Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 16: Đêm thám hiểm - 01




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

[Tại sao?] 
Ân Gia Minh rất nghi ngờ: 
[Không phải hôm qua cậu cũng đã hỏi một câu giống vậy rồi sao?] 
“Đúng vậy.” 
Diệp Hoài Duệ đáp: 
“Giờ thì, hãy cùng xem lại.” 
Ân Gia Minh không hiểu rõ thuật ngữ hiện đại này, nhưng điều đó không ngăn cản hắn nhanh chóng nắm bắt ý nghĩa của câu nói từ ngữ cảnh. 
[Được, cậu nói đi.] 
Diệp Hoài Duệ gật đầu: [Tôi đang nghe đây nè.] 
“Ân Gia Minh.” 
Diệp Hoài Duệ mở lời với giọng nghiêm túc: 
“Anh có bao giờ nghĩ tại sao cảnh sát lại coi anh là nghi phạm số một trong vụ cướp không?” 
Ân Gia Minh bị câu hỏi của Diệp Hoài Duệ làm cho ngỡ ngàng. 
Khác với việc bây giờ có thể dễ dàng lên mạng tìm kiếm thông tin, vào thời điểm đó, người ta chỉ có những nguồn thông tin rất hạn chế, ngoài tin tức trên tivi, chỉ còn báo chí, tuần san và tạp chí. 
Nghi phạm đã bỏ trốn, để bảo vệ nhân chứng, cảnh sát tất nhiên không thể công khai danh tính và chi tiết lời khai của nhân chứng. 
Dân cư Kim Thành chỉ cần biết nghi phạm tên là Ân Gia Minh và manh mối của hắn trị giá năm mươi ngàn đồng là đủ. 
— Nhưng tại sao lại là hắn, chứ không phải ai khác? 
Ân Gia Minh dĩ nhiên đã suy nghĩ về vấn đề này. 
Ban đầu, hắn nghĩ rằng có thể ba hắn đã đắc tội với ai đó trong công việc, và ai đó muốn nhân cơ hội này để dạy dỗ cho hắn một bài học, chỉ như là “giết gà doạ khỉ”. 
Nhưng vụ án này thực sự quá lớn, hàng triệu đồng tiền trang sức, chín mạng người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như kẻ chủ mưu bị bắt, chắc chắn sẽ phải nhận án tù chung thân. 
Vụ án nghiêm trọng như vậy chắc chắn không chỉ đơn thuần là “giết gà dọa khỉ”. 
[Tôi không biết.] - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T - 
Ân Gia Minh thành thật trả lời. 
[Báo chí chỉ nói rằng cảnh sát đã nắm bắt được thông tin đáng tin cậy, cho rằng tôi là nghi ngờ lớn trong vụ án…] 
Hắn lo sợ Diệp Hoài Duệ không còn tin tưởng mình nữa, giọng nói đầy thành khẩn: 
[Nhưng tôi không làm gì cả, cũng không biết cái gọi là “thông tin đáng tin cậy” của họ từ đâu mà có!] 
Diệp Hoài Duệ thầm nghĩ quả thật như vậy: "Thực tế là, có người đã nhận diện được anh tại hiện trường vụ án.” 
[Cái gì!?] 
Ân Gia Minh vừa ngạc nhiên vừa tức giận, [Điều này không thể, đêm hôm đó, tôi hoàn toàn không ra khỏi nhà!] 
Diệp Hoài Duệ liền kể chi tiết tình hình của vụ án cho Ân Gia Minh. 
“Ba tên cướp đã đột nhập vào nhà của giám đốc chi nhánh Xà Phương vào đêm 20 hoặc rạng sáng 21, giết chết vợ và hai con của ông ấy, sau đó bắt cóc ông Xà.” 
Diệp Hoài Duệ nhớ rất rõ từng thời điểm, lúc này nói mà không cần phải xem lại sổ tay. 
