Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 18: Đêm thám hiểm - 03





Cầu thang trong ngôi nhà dân nằm ở giữa tòa nhà, cửa ra vào có một cánh cổng sắt, bên trong được khóa bằng một chuỗi dây xích to bằng ngón tay, kèm theo một ổ khóa nhỏ. 
Ân Gia Minh nhìn xung quanh, xác nhận không có ai, nhanh chóng tiến lại gần cửa, lấy chiếc móc khóa treo trên thắt lưng. 
Trên móc khóa của hắn có một món đồ trang trí không quá nổi bật, dài khoảng ngón trỏ, dày bằng ngón út, nhưng có thể tạo ra nhiều chiếc chìa khóa hình dạng khác nhau, trông hơi giống một con dao quân đội cải tiến. 
Nhưng những người "hiểu biết" sẽ nhận ra ngay, đây là dụng cụ mở khóa chuyên dụng. 
Nhờ vào kinh nghiệm từng sống lang thang trên đường phố, Ân Gia Minh đã tiếp xúc với đủ mọi thứ, bao gồm cả cách mở khóa bằng vài chiếc chìa sắt. 
Chỉ trong vòng một phút, hắn đã kết thúc nhiệm vụ. 
Sau đó, Ân Gia Minh nhẹ nhàng tháo ổ khóa ra, tháo xích ra, rồi cẩn thận kéo cánh cổng sắt mở một khoảng đủ để mình chui vào, lại khôi phục xích và cài ổ khóa một cách không rõ ràng. 
Như vậy, trừ khi ai đó lại gần kiểm tra, không ai có thể nhận ra cánh cửa sắt thực sự đã được mở và vẫn đang ở trạng thái không khóa. 
Ân Gia Minh hành động rất nhẹ nhàng, ngay cả khi mở cánh cổng sắt cũng chỉ phát ra tiếng ma sát nhẹ, không làm kinh động đến ai. 
Sau đó, hắn đi qua hành lang, đến khu vực tầng một. 
Hành lang rất tối, nguồn sáng duy nhất là một bóng đèn watt thấp. 
Chủ nhà kiêm quản lý sống ở căn hộ gần cửa ra vào tầng một, người này đã ngủ say, trong phòng tối om không để lại chút ánh sáng nào. 
Ân Gia Minh nhanh chóng lên lầu. 
Tầng hai cũng giống như tầng một, hành lang chật chội, thiếu ánh sáng, không có ai, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. 
Ân Gia Minh đi nhanh đến trước cửa phòng 206 ở phía bắc của hành lang, rồi lại sử dụng chiêu cũ, mở khóa cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
May mắn thay, chủ nhà chưa kịp cho thuê căn hộ này cho người khác. 
Chỉ có điều, chủ nhà rõ ràng đã dọn dẹp qua căn phòng, đồ đạc đều được phủ bằng vải trắng, còn những vật dụng cá nhân của Đới Tuấn Phong thì được chất đống ở góc phòng, không biết là chờ người thân đến lấy hay là sẽ vứt đi. 
“Ôi, thật là đau đầu.” 
Ân Gia Minh túm tóc, lẩm bẩm: 
“..
Đã như vậy rồi, còn có thể tìm được gì nữa?” 
Trước đó, Diệp Hoài Duệ đã dặn dò hắn phải cẩn thận quan sát xem có dấu hiệu nào của người ngoài vào nhà hay không, như dấu chân, tóc, cốc trà, đặc biệt là ngưỡng cửa, bậu cửa sổ và nhà vệ sinh, đây là những khu vực cần chú ý nhất. 
Ngoài ra, cũng cần kiểm tra xem có nhiều cốc hoặc dụng cụ trà trong bồn rửa hay không, có đầu thuốc lá trong gạt tàn hay không, nếu tìm được dây thừng mà có thể dùng để "treo cổ" cũng phải mang đi… 
Mọi lưu ý Ân Gia Minh đều nhớ rất rõ, nhưng bây giờ vào đây nhìn thấy, hắn chỉ thấy lạnh lẽo trong lòng. 
Dù sao đã qua hơn một tuần, không biết có bao nhiêu người đã ra vào căn hộ nhỏ này nơi đã xảy ra cái chết. 
Chỉ cần chiếu đèn pin một cái, hắn đã thấy trên sàn nhà có rất nhiều dấu chân chồng chéo lên nhau, nhìn sơ qua cũng có ít nhất bốn năm loại hoa văn, không thể phân biệt ai là ai. 
Không còn cách nào khác, Ân Gia Minh chỉ có thể tạm thời bỏ qua các dấu chân trên mặt đất, bật đèn pin, cúi xuống trước đống đồ lộn xộn, bắt đầu lục lọi từng món, cố gắng tìm ra thông tin hữu ích. 
