Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 22: Đêm thám hiểm - 07





Sau khi nghe Ân Gia Minh kể lại, Diệp Hoài Duệ đã hiểu. 
Cảng Phục Long mà bọn cướp định trốn chạy nằm ở đông nam Kim Thành, trong khi căn hộ của Đới Tuấn Phong thì ở phía đông thành phố, tại đuôi đê. 
Dù cảng Phục Long không quá xa đuôi đê, nhưng lại nằm ở khu vực hẻo lánh, Đới Tuấn Phong không có lý do gì phải chạy đến đó. 
Nếu như cát từ cảng Phục Long xuất hiện ở nhà Đới Tuấn Phong, thì điều đó thật sự đáng để điều tra sâu hơn. 
“Có hai khả năng.” 
Diệp Hoài Duệ suy nghĩ một chút, rồi đưa ra giả thuyết của mình: 
“Thứ nhất, Đới Tuấn Phong có thể là đồng bọn với bọn cướp, ông ta biết bọn cướp dự định trốn qua cảng Phục Long, nên đã đi ‘do thám’ trước, và cát trong khe cửa chính là thứ ông ta mang về sau khi do thám…” 
[Khoan đã!] 
Ân Gia Minh cắt ngang: 
[Có thể, ông ta chính là một trong bốn tên cướp đó!] 
“Đúng là có khả năng đó.” 
Diệp Hoài Duệ cười nói: 
“Vậy anh có kiểm tra tất cả đế giày của Đới Tuấn Phong không?” 
[Hả?] 
Ân Gia Minh suy nghĩ một lát, rồi đột nhiên kêu lên: 
[Ôi không, tôi quên mất!] 
Đúng là nếu những mảnh cát đó là do Đới Tuấn Phong mang về, thì đế giày của ông ta chắc chắn sẽ dính cùng loại cát và bụi than. 
Nhưng lúc đó, trời đã khuya, Ân Gia Minh không dám bật đèn, chỉ có thể dùng đèn pin để kiểm tra đống di vật của Đới Tuấn Phong. 
Hắn không có kiến thức chuyên môn về dấu vết, trong khi Diệp Hoài Duệ lại chỉ có thể dạy cho hắn một chút kiến thức cơ bản, nên không thể kiểm tra tỉ mỉ được. 
Giờ nghĩ lại, mặc dù Ân Gia Minh đã kiểm tra từng đôi giày, nhưng những đôi giày mà một người đàn ông lớn tuổi đã mang lại rất bẩn và có mùi, cùng với ánh sáng không đủ, hắn phải thừa nhận rằng mình thực sự không kiểm tra kỹ lưỡng từng đế giày xem có cát từ cảng Phục Long hay bụi than hay không.  - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Diệp Hoài Duệ có chút tiếc nuối, nhưng không thể vì điều này mà bắt Ân Gia Minh quay lại kiểm tra một lần nữa, nên anh không tiếp tục lấn cấn về vấn đề này. 
“Vậy thì, còn một khả năng thứ hai.” 
Diệp Hoài Duệ tiếp tục nói: 
“Đó là Đới Tuấn Phong không tham gia vào vụ cướp, nhưng ông ta biết chuyện này, có thể còn đã cung cấp một số thông tin thuận lợi cho bọn cướp…” 
[Chính xác, điều này rất có khả năng.] 
Ân Gia Minh nói: 
[Đới Tuấn Phong là quản lý bộ phận bảo vệ an ninh của ngân hàng chi nhanh Phúc Thọ, về các chi tiết an ninh ngân hàng, không ai rõ hơn ông ta
Nếu ông ta thông đồng với bọn cướp…] 
Con người vì tiền mà chết, chim chóc vì thức ăn mà sống, khi có một khoản tiền lớn trước mắt, khó mà đảm bảo ai cũng không có ý định không tốt được. 
Hơn nữa, Đới Tuấn Phong vài năm trước đã mắc nợ một số tiền lớn do đầu tư thất bại, phải bán nhà, ly hôn với vợ cũ, cuộc sống của ông ta đã rơi vào tình thế khốn cùng, bị tiền tài cám dỗ mà có ý định xấu xa, điều đó cũng không có gì lạ. 