“Gia đình ông Xà sống trong một biệt thự độc lập, phương pháp ra tay của bọn cướp rất chuyên nghiệp, đến mức toàn bộ quá trình bắt cóc không ai nhận ra
Cho đến khi chúng lái xe đi, mới có một nhân viên dọn dẹp chú ý đến một chiếc xe tư nhân khả nghi.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Vào ngày đó, bọn cướp lái một chiếc Volkswagen màu đen, sau đó cũng có người nhìn thấy chiếc xe này dừng lại cách cửa sau của ngân hàng khoảng một trăm mét.” 
Ân Gia Minh hiểu ra, chiếc xe đó chắc chắn là phương tiện mà bọn cướp định dùng để tẩu thoát. 
[Nhưng tôi thấy báo cáo nói rằng, chúng đã vào ngân hàng bằng “phương pháp đặc biệt”?] 
Mặc dù báo chí và tạp chí đều nói một cách mơ hồ, nhưng Ân Gia Minh cảm thấy, nếu đã gọi là “phương pháp đặc biệt”, thì chắc chắn không phải chỉ đơn giản là mở cửa hay bẻ khóa. 
“Đúng vậy, chúng đã vào ngân hàng bằng một phương pháp thực sự không bình thường.” 
Diệp Hoài Duệ tiếp tục nói: 
“Bọn cướp đã đào một đường ống thải, từ ống thải đó xâm nhập vào ngân hàng chi nhánh Phúc Thọ.” 
[Wow, chơi lớn dữ vậy!] 
Ân Gia Minh cũng cảm thấy ngạc nhiên: 
[Đúng là đã có kế hoạch từ trước nhỉ?] 
“Tiếp theo đây, tôi muốn nói đến điểm quan trọng.” 
Diệp Hoài Duệ nói với Ân Gia Minh: 
“Đường ống thải mà chúng đã đào ra có cửa xả tại ngân hàng chi nhanh Phúc Thọ, và cửa vào nằm ở trong bếp của một cửa hàng bỏ trống, cửa hàng đó lại thuộc quyền sở hữu của khách sạn của anh.” 
[Cái gì!?] 
Ân Gia Minh nghe xong sự việc, gần như nhảy bật lên từ ghế: 
[Tôi hoàn toàn không biết chuyện này!] 
Dù Ân Gia Minh là người quản lý trên danh nghĩa của khách sạn, nhưng hắn chỉ là một đứa con ngoài giá thú không thể vào gia phả họ Hà, bất kể tài sản của ba hắn hay tài sản của “tập đoàn” khách sạn cũng đều không thuộc về hắn. 
Nhưng ai bảo hắn là quản lý trên danh nghĩa của khách sạn? 
[…Thì ra là vậy.] 
Ân Gia Minh lầm bầm nói. 
Trong trường hợp không tìm ra nghi phạm, cảnh sát có thể quy trách nhiệm cho chính mình, có vẻ cũng không quá khó hiểu. 
“Không, còn hơn cả như vậy.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Anh còn có những chứng cứ khác nữa.” 
Ân Gia Minh sắc mặt ngày càng khó coi. 
“Dù không biết thời gian cụ thể mà kẻ thủ ác xâm nhập vào ngân hàng, nhưng khi chúng mở két sắt đã kích hoạt hệ thống báo động của ngân hàng.” 
Diệp Hoài Duệ tiếp tục nói. 
“Cảnh báo đã vang lên lúc 1 giờ 52 phút 24 giây sáng ngày 21.” 
Anh nói: 
“Rồi chúng đã cướp trang sức, giết chết ông Xà, và trốn ra khỏi ngân hàng qua cửa sau
Tuy nhiên lần này không đi qua ống nước, mà trực tiếp lái xe đến một cảng tư nhân ở phía đông nam Kim Thành.” 
Sắc mặt Ân Gia Minh trở nên u ám: 
[Chắc chúng định trốn sang Đông Nam Á ngay đêm đó?] 
“Cảnh sát cũng nghĩ như vậy.” 
