Ân Gia Minh từng hỏi Diệp Hoài Duệ: "Tại sao lại là cậu?”
Quả thật, kẻ thủ ác mà Diệp Hoài Duệ đặt cho mật danh “X” đã dốc lòng dốc sức đổ tội lên đầu hắn, ngoại trừ thiếu bước cuối cùng thì dường như đã rất thành công.
Nhưng trong hai ngày qua, Ân Gia Minh không thể ngừng suy nghĩ về một vấn đề, ba đồng bọn của X, liệu có ai biết rằng hắn thực chất không phải Ân Gia Minh không?
Theo những manh mối hiện có, ít nhất Tư Đồ Anh Hùng khi bị chủ nợ chặn lại tại cảng mà vẫn không biết X là ai.
Người tài xế đáng thương thậm chí có thể đến lúc chết vẫn không biết mình đã bị lừa dối và lợi dụng.
Vậy hai người còn lại thì sao?
Trong những năm đầu của thập niên 80 mà Ân Gia Minh sống, không có mạng internet, không có điện thoại di động, không có nền tảng mạng xã hội [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chụp ảnh phải dùng phim, ảnh đen trắng hai inch đã là tiêu chuẩn tuyển dụng, còn camera giám sát chỉ có một số công ty lớn mới lắp đặt Ngoài những nghệ sĩ thường xuyên xuất hiện và người nổi tiếng, việc biết được diện mạo của một người không phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ khác, chính vì việc xác minh danh tính của một người khó khăn, nên nếu ai đó đưa danh thiếp tự xưng là ai đó, những người có sự cảnh giác sẽ nghi ngờ tính xác thực—ít nhất, Ân Gia Minh nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ không dễ dàng tin tưởng.
Vậy giờ vấn đề đặt ra là.
Tư Đồ Anh Hùng thì thôi Người đó nhìn không thông minh, lại bị “cò” ép đến đường cùng, chỉ muốn tiền, khả năng không kiểm tra mà tin tưởng người khác khá cao.
Nhưng hai người còn lại không lẽ cũng ngu ngốc và dễ lừa, dễ dàng bị đánh lừa chỉ qua chiều cao, ngoại hình, hình xăm sao?
Tại đây, Ân Gia Minh đã suy nghĩ về hai khả năng.
Khả năng đầu tiên là hai người đó, hoặc một trong số họ biết rõ danh tính thật của X, chỉ là vì lợi ích cá nhân mà để cho đối phương giả mạo thành “Ân Gia Minh”, thậm chí có thể còn hỗ trợ thêm cho hắn ta.
Khả năng thứ hai, dĩ nhiên là hai đồng bọn còn lại giống như tài xế, cũng bị X lừa gạt.
Nếu là khả năng sau, Ân Gia Minh cảm thấy mình cần phải suy nghĩ kỹ càng lý do.
—Liệu có phải X còn nắm giữ bằng chứng gì khác khiến vài đồng bọn tin vào danh tính giả của hắn ta không - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nghĩ đến đây, Ân Gia Minh lại nhíu mày.
—Nếu đúng là như vậy…
—Thì đó là bằng chứng gì?
Cùng lúc đó, cách Ân Gia Minh khoảng mười hai km, tại vườn sau của khách sạn Thuỵ Bảo.
A Hổ vừa đi vừa tháo bỏ đồng phục bảo vệ của mình, khuôn mặt xấu xí với những mạch máu đỏ tươi trở nên càng thêm đáng sợ do những đường nét bị méo mó.
Một số nhân viên khách sạn thấy sắc mặt lạnh như băng của cậu, những lời chào hỏi định nói ra bỗng chốc nghẹn lại, chỉ biết nhìn cậu đi nhanh về phía cánh cửa sau, hung hăng ném đồng phục màu xám nhạt cùng chiếc mũ xuống đất, một tay đẩy cánh cửa chạm trổ hoa văn, tức giận bước ra ngoài.
Ân Gia Minh bị nghi ngờ liên quan đến vụ cướp giết người, bị cảnh sát Kim Thành truy lùng khắp nơi, đã không còn khả năng quay lại khách sạn Thuỵ Bảo làm quản lý nữa.
