức giận cũng thật nhẹ nhàng. 
Ân Gia Minh thầm than trong lòng. 
— Thật dễ thương. 
“Tôi đã tìm thấy những tờ báo, tạp chí và một số vật dụng sinh hoạt mà anh để lại cách đây ba mươi chín năm trong căn phòng này.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Và thí nghiệm vừa rồi cho tôi biết, giấy nhắn của anh có thể được bảo quản tốt trong bàn cho đến khi tôi tìm thấy.” 
Ân Gia Minh ngạc nhiên, không khỏi thốt lên “đậu má” một tiếng: 
[Nói vậy, tờ giấy nhắn mà tôi viết vừa rồi, khi đến tay cậu, thực ra đã nằm ở đó tròn ba mươi chín năm!?!] 
Diệp Hoài Duệ nhìn tờ giấy báo đã ngả vàng trong tay, cùng với mực đã phai màu rõ rệt, dù không cần giám định, cũng có thể nhận ra đây là đồ vật cũ từ nhiều năm trước. 
“Ừm.” 
Diệp Hoài Duệ trả lời: “Tôi đoán, chắc chắn là như vậy.” 
Ân Gia Minh cảm thấy nghi ngờ, không kìm được thốt lên: 
[Vậy còn cậu
Cậu làm sao chứng minh mình đến từ năm 2021?] 
Đúng vậy, Diệp Hoài Duệ không thể chứng minh. 
Anh có thể tìm thấy tin nhắn mà Ân Gia Minh để lại cho mình ba mươi chín năm trước, nhưng không thể quay ngược thời gian để mang những vật chứng xác thực danh tính của mình cho Ân Gia Minh ở quá khứ. 
Diệp Hoài Duệ suy nghĩ một lát, chỉ có thể nói: 
“Tôi quen biết Triệu Thúy Hoa.” 
Anh dừng lại, bổ sung: 
“Tôi muốn nói, là Triệu Thúy Hoa hiện tại.” 

Cậu quen Thúy Hoa à?] 
Ân Gia Minh quả nhiên có hứng thú: 
[Vậy cậu ấy bây giờ thế nào?] 
“Triệu Thúy Hoa đã trở thành đạo diễn, rất nổi tiếng đấy.” 
Diệp Hoài Duệ đáp: 
“Tác phẩm của ông ấy có thị trường rất lớn trong cả nước và thế giới, đã giành được nhiều giải thưởng, hai năm trước còn được đề cử cho Giải Oscar cho phim nước ngoài xuất sắc nhất.” 
Ân Gia Minh cười lớn: 
[Haha, cậu ấy thực sự trở thành đạo diễn sao?] 
“Ừ, đạo diễn Triệu còn nói với tôi, tiền học của ông ấy ngày trước là do anh tài trợ
Hơn nữa, ông ấy còn nhận nuôi chú chó mà anh nhặt được ở khách sạn.” 
Diệp Hoài Duệ biết thời gian hai người có thể trò chuyện không còn nhiều, nên muốn nhanh chóng giành được lòng tin của Ân Gia Minh, suy nghĩ một chút, quyết định nói ra một bí mật mà Triệu Thúy Hoa đã tiết lộ: 
“Đạo diễn Triệu nói rằng hồi đó anh và ông ấy quan hệ rất tốt, thậm chí còn thấy ba nốt ruồi ở mông bên phải của anh…” 
[Mồm miệng thật là, chắc chắn là Thúy Hoa đó!] 
Ân Gia Minh gần như muốn nhảy lên: 
[Khi tôi ra ngoài rồi, nhất định phải đánh cho cậu ấy một trận, xem cậu ấy còn dám nói với người khác rằng tôi có ba nốt ruồi trên mông nữa không!!] 
— Điểm chú ý thật là, không cứu nổi! 
Diệp Hoài Duệ không thể không nhắc nhở Ân Gia Minh trước khi chủ đề bị lạc: 
“Hiện anh vẫn đang trốn trong hầm phải không?” 
[Đúng vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu không phải đến từ ba mươi chín năm sau sao?] 
Nhắc đến chuyện này, Ân Gia Minh ngay lập tức nhớ lại câu hỏi mà anh luôn muốn hỏi: 
[A Duệ, mau nói cho tôi biết, vụ cướp ngân hàng Đại Tân đó là ai làm?] 
Tim Diệp Hoài Duệ đập mạnh. 
Phản ứng của Ân Gia Minh đúng như dự đoán của anh. 
Ngay cả Ân Gia Minh - người trong cuộc - dường như cũng không biết gì về vụ án, còn phải hỏi ý kiến của anh - "người đến từ tương lai” ba mươi chín năm sau. 
Thật đáng tiếc, Diệp Hoài Duệ cũng không biết nhiều hơn Ân Gia Minh. 
“Tôi không biết.” 
Diệp Hoài Duệ thành thật trả lời: 
“Vụ án của anh, đến tận bây giờ, vẫn là một vụ án chưa được giải quyết.” 
Anh hoàn toàn có thể nói cho Ân Gia Minh biết, hai tháng nữa, hắn sẽ bị cảnh sát phát hiện, bị bắn rơi xuống biển, sống chết không rõ, từ đó mất tích. 
Nhưng vì Ân Gia Minh có thể tạo ra một vết cháy trước đây không có trên bàn, và còn có thể viết tin nhắn cho anh, điều đó chứng minh rằng “tương lai” không phải là không thể thay đổi. 
Diệp Hoài Duệ khi xác định được điều này trong lòng, một ý tưởng điên rồ xuất hiện. 
— Anh muốn khởi động lại điều tra vụ án chưa giải quyết này. 
Không phải ở hiện tại ba mươi chín năm sau, mà là thông qua Ân Gia Minh, quay ngược về “thời kỳ đó”, làm rõ sự thật. 
[Cái gì!?] 
Quả nhiên, Ân Gia Minh kêu lên: 
[Mấy người mặc đồng phục kia có phải là ăn không ngồi rồi không, sao lại vô dụng như vậy
Nhiều năm như vậy mà không bắt được ai sao
Để cho tội phạm chạy mất như vậy?] 
Ngay sau đó, hắn lại nghĩ đến một vấn đề quan trọng hơn: 
[Vậy còn tôi
Tôi phải làm sao
Dù họ không tìm được hung thủ thật, cũng không thể oan uổng người tốt chứ?] 
Diệp Hoài Duệ suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào. 
Anh chỉ im lặng hai giây, Ân Gia Minh đã nhạy bén cảm nhận được sự không ổn: 
[Chẳng lẽ… họ thật sự đổ vụ án lên đầu tôi!?] 
Diệp Hoài Duệ do dự không biết có nên nói cho hắn sự thật hay không, cuối cùng chọn cách nói trung lập: 
“Theo những gì tôi biết, anh vẫn là nghi phạm số một của họ.” 
[Đậu má @#¥%!] 
Ân Gia Minh tức giận đến mức gần như bùng nổ. 
[Vậy tôi phải làm sao
Trốn ở đây suốt đời sao!
Hay là vượt biên đi Đông Nam Á!?] 
Diệp Hoài Duệ nghe thấy bên đó phát ra một loạt tiếng “thình thịch”, anh đoán Ân Gia Minh có lẽ đang tức giận mà đi vòng quanh. 
[Không được, không thể như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi không cam tâm!] 
Ân Gia Minh gào lên: 
[Tôi chẳng làm gì cả mà sao lại bị buộc tội giết người cướp của
Tôi không muốn đội cái nồi này!] 
--- 
 
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.