Diệp Hoài Duệ gật đầu: 
“Nhưng trong giai đoạn này đã xảy ra trục trặc.” 
Diệp Hoài Duệ kể cho Ân Gia Minh những gì xảy ra sau đó. 
Bốn tên cướp lái xe đến cảng, gặp một nhóm “bảo vệ” ở đó. 
Trong bốn tên cướp, người lái xe tên là Tư Đồ Anh Hùng. 
Gã ta là một tài xế taxi, vì trầm mê cờ bạc mà nợ nần một số tiền lớn cho các tay cho vay nặng lãi, đây có lẽ cũng là lý do khiến gã ta túng quá hoá liền mà đi cướp ngân hàng. 
Trùng hợp thay, nhóm bảo vệ ở bến tàu hôm đó chính là chủ nợ của Tư Đồ Anh Hùng, họ nhận ra tài xế, tưởng rằng gã ta muốn trốn nợ nên đương nhiên không chịu thả. 
Tư Đồ Anh Hùng trong lúc hoảng loạn đã tiết lộ danh tính “Ân Gia Minh”, từ đó dẫn đến một cuộc đấu súng. 
Nghe xong, Ân Gia Minh tức giận đến mức đầu bốc khói. 
[Đó không phải là tôi!] 
Hắn lớn tiếng kêu: 
[Tôi chưa bao giờ đến nhà ông Xà, chưa bao giờ cướp ngân hàng, cũng chưa bao giờ đến cảng!] 
Hắn cảm thấy mình thật sự oan ức hơn cả Đậu Nga: 
[Tôi không biết tên Tư Đồ Anh Hùng đó vì sao lại đổ tội cho tôi, nhưng tôi thật sự không làm gì cả
Tôi thậm chí còn không biết gã ta là ai hết!] 
“Đừng vội, hãy nghe tôi nói hết đã.” 
Diệp Hoài Duệ an ủi Ân Gia Minh đang nổi giận. 
“Trong số những tên côn đồ, có một người bị trúng đạn vào vai, người đó ngã xuống nhưng không chết
Cảnh sát đã đến và tìm thấy người sống sót trong tình trạng hôn mê, rồi đưa gã đến bệnh viện.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Sau khi phẫu thuật, người sống sót không may đã kể lại với cảnh sát những gì hắn ta thấy vào tối hôm đó — hắn ta nói rằng hắn biết tên tài xế và nghe thấy gã ta gọi tên ‘Ân Gia Minh’.” 
[Vậy nên tôi…] 
Ân Gia Minh định nói “tôi không biết gã ta”, nhưng Diệp Hoài Duệ đã nhanh chóng cắt đứt lời biện hộ của hắn. 
“Theo hồ sơ của cảnh sát, người sống sót tỉnh lại sau phẫu thuật vào lúc 5 giờ 52 phút.” 
Diệp Hoài Duệ nhấn mạnh từng chữ: 
“Anh hiểu điều này có nghĩa là gì không?” 
Ân Gia Minh hơi ngỡ ngàng. 
Ba giây sau, hắn bỗng nhận ra. 
[Chết tiệt, tôi bị hại rồi!] 
Đúng vậy, hắn đã hiểu. 
Người côn đồ bị trúng đạn hôn mê, ngay sau đó được đưa đi phẫu thuật, phải đến gần sáu giờ mới tỉnh lại. 
Khi người ta hôn mê, chắc chắn sẽ không ghi được lời khai
Vì vậy, để có được tên của hắn từ nhân chứng, cảnh sát đương nhiên phải đợi đến sau 5 giờ 52 phút. 
— Vậy ai là người đã gọi cho hắn vào khoảng bốn giờ sáng, thông báo cho hắn là “hãy trốn đi”? 
“Đúng vậy, chính là như vậy.” 
Diệp Hoài Duệ gật đầu. 