Người thuê tự tử trong căn hộ, biến nơi này thành một hiện trường án mạng, thì bất kỳ chủ nhà nào cũng không thể không có oán hận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ân Gia Minh thậm chí cảm thấy, chủ nhà đến giờ vẫn chưa vứt toàn bộ đồ đạc của Đới Tuấn Phong đi, đã được coi là tương đối nhân đạo rồi. 
Đồ đạc của Đới Tuấn Phong không ít, nhưng toàn là những vật dụng lặt vặt, không có gì đặc biệt. 
Hắn còn lục ra ba bức thư, hai bức gần đây là hóa đơn và thông báo tiền điện viết bằng tiếng Bồ Đào Nha, bức còn lại là thỏa thuận ly hôn do vợ cũ của Đới Tuấn Phong gửi lại. 
Ân Gia Minh nhanh chóng lướt qua, rồi để chúng lại. 
Anh kiểm tra rất cẩn thận, đến khi lật hết đống đồ lộn xộn, đã trôi qua một tiếng đồng hồ. 
Bây giờ đã là 5:20, ngoài cửa sổ mờ mờ ánh sáng buổi sáng. 
Đáng tiếc đến giờ này, Ân Gia Minh vẫn chưa thu được gì. 
— Sắp sáng rồi, không quá năm phút nữa, mình nhất định phải đi. 
Ân Gia Minh vừa nghĩ vậy, vừa nhặt lên một chiếc áo sơ mi trắng trong đống đồ, lật túi ra, không có gì cả. 
Ngay lúc này, hắn nhìn thấy một chiếc hộp sắt bị che khuất dưới chiếc áo sơ mi. 
Đó là một chiếc hộp bánh quy nhỏ, viền hộp có nhiều vết xước ngắn màu đen xám, bất kỳ người nào hút thuốc đều có thể nhận ra, đây là dấu vết của tro thuốc lá. 
Rõ ràng, Đới Tuấn Phong đã sử dụng chiếc hộp này như một gạt tàn. 
Ân Gia Minh nhớ lại lời nhắc nhở của Diệp Hoài Duệ, lập tức trải chiếc áo sơ mi vừa kiểm tra lên mặt đất, rồi lật chiếc hộp sắt, đổ hết mọi thứ bên trong ra. 
Khiến Ân Gia Minh bất ngờ là, bên trong hộp có không ít vật chất, nhưng không có một đầu thuốc lá nào, mà lại là một số mảnh than với kích thước khác nhau, như là tro giấy sau khi bị đốt cháy. 
Trái tim Ân Gia Minh bỗng nhiên nhảy lên. 
Anh lấy ra một đoạn dây thép mỏng, cẩn thận gẩy gẩy một chút. 
Có lẽ do chiếc hộp bánh quy quá nhỏ, không gian bên trong không đủ, nên giấy bên trong bị cháy không triệt để, có vài mảnh chỉ bị cháy bề mặt, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng, không giống như tro giấy thông thường, chỉ cần chạm vào là tan ra. 
Ân Gia Minh căng thẳng nín thở. 
Bởi vì hắn đã chú ý thấy, trong đó có một mảnh giấy nhỏ, giấy đã bị lửa và nhiệt độ cao làm cuộn lại hoàn toàn, và các cạnh bị cháy đen, nhưng khi hắn dùng dây thép nhẹ nhàng mở cuộn giấy ra, thì giữa trung tâm vẫn còn nguyên vẹn. 
Anh thậm chí có thể nhận ra vài chữ ở trên—“y,21s” 
Ân Gia Minh cầm đèn pin, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào những chữ mực trên giấy. 
Trong đầu hắn hiện lên một ngày tháng: 
— July, 21st. 
— Ngày 21 tháng 7. 
Cũng chính là ngày xảy ra vụ cướp ngân hàng tại chi nhánh Phúc Thọ, và cũng là ngày Đới Tuấn Phong treo cổ tự sát. 
Ân Gia Minh tim đập mạnh, cảm thấy vừa hồi hộp vừa phấn khích. 
Nhưng thời gian đang trôi qua từng giây, hắn biết không thể trì hoãn, vội vàng từ đống đồ lôi ra một cuốn từ điển bìa cứng, cho hết tro giấy vào giữa bìa và trang mục lục, rồi cho cuốn từ điển vào ba lô. 
Đây là cách mà Diệp Hoài Duệ đã chỉ cho hắn để bảo quản tài liệu giấy, Ân Gia Minh không ngờ rằng lại có lúc sử dụng được. 
Sau khi làm xong những việc này, đã là 5:45 sáng. 
Mùa hè ở miền Nam, mặt trời mọc rất sớm, chưa đến 6 giờ thì trời đã sáng. 
Ân Gia Minh biết, nếu không đi ngay, có thể sẽ không còn cơ hội. 
Hắn đeo ba lô lên, quay lưng định ra ngoài. 
Căn phòng mà Đới Tuấn Phong thuê nằm ở phía bắc của ngôi nhà, chỉ có một cửa sổ hướng về phía đông nam. 