Bên cạnh đó, cảnh sát không tìm thấy số tài sản và trang sức hàng triệu đô la bị mất, hầu như mỗi ngày đều đến kiểm tra, không chỉ lục soát văn phòng quản lý mà còn hỏi từng nhân viên, như muốn moi thông tin về Ân Gia Minh từ họ.
Không còn người đứng đầu, lại bị cảnh sát thẩm vấn không biết bao nhiêu lần, cùng với nhiều phóng viên của các tạp chí lá cải ngày ngày mai phục bên ngoài, khách sạn Thuỵ Bảo đương nhiên không thể hoạt động bình thường.
Khách sạn đã ngừng hoạt động suốt mười ngày, chỉ đến ba ngày trước mới điều một người quản lý tạm thời đến thay thế Ân Gia Minh, mở lại hoạt động.
Quản lý mới là người du học về, ăn mặc sang trọng, tính cách rất khắc nghiệt, đặc biệt không vừa mắt với đám “cận thần” mà người quản lý trước để lại.
Vào ngày làm việc đầu tiên, tên quản lý mới đã châm chọc họ, từng câu từng chữ đều mang tính chỉ trích, gần như chỉ cần chỉ tay vào Triệu Thúy Hoa, A Hổ và những người khác mà nói: “Bọn bây đều không phải là người tốt, có lẽ cũng là trộm cướp.”
Triệu Thúy Hoa là người có mưu kế, nói năng khéo léo, biết cách làm vừa lòng người khác, cho dù lãnh đạo mới có không thích anh ta đến đâu cũng không thể tìm ra lỗi lớn ngay lập tức, chỉ có thể nhắc nhở vài câu rồi chuyển anh ta sang một vị trí lặt vặt không ảnh hưởng gì.
Còn những người khác, cũng vì còn phải nuôi gia đình mà tạm thời nhẫn nhịn, thu mình lại, không dám mâu thuẫn với lãnh đạo mới.
Nhưng A Hổ thì khác.
Hồi nhỏ, cậu từng bị chấn thương ở đầu, trí tuệ có chút kém, tính cách cũng mang nét cứng đầu và bốc đồng thường thấy ở những người nhẹ dạ, chỉ cần vài câu nói của tên quản lý mới đã khiến cậu nổi giận, nếu không nhờ Triệu Thúy Hoa và vài anh em khác giữ lại, có lẽ cậu đã làm ầm lên ngay tại chỗ.
So với những người khác, tên quản lý mới lại đặc biệt không ưa A Hổ.
Bởi vì A Hổ xấu xí, tính tình cứng nhắc và khó chịu, không phục tùng và khó quản lý, thực sự là một kẻ gây rối.
Hơn nữa, tên quản lý mới là một người có trình độ học vấn cao, luôn cho rằng ngành dịch vụ rất chú trọng đến chất lượng nhân viên.
Quầy lễ tân phải là những người đẹp, nhân viên phục vụ thì phải khiêm tốn và tôn trọng, còn bảo vệ, khi khách đến phải cúi chào một cách chuẩn mực, nếu không ngay lập tức sẽ bị đuổi việc.
Chỉ có Ân Gia Minh - một người không có địa vị - mới có thể mang những người như A Hổ, với khuôn mặt xấu xí không thể tưởng tượng nổi, vào làm bảo vệ trong khách sạn!
Tóm lại, dưới sự khó chịu của tên quản lý mới, A Hổ chỉ trong ba ngày đã không chịu nổi.
Vừa rồi, cậu đã đấm vào mặt quản lý mới, đánh bay kính của đối phương, cũng đánh mất công việc của mình [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Câu “You are fired!” như trời giáng rơi xuống, A Hổ chỉ có thể tháo bỏ bộ đồng phục này, nói lời tạm biệt với khách sạn Thuỵ Bảo.
A Hổ tức giận chạy ra khỏi khách sạn, đi nhanh vài trăm mét, mới dần dần giảm tốc độ.
Khi gặp khó khăn, cái đầu không thông minh của cậu lại càng không đủ dùng.