Như vậy, điều này cũng giải thích tại sao trên tro giấy trong hộp bánh quy mà Ân Gia Minh phát hiện lại có dấu hiệu của ngày “21 tháng 7”. 
Bởi vì quản lý Đới đã biết trước thời gian bọn cướp thực hiện vụ cướp, và rất rõ rằng chứng cứ này không thể để lại, nên đã thiêu hủy chúng. 
“Đúng vậy.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Nếu theo khả năng này, Đới Tuấn Phong không cần phải đến cảng…” 
[Vậy thì có người đã đến nhà Đới Tuấn Phong vào sáng sớm ngày 21!] 
Ân Gia Minh phấn khích nói: 
[Và người đó, rất có thể chính là tên cướp!] 
“Chính xác.” 
Diệp Hoài Duệ cảm thấy nói chuyện với người thông minh thật dễ dàng: "Như vậy, cái chết của Đới Tuấn Phong thật sự đáng để suy ngẫm.” 
Ân Gia Minh tuy không phải là người tốt nghiệp từ trường danh tiếng, nhưng hắn rất thông minh, và còn có sự nhạy cảm và khôn ngoan của người từng trải, tư duy của hắn rất ăn khớp với Diệp Hoài Duệ, chỉ cần vài câu đã nhanh chóng đạt được sự đồng thuận. 
Vì Ân Gia Minh thực sự quá thông minh, bất kể anh nói gì hắn đều có thể nhanh chóng hiểu, nên Diệp Hoài Duệ thường quên rằng đối phương còn cách mình một khoảng thời gian lên tới ba mươi chín năm. 
[Đúng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi cũng nghĩ như vậy!] 
Ân Gia Minh thực sự đã nghĩ giống Diệp Hoài Duệ. 
Âm điệu của hắn vì hưng phấn mà tăng lên một chút: 
[Tôi có một giả thuyết, cậu có muốn nghe không?] 
Diệp Hoài Duệ cảm thấy buồn cười, giọng nói cũng vô thức mang theo sự hài hước: 
“Xin mời.” 
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Ân Gia Minh lập tức bắt đầu thao thao bất tuyệt. 
[Tôi nghĩ Đới Tuấn Phong chắc chắn đã biết về kế hoạch cướp vào ngày 21, ngay cả khi không phải là đồng bọn, thì chắc chắn cũng đã giúp đỡ bọn cướp, cậu nói đúng không?] 
Diệp Hoài Duệ vui vẻ đáp: 
“Đúng, có khả năng đó.” 
[Bọn cướp đáng lẽ đã tính toán cướp xong trang sức rồi trốn đi, không ngờ lại gặp sự cố ở cảng, không chỉ giết chết cảnh sát mà còn không thoát được.] 
Ân Gia Minh tự tuôn một tràng: 
[Vì vậy bọn cướp cần một người để đổ lỗi — chính là tôi — người bất hạnh Ân Gia Minh.] 
Diệp Hoài Duệ cười nhẹ: “Chính xác, vì vậy người đó đã gọi cho anh vào giữa đêm, bảo anh mau chóng bỏ trốn.” 
[Sau đó, bọn cướp còn muốn giết Đới Tuấn Phong, bởi vì Đới Tuấn Phong biết được thân phận thật của mình!] 
Ân Gia Minh tiếp tục: 
[Họ sợ rằng nếu cảnh sát bắt đầu điều tra Đới Tuấn Phong, ông ta sẽ không chịu nổi sự thẩm vấn và sẽ khai ra họ!] 
“Đúng vậy, từ những gì hiện tại thấy, khả năng này thật sự rất lớn.” 
Diệp Hoài Duệ tiếp tục theo giả thuyết của Ân Gia Minh: 
“Vì vậy, những hạt cát mà anh tìm thấy ở nhà Đới Tuấn Phong chính là thứ mà hung thủ mang vào khi giết người để bịt miệng.” 
[Nói đúng!] 
Ân Gia Minh phấn khích nhảy lên từ ghế: [Hiện tại vấn đề chính là hung thủ đã làm cách nào để giết mà biến thành tự sát!] 