Có người đã mạo danh danh tính của Ân Gia Minh để cướp giết người, nhưng đối phương không chắc Ân Gia Minh có thực sự không thể tự chứng minh sự trong sạch hay không, vì vậy họ không thể để Ân Gia Minh bị cảnh sát bắt, nên đã chọn gọi điện “báo động”, để “kẻ thế thân” mà họ chọn biến thành một tội phạm thực sự. 
[…Không, bây giờ nghĩ lại, không chỉ có chuyện này…] 
Ân Gia Minh lầm bầm: 
[Còn có chuyện bà La bị xe đâm, có phải cũng…] 
Càng nghĩ càng thấy nghi ngờ. 
Có người đã mạo danh danh tính của hắn để cướp ngân hàng, để đảm bảo hắn phải chịu trách nhiệm, thực sự là rất tốn công sức. 
Kẻ thủ ác đã đào đường ống nước từ cửa hàng thuộc quyền quản lý của khách sạn mà Ân Gia Minh phụ trách, và họ còn cố ý chọn một ngày mà hắn ở nhà một mình để thực hiện kế hoạch. 
Hơn nữa, thật trùng hợp, người giúp việc duy nhất của Ân Gia Minh còn bị xe đâm cách đây nửa tháng — đến nay vẫn chưa tìm ra thủ phạm. 
“Đúng vậy.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Vì vậy, tôi dám đoán — kẻ chủ mưu chắc chắn biết khá nhiều về anh và có hình dáng tương tự như anh, tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều.” 
Anh hỏi Ân Gia Minh: 
“Anh có đối tượng nghi ngờ nào không?” 
Ân Gia Minh trầm ngâm một lúc. 
[Cái này…] 
Cuối cùng, hắn vẫn khó xử lắc đầu: 
[Cậu biết đấy, tôi quản lý một khách sạn
Mỗi ngày có rất nhiều người đến, không dưới một trăm cũng có vài chục
Tôi không nói đến đám “đàn em” của mình, ngay cả nhân viên phục vụ và bảo vệ của khách sạn cũng chủ yếu là những người trẻ tuổi cao lớn, ngoại hình đẹp…] 
Ân Gia Minh thở dài: 
[Dù họ không đẹp trai bằng tôi, nhưng thật sự có không ít người có dáng vóc và độ tuổi gần giống.] 
Diệp Hoài Duệ thực sự bất lực và cảm thấy hết sức khó khăn. 
“Vậy thì, hiện tại chúng ta chỉ có thể từ hai hướng điều tra vụ việc này.” 
[Ừ, cậu nói đi!] 
Ân Gia Minh thúc giục: 
[Tôi nhất định phải tìm ra ai đã hãm hại tôi!] 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Đầu tiên, anh hãy nhờ người điều tra, vào lúc 4 giờ sáng ngày 21, cuộc gọi mà anh nhận được là ai gọi và từ đâu gọi đến.” 
Vì Ân Gia Minh tự nhận mình có quen biết với nhiều người trong giới đen trắng, Diệp Hoài Duệ cảm thấy, hắn có thể tìm được người giúp mình làm việc này. 
Quả nhiên, Ân Gia Minh suy nghĩ một chút, rồi trả lời: [Được, tôi sẽ thử.] 
“Rất tốt.” 
Diệp Hoài Duệ mỉm cười. 
“Thứ hai, tôi muốn nhờ anh điều tra một người.” 
Ân Gia Minh hỏi: [Ai vậy?] 
Diệp Hoài Duệ đáp: 
“Đới Tuấn Phong.” 
Ân Gia Minh: [Ai??] 
Hắn hoàn toàn chưa từng nghe thấy cái tên này, đương nhiên cũng không biết tại sao Diệp Hoài Duệ lại muốn hắn điều tra người này. 
“Ông ta là quản lý bộ phận an ninh của Ngân hàng Đại Tân chi nhánh Phúc Thọ, cũng là một trong hai người có thể mở cửa két ngoài giám đốc Xà Phương.” 
Diệp Hoài Duệ trả lời: 
“Sáng ngày 21, ông ta được phát hiện đã treo cổ tự sát tại nhà.” 
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.