Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 24: Xương Trắng - 02




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

“Ân Gia Minh?” 
Thấy đối phương lâu quá không trả lời, Diệp Hoài Duệ cảm thấy lo lắng, sợ rằng người đó sẽ đột ngột ngắt kết nối. 
[……Không sao.] 
Ân Gia Minh lắc đầu, đẩy những suy nghĩ xấu liên quan đến việc mất liên lạc ra khỏi đầu, đồng thời cố gắng làm giọng mình nghe vui vẻ hơn: 
[Thế nào, tôi đã gửi cho cậu tro giấy và cát, có tìm ra gì không?] 
Diệp Hoài Duệ “Ừ” một tiếng, trả lời: 
“Có một chút.” 
[Ồ?] 
Ân Gia Minh lập tức hưng phấn: 
[Cậu tìm ra cái gì rồi?] 
“Trước tiên, những hạt cát mà anh tìm thấy ở nhà Đới Tuấn Phong.” 
Diệp Hoài Duệ suy nghĩ một chút, quyết định bắt đầu từ kết luận đơn giản: 
“Chúng thực sự đến từ cảng Phục Long.” 
Đối với pháp y, việc chứng minh điều này không khó, chỉ cần so sánh hình dạng, màu sắc, kích thước và hình thái mặt cắt của hai loại cát, cũng như thành phần của các hạt đen lẫn trong đó là đủ. 
[Tôi đã nói rồi mà!] 
Diệp Hoài Duệ nghe thấy tiếng “bịch” rõ ràng từ phía Ân Gia Minh, không biết hắn đã đập bàn hay đập đùi nữa. 
[Quả nhiên, không phải Đới Tuấn Phong tự đi tới cảng Phục Long thì là bọn cướp đã từng đến nhà ông ta!] 
Ân Gia Minh nói: 
[Vậy Đới Tuấn Phong chắc chắn có liên quan đến bọn cướp!] 
“Đúng vậy.”  - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Diệp Hoài Duệ cười cười: 
“Hiện tại, có vẻ như đúng là như vậy.” 
Ân Gia Minh phấn chấn, như thể cảm thấy mình sắp được minh oan. 
[Vậy còn những mảnh tro giấy thì sao
Có phát hiện gì không?] 
“Có.” 
Diệp Hoài Duệ trả lời: 
“Chữ trên tro giấy hầu hết không đầy đủ, tôi chỉ có thể ghép lại một phần từ và cụm từ
Dĩ nhiên, một số vẫn chỉ là suy đoán của tôi.” 
[Không sao cả!] 
Ân Gia Minh thúc giục, [Cậu cứ nói đi!] 
“Trên tro giấy có một cụm từ là ‘be careful’.” 
Diệp Hoài Duệ vừa nói vừa dùng tay chấm nước, viết hai từ này lên bàn. 
“Còn có ‘Don’t’, theo sau là một chữ ‘t’, tôi không thể xác định là từ gì.” 
Anh vừa nói vừa tiếp tục viết: 
“Tôi còn tìm thấy một cụm từ ‘take action’, một từ chỉ còn nửa sau, nhưng rất có thể là ‘After’, và quan trọng nhất, ‘you get 10%’.” 
[“Be careful”……] 
Ân Gia Minh lần lượt dịch các cụm từ: 
[“Don’t……”take action”……”after”…… còn có “you get 10%”?] 
Anh suy nghĩ một chút, [Thêm vào đó, tôi phát hiện ra ngày “21st July”……  Đậu má@$#!] 
Ân Gia Minh nhanh chóng kết hợp những từ này trong đầu, lập tức hình dung ra một kế hoạch tội phạm vô cùng chi tiết: 
[Đó chính là vụ cướp ngày 21 đúng không!] 
“10% cũng gần năm mươi ngàn đô la rồi.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Đối với một người có tình hình tài chính túng quẫn, số tiền này thực sự rất hấp dẫn.” 
[Đúng vậy.] 
Ân Gia Minh lạnh lùng nói: 
[Đáng tiếc ông ta không ngờ rằng, không chỉ không lấy được số tiền này, mà còn bị bịt miệng.] 
“Vậy bây giờ vấn đề lại quay về điểm xuất phát.” 
Diệp Hoài Duệ ngồi trước bàn, nhẹ nhàng gõ hai cái lên mặt bàn: 
“……Nếu Đới Tuấn Phong bị bọn cướp bịt miệng, thì bọn cướp đã giết ông ta và tạo hiện trường giả thành tự sát thế nào?” 
Ân Gia Minh: [……] 
Hắn cũng không trả lời được. 
Thực tế là, cho dù có hai bằng chứng là cát và giấy tro, chỉ cần không tìm ra chứng cứ mạnh mẽ chứng minh Đới Tuấn Phong bị giết, thì hắn không thể kháng cáo với cảnh sát. 
Hơn nữa, Ân Gia Minh có thể đưa quyển từ điển cho Diệp Hoài Duệ, nhưng Pháp y Diệp lại không thể làm ngược lại, để Ân thiếu gia ba mươi chín năm trước nhận được chứng cứ mà hắn đã thu thập. 