Diệp Hoài Duệ muốn nghe xem Ân Gia Minh nghĩ sao: “Anh thấy thế nào?” 
[Di thư thì vẫn còn dễ nói.] 
Ân Gia Minh trả lời: 
[Dù sao, người bị kề súng vào đầu, thật sự rất hiếm có người có thể kiên cường không khuất phục
Dù không dùng súng để đe dọa, cũng sẽ có cách để khiến ông ta viết ra thứ giống như di thư.] 
Hắn đặt mình vào vị trí của bọn cướp để giả định, cảm thấy di thư không thể chứng minh điều gì, [Vấn đề là, cảnh sát nói rằng Đới Tuấn Phong tự sát… Cảnh sát có ngu ngốc đến mức không phân biệt được tự sát và giết người không?] 
“Tôi đã xem ảnh hiện trường.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Vết thương trên cổ Đới Tuấn Phong xác thực đã ủng hộ cho kết luận ‘tự sát’.” 
Trước đó, Diệp Hoài Duệ cũng đã từng nghi ngờ cái chết của Đới Tuấn Phong là một vụ giết người được ngụy trang thành tự sát, nhưng anh đã cùng Chương Minh Minh nghiên cứu ảnh chụp vết thương trên cổ của giám đốc, không tìm thấy bằng chứng nào hỗ trợ cho giả thuyết giết người. 
[Được rồi, cậu là giám định viên, cậu chuyên nghiệp hơn tôi, cậu nói sao cũng được.] 
Khi nghe đến kết luận này, Ân Gia Minh không khỏi cảm thấy hơi thất vọng. 
Dù di thư còn nói được, nhưng nếu thật sự muốn ép người tự tử thì khó hơn nhiều. 
Đới Tuấn Phong tuy chỉ cao một mét sáu nhưng dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, nếu có người ép mình tự tử, chắc chắn sẽ phải vùng vẫy vài cái, tạo ra tiếng động gì đó chứ? 
Ân Gia Minh hôm qua vừa đến căn hộ của Đới Tuấn Phong, biết rõ tình hình thực tế ở đó. 
Chỉ là một tòa chung cư cũ nát, cách âm rất kém, chỉ cần có tiếng động lớn một chút là sẽ khiến hàng xóm xung quanh chú ý, hắn cảm thấy rằng hung thủ muốn ép tên quản lý tự tử mà không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, có lẽ rất khó. 
[Đúng rồi!] 
Ân Gia Minh lại nghĩ đến một giả thuyết: 
[Nếu hung thủ đã đánh ngất Đới Tuấn Phong trước, rồi treo ông ta lên thì sao?] 
“Về lý thuyết, có khả năng đó.” 
Diệp Hoài Duệ nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn, phát ra âm thanh “cộp, cộp, cộp”. 
Treo cổ thường là tự sát, rất ít khi là giết người, thường chỉ thấy ở trẻ em. 
Nếu là giết người, thì thường sẽ ngụy trang cái chết vì bị siết cổ thành tự sát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có rất ít trường hợp, hung thủ làm như Ân Gia Minh nói, treo người đã mất ý thức lên. 
Nếu đặt trong bối cảnh hiện tại, thậm chí làm như vậy cũng rất khó qua được sự kiểm tra của pháp y. 
Bởi vì nếu dùng bạo lực để làm cho người ta ngất đi hoặc đánh ngất, rất khó không để lại dấu hiệu như vết siết cổ, bầm tím hoặc các vết thương khác trên cơ thể; còn nếu trước đó đã cho người ta dùng thuốc, bất kể là thuốc an thần hay loại thuốc nào khác, dù là uống hay tiêm, pháp y luôn có nhiều cách để tìm ra sơ hở. 
Nhưng đó là chuyện của ba mươi chín năm trước, Diệp Hoài Duệ không rõ cảnh sát lúc đó có kiểm tra kỹ lưỡng thi thể Đới Tuấn Phong hay không, cũng không biết có thực hiện các xét nghiệm về thuốc hay độc tố hay không. 