Rèm cửa đã bị chủ nhà tháo bỏ, lúc này ánh sáng buổi sáng không chút kiêng nể chiếu thẳng qua kính vào trong nhà, đúng lúc chiếu xuống ngưỡng cửa. 
Ánh mắt Ân Gia Minh theo ánh sáng hướng xuống, bất ngờ nhìn thấy trong khe cửa dường như có vật gì đó phản chiếu ánh sáng. 
Đó là một vài viên sỏi nhỏ không nổi bật, thể hiện một chất liệu trong suốt màu vàng xám, nhỏ như bột, lớn cũng chỉ khoảng hai ba milimet. 
Và giữa những hạt cát này còn lẫn lộn hai hạt đen nhỏ như đầu kim. 
Ân Gia Minh: “!!” 
Anh chợt lóe lên một ý tưởng, gần như ngay lập tức liên tưởng đến một khả năng nào đó. 
Ân Gia Minh lập tức tháo ba lô xuống, từ ngăn bên trong lấy ra một cuộn băng dính, xé một đoạn, dán những hạt cát trong suốt và những hạt đen không xác định lại với nhau, rồi dán đoạn băng dính đó vào bên trong bìa cuốn từ điển. 
Sau đó, hắn cho cuốn từ điển vào ba lô, rồi kéo cửa phòng ra. 
Đáng tiếc là, vận may của Ân Gia Minh suốt cả đêm, dường như đã đi đến hồi kết khi mặt trời mọc. 
Ngay khi hắn mở cửa, cửa phòng 205 bên cạnh cũng mở ra cùng lúc. 
Một người phụ nữ trung niên, khoảng trên năm mươi tuổi, cầm theo một cái thau, khi nhìn thấy Ân Gia Minh thì hai ánh mắt chạm nhau. 
Người phụ nữ hoàn toàn không ngờ rằng, căn phòng 206, vốn đã bỏ hoang hơn một tuần, lại đột nhiên có người xuất hiện. 
Bà ta ngớ người, nhìn chằm chằm vào Ân Gia Minh, từ vẻ sốc chuyển sang hoảng sợ, rồi há hốc miệng, môi run rẩy: “Ân—” 
Ân Gia Minh hành động nhanh hơn cả âm thanh của người phụ nữ. 
Hắn bước một bước lên trước, một tay giữ cửa, tay còn lại bịt miệng người phụ nữ ngay khi bà ta sắp phát ra tiếng kêu. 
“Rầm!” 
Cái thau rơi xuống đất, chất lỏng vàng vàng phảng phất mùi hương đêm từ chiếc thau đổ ra trước cửa phòng 205
(nước đa’i :D) 
Ân Gia Minh đã hành động như một tên phản diện thực thụ, một tay bịt miệng, một tay giữ người, đẩy người phụ nữ vào trong phòng, đồng thời dùng chân đóng sập cửa lại. 
Tuy nhiên, cái gọi là "phúc không đến cặp" và "họa không đến lẻ", trong phòng 205 không chỉ có mỗi người phụ nữ trung niên. 
Chồng của bà ta — một người đàn ông hói gần sáu mươi tuổi, đang mặc áo ngủ, đi dép lê, đứng trước cửa sổ tưới hoa, nghe thấy tiếng đóng cửa quay lại, lập tức hoảng sợ đến mức hồn bay phách lạc. 
“Mày là ai!?” 
Người đàn ông mặt mày tái mét, vô thức dựa lưng vào tường, hoảng sợ hỏi: 
“Mày vào nhà tụi tao, muốn làm gì!?” 
——¥!@¥#! 
Ân Gia Minh thật sự không biết còn có thể nói gì nữa. 
Hắn chỉ có thể thuận tay nhặt lên một chiếc giá đèn cầy bằng đồng đặt ở cửa, đặt đầu nhọn vào cổ họng người phụ nữ, lớn tiếng quát: “Không được kêu la, không được nói!” 
Người đàn ông trợn tròn mắt, hoảng hốt nhìn Ân Gia Minh. 
“Mày… mày là… cái thằng… Ân, Ân…” 
Môi của ông ta run rẩy: 
“Cái thằng… cướp của giết người…” 
“Đúng
Chính là tôi!” 
Ân Gia Minh trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên: 
“Tôi có súng, nếu không muốn chết thì hãy im miệng!” 
Cậu thiếu gia họ Ân cao 1m88, thân hình cường tráng, chỉ cần nhìn vóc dáng, một tay cũng đủ đánh bại người đàn ông gầy gò kia. 
Người đàn ông không dám lên tiếng, chỉ co rúm người vào góc tường, để Ân Gia Minh quấn chặt ông ta và vợ bằng băng dính, rồi nhét khăn vào miệng. 
“Xin lỗi, mong các vị chịu đựng một chút!” 
Ân Gia Minh vừa trói người, vừa xin lỗi: 
“Nhưng bây giờ tôi tuyệt đối không thể bị cảnh sát bắt được!” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.