Hơn nữa, cho dù Diệp Hoài Duệ đột nhiên có khả năng, thực sự có thể “truyền” đồ vật về phía đó, thì những bằng chứng và ý kiến giám định kỳ quặc như vậy, tòa án Kim Thành chắc chắn sẽ không công nhận. 
Diệp Hoài Duệ và Ân Gia Minh rơi vào im lặng trong giây lát. 
Tầng hầm trở nên yên tĩnh. 
[……A Duệ?] 
Một lúc sau, Ân Gia Minh thử hỏi: 
[Cậu còn ở đó không?] 
“Ừm.” 
Diệp Hoài Duệ đang suy nghĩ về việc Đới Tuấn Phong đã chết như thế nào, nghe thấy Ân Gia Minh gọi mình, bỗng nhiên lấy lại tinh thần: "Tôi đây, có chuyện gì?” 
[Không có gì.] 
Ân Gia Minh nhìn đồng hồ, chỉ còn năm phút nữa là đến mười hai giờ. 
Hắn đoán rằng người gác đêm của đội xây dựng sắp đi tuần đến đây, vội vàng hạ thấp ánh sáng của đèn dầu, xác nhận một lần nữa cửa sổ trời đã đóng chặt, rồi mới hạ giọng nói: 
[Không còn sớm nữa, cậu…] 
Ân Gia Minh nói lắp bắp, [Cậu nên sớm đi nghỉ đi……] 
Cuối cùng cũng nối lại được liên lạc với Diệp Hoài Duệ, Ân Gia Minh thật sự muốn nói thêm vài câu với đối phương. 
Nhưng bây giờ vụ án đã nói xong, tâm trí A Duệ dường như hơi không có ở đây, nên hắn nghĩ Diệp Hoài Duệ có thể đã mệt, lại cảm thấy thương tiếc cho việc gần đây anh luôn bận rộn vì mình, không nhịn được đã thúc giục anh nghỉ ngơi sớm. 
Nhưng sau khi nói xong, hắn lại cảm thấy hơi hối hận. 
Đặc biệt khi nghĩ đến lần sau trời mưa không biết sẽ là khi nào, một cảm xúc khó tả trào dâng trong lòng, như sự không nỡ lẫn lộn với sự bực bội, khiến Ân thiếu gia muốn thời gian quay ngược lại, thu hồi những lời mình vừa nói. 
“Không sao, tôi vẫn chưa buồn ngủ.” 
Diệp Hoài Duệ lại cười: 
“Tôi ngồi thêm một chút…cùng……” 
Anh định nói “cùng anh đến khi mưa tạnh”, nhưng lại cảm thấy câu này nghe có vẻ hơi mập mờ, nên đã đổi thành: "Dù sao cũng không có việc gì khác.” 
Ân Gia Minh trong lòng vui mừng, khóe miệng không tự giác mà cong lên. 
[Vậy chúng ta tán gẫu một chút nhé?] 
Hắn thật sự hy vọng cơn mưa này kéo dài lâu hơn một chút, như vậy có thể nói chuyện với A Duệ lâu hơn. 
Diệp Hoài Duệ cười nói: “Được, anh muốn nói về cái gì?” 
Hai người chỉ có thể giao tiếp khi có bão, mỗi lần nói chuyện cũng chỉ khoảng nửa giờ, thực sự không tính là nhiều. 
Những lần trước, họ phải xác nhận danh tính với nhau, thảo luận về vụ án, nghiên cứu chứng cứ, muốn nói nhiều hơn cũng sợ không kịp, không có cơ hội để tán gẫu. 
Lần này, cuối cùng cũng nói xong việc chính và có chút thời gian rảnh, Diệp Hoài Duệ cảm thấy “tán gẫu một chút” cũng là một sự lựa chọn rất tốt. 
Ân Gia Minh nói: 
[À, chắc chắn cậu đã thấy hình của tôi rồi chứ?] 
“Tất nhiên rồi.” 
Diệp Hoài Duệ trả lời: 
“Ở chỗ đạo diễn Triệu có không ít ảnh chụp của anh, tôi đã xem qua tất cả.” 
Anh trong lòng bổ sung: Hơn nữa, ông ấy còn cho hình của cậu vào phần kết thúc của bộ phim, theo doanh thu phòng vé mà tính, có lẽ đã có vài triệu người xem. 
[Ôi, đúng là vậy.] 
Ân Gia Minh thở dài: 
[Thật không công bằng, tôi còn không biết cậu trông như thế nào.] 
Diệp Hoài Duệ: “!!” 
Tim anh đập nhanh, không biết vì sao lại cảm thấy hơi hồi hộp: 
“Anh hỏi chuyện này làm gì?” 
Ân Gia Minh cười: [Chỉ là tò mò thôi.] 
Diệp Hoài Duệ đột nhiên không biết phải trả lời thế nào. 
Người ta đã quen với việc sử dụng điện thoại và mạng xã hội, dù có ở bán cầu nam cũng chỉ cần mở camera tự chụp một bức là đối phương có thể thấy ngay. 