Vì vậy, anh chỉ có thể trả lời “có khả năng.” 
— Giá mà tôi có thể tự kiểm tra thi thể một lần. 
Diệp Hoài Duệ nhớ lại với chút tiếc nuối. 
Nhưng đó cũng là điều không thể. 
Bởi vì việc chồng chéo thời gian như vậy đã không còn khoa học đến mức có thể coi là phép màu, việc xuyên không càng không thể xảy ra. 
Dù sống ở năm 1982, Ân Gia Minh cũng không thể thay anh đi làm pháp y, huống chi đã qua mười ngày, thi thể của Đới Tuấn Phong chắc chắn đã được hỏa táng hoặc chôn cất, với công nghệ thời đó, rất khó có thể tìm ra manh mối gì. 
“À, còn một việc nữa.” 
So với việc tiếp tục lấn cấn về nguyên nhân cái chết của Đới Tuấn Phong, Diệp Hoài Duệ đã nghĩ đến một việc quan trọng khác: 
“Nếu muốn xác định những mảnh cát mà anh mang về có phải từ cảng Phục Long hay không, anh cần lấy cho tôi một mẫu để so sánh.” 
[Mẫu?] 
Ân Gia Minh suy nghĩ một chút: 
[Có nghĩa là, chỉ cần từ cảng Phục Long lấy một ít cát về là được?] 
Diệp Hoài Duệ cảm thấy cách nói của Ân Gia Minh thật đáng yêu, môi anh khẽ nhếch lên, mỉm cười im lặng: “Có thể nói như vậy.” 
[Thế thì đơn giản.] 
Ân Gia Minh cười nói: 
[Ngày mai tôi sẽ nhờ Lạc Lạc giúp tôi lấy một ít về.] 
“Ừm, được.” 
Diệp Hoài Duệ ngẩng đầu nhìn cửa sổ, những giọt mưa rơi trên cửa sổ đã rõ ràng thưa thớt hơn. 
Mưa sắp tạnh rồi. 
“Vậy thì, trong vài ngày tới tôi sẽ giúp anh kiểm tra những mảnh giấy đó
Cố…” 
Anh vốn định phản xạ nói nhanh chóng cho hắn kết quả, nhưng khi nghĩ đến còn một bộ xương trắng đang chờ mình, chỉ có thể nuốt ngược nửa câu còn lại. 
“Dù sao, trong vài ngày tới anh đừng đi đâu cả, cứ ở yên trong phòng kín
Còn nữa, bảo Lạc Lạc ra vào cũng phải cẩn thận một chút.” 
Ân Gia Minh một cách thành thật đồng ý. 
Mưa ngày càng nhỏ. 
[Đúng rồi, A Duệ này.] 
Lúc này, Diệp Hoài Duệ đột nhiên nghe thấy Ân Gia Minh gọi tên mình. 
“Có chuyện gì vậy?” 
Diệp Hoài Duệ nghĩ rằng Ân Gia Minh có thông tin quan trọng gì đó quên nói. 
[Không có đâu.] 
Giọng của Ân Gia Minh có chút mờ nhạt, nghe như một cuộn băng cũ, mờ ảo và xa xăm. 
[Tôi chỉ muốn nói, cảm ơn cậu nha.] 
Diệp Hoài Duệ: “!!” 
Anh không ngờ rằng Ân Gia Minh lại nói điều này. 
[Thực sự, cảm ơn cậu…] 
Giọng nói trầm thấp của chàng trai vẫn tiếp tục, chỉ là càng ngày càng khó nghe hơn. 
[Cảm ơn cậu đã tin tưởng tôi… cảm ơn cậu… đã sẵn lòng giúp tôi…] 
Mưa đã ngừng, hai người hoàn toàn mất liên lạc. 
Diệp Hoài Duệ ngồi một mình trong phòng kín, nhìn vào chiếc bàn trống rỗng, không nhúc nhích, không biết đang nghĩ gì. 
Chỉ là vành tai của anh lại bất ngờ đỏ lên
---
Tác giả có lời muốn nói:
Pháp y Diệp: Đáng ghét, vừa chọc ghẹo xong đã chạy mất! 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.