Nhưng Diệp Hoài Duệ hiện giờ có điện thoại và mạng internet, còn Ân Gia Minh lại có một khoảng cách thời gian lên tới ba mươi chín năm, cho dù anh có cố gắng đến đâu cũng không thể đảo ngược thời gian để truyền tải những thứ ở đây trở về thời của hắn được. 
Diệp Hoài Duệ bất lực lắc đầu, cười hỏi: “Vậy anh nghĩ tôi trông như thế nào?” 
[Tôi nghĩ, cậu chắc hẳn trông khá đẹp trai.] 
Ân Gia Minh trả lời ngay lập tức. 
Thời gian bị giam trong căn phòng kín rất buồn chán, nếu không tìm gì để giết thời gian, người ta rất dễ bị ngột ngạt đến phát điên. 
Khi đã chán chường, hắn đã không biết đã suy nghĩ về vấn đề này bao nhiêu lần, gần như không cần nghĩ ngợi đã thốt ra. 
Diệp Hoài Duệ không ngờ Ân Gia Minh lại trả lời thẳng thắn và dứt khoát như vậy, mặc dù anh biết mình thực sự đẹp trai, nhưng vẫn không khỏi thấy đỏ mặt. 
Anh giả vờ như không có chuyện gì, hỏi: “Sao anh lại nghĩ vậy?” 
[Giọng nói của cậu rất hay.] 
Ân Gia Minh cười đáp: 
[Tôi nghĩ cậu chắc hẳn là dáng vẻ thanh tú, có thể đeo kính, và có chút khí chất học sinh, nhìn vào liền khiến người ta cảm thấy rất thoải mái, rất gần gũi……] 
Hắn nhẹ nhàng bổ sung một câu: 
[……cũng rất dễ khiến người ta có thiện cảm.] 
“Anh nói gì?” 
Diệp Hoài Duệ nghe không rõ, tưởng rằng sắp hết mưa nên tín hiệu lại không tốt, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn. 
Mưa quả thật không còn dày như trước, nhưng những giọt mưa to như hạt đậu vẫn cứ đập vào kính cửa sổ kêu lộp độp. 
Những câu nói mập mờ như vậy, Ân Gia Minh dĩ nhiên không dám lặp lại lần nữa. 
Hắn nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác: 
[À, tôi còn tưởng tượng ra cậu giống những người khác nữa.] 
Diệp Hoài Duệ nghe xong liền hứng thú: "Ôi, anh nghĩ tôi giống ai?” 
[Ví dụ như Trương A, Tống B, Văn C……] 
Ân Gia Minh nói một hơi ra vài ngôi sao nổi tiếng cuối thập niên 70, đầu thập niên 80, [Tôi nghĩ cậu ít nhiều có thể giống họ một chút.] 
Thật đáng thương cho Diệp Hoài Duệ, một người sinh năm 90, với Ân Gia Minh có đúng một khoảng cách thế hệ mười một năm, nhiều ngôi sao cũ mà anh chưa từng nghe tên, chỉ có thể lấy điện thoại ra tìm kiếm, còn phải chọn những bức ảnh thời trẻ của họ để xem. 
“Thì ra là vậy……” 
Diệp Hoài Duệ lướt qua một lượt, cảm thấy những người mà Ân Gia Minh đề xuất đều là những chàng trai lịch thiệp, nhưng không kể đến ngoại hình hay khí chất, thực sự cũng không giống mình lắm, không khỏi thấy hơi thất vọng: 
“Đáng tiếc, tôi không giống họ.” 
[Thật sao.] 
Ân Gia Minh cũng có chút tiếc nuối, [Vậy cậu hãy miêu tả xem cậu giống ai nhé?] 
Diệp Hoài Duệ nghĩ thầm rằng thật ngại ngùng, bảo anh miêu tả mình thì anh không có đủ tự tin để nói mình đẹp trai hơn ai cả! 
“Nhìn chung……” 
Anh hắng giọng: "Việc này không quan trọng, không cần để tâm.” 
[Không, rất quan trọng.] 
Ân Gia Minh quả quyết nói: 
[Tôi rất muốn gặp cậu, A Duệ à.] 
Diệp Hoài Duệ tim đập thình thịch, những ngón tay rủ xuống bên cạnh không tự chủ nắm chặt lại. 
[Nếu lần này tôi được minh oan……] 
Giọng Ân Gia Minh tuy thấp, nhưng từng chữ đều rõ ràng: 
[Sau ba mươi chín năm, tôi nhất định sẽ đến gặp cậu.] 
Hắn nhẹ nhàng cười: 
[Chỉ cần lúc đó, cậu đừng chê tôi là một ông lão với những nếp nhăn trên mặt là được.] 
**Tác giả có lời muốn nói:** 
Tin tôi đi, những mảnh ghép manh mún không có đầu mối này không có giá trị trong hiện tại, nhưng chúng sẽ trở thành bằng chứng mạnh mẽ trong quá trình tìm kiếm thủ phạm sau này!⊙▽⊙ 
Ân thiếu gia: Muốn gặp mặt
Muốn gặp mặt
Chờ tôi giải quyết xong rồi sẽ gặp mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(Đặt lịch)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.