A Hổ không biết giờ mình nên đi đâu.
Dù cậu có ngu ngốc, nhưng cũng có sự tự nhận thức.
Nếu không nhờ Ân Gia Minh che chở, chỉ với vẻ ngoài xấu xí và cái đầu ngờ nghệch của mình, cậu hoàn toàn không thể tìm được một công việc tốt và ổn định ở một nơi như khách sạn Thuỵ Bảo.
“Không sao.”
A Hổ vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Lạc Lạc vẫn còn làm việc ở khách sạn, ăn no mặc ấm…”
Đột nhiên, cậu nở một nụ cười ngốc nghếch:
“Chỉ một mình mình, làm gì cũng sống được… Chẳng qua là ngủ dưới gầm cầu thôi…”
……
Đang đi, A Hổ bỗng nghe thấy từ phía sau có người gọi tên mình.
Cậu quay lại, phát hiện người đến là một thanh niên gầy gò, tóc nhuộm vàng rất thời trang.
Tên tóc vàng này cậu nhận ra, là một tay sai của một đại ca trong khu vực gần đó — vì câu lạc bộ đó cũng là tài sản của ông chủ Hà - ba Ân Gia Minh - nên A Hổ và tên tóc vàng cũng coi như là “đồng môn” một cách gián tiếp.
“Thế nào rồi, A Hổ?”
Người tóc vàng chạy theo A Hổ, vươn tay ra khoác lên vai cậu, với vẻ thân thiện như anh em.
“Gần đây ‘đường sống của các cậu’ có chuyện lớn rồi đấy Kim Thành nổi tiếng, cả thế giới đều biết rồi!”
A Hổ nhíu mày, rất muốn phản bác lại vài câu, nhưng không biết phải nói gì, chỉ có thể hất tay ra khỏi vai người nọ, lầm lũi bước đi.
“Đừng đi mà, A Hổ!”
Tên tóc vàng dường như không bị sắc mặt khó chịu của A Hổ làm cho sợ hãi, lại tự nhiên bám theo:
“Anh Mao này còn chưa ăn sáng đâu, lại đây, tôi biết phía trước có một quán, lòng heo và da cá làm ngon lắm, đi ăn với tôi nhé!”
Lúc này, A Hổ tâm trạng đang rất tồi tệ, lại cảm thấy mơ hồ không biết đi đâu, bị tên tóc vàng kéo đi, chẳng nói năng gì, chỉ lặng lẽ theo gã rẽ vào một ngõ nhỏ.
Hai người không đi xa, đúng là tên tóc vàng dẫn A Hổ đến một quán ăn nhỏ được cải tạo từ nhà dân.
Bên trong quán ăn rất chật chội, hai bàn dài đã ngồi đầy năm sáu khách, chen chúc không có chỗ ngồi thoải mái.
Tên tóc vàng không dẫn A Hổ vào trong, mà ngồi luôn ở ngoài hiên, thò đầu vào trong lớn tiếng gọi:
“Chị chủ ơi, hai đĩa lòng heo trộn, một đĩa thêm gấp đôi tương, hai gói da cá, không cần rau mùi, thêm nhiều đậu phộng nhé Còn hai chai Coca lạnh nữa, cảm ơn!”
Trong quán vang lên một tiếng “có ngay”, hai phút sau, một người phụ nữ béo một tay bưng hai đĩa lòng, một tay cầm hai chai Coca, còn ngón út thì khéo léo kẹp hai gói da cá đã được cho vào túi nhựa, mang đến trước mặt A Hổ và tên tóc vàng.
Ngõ quá hẹp, không để bàn ghế được, cả hai đành ngồi xổm bên lề đường mà ăn.
A Hổ vốn không đói, thêm vào tâm trạng không tốt, chẳng có cảm giác thèm ăn, trước đĩa lòng heo mà tên tóc vàng đã ca ngợi hết lời, giống như món ăn trên trời mới có dưới đất thì không vậy, cậu cũng không cảm nhận được mùi vị gì, chỉ dùng tăm chọc chọc, một miếng lại một miếng bỏ vào miệng.
“Này, sao cậu ăn có vẻ lịch sự quá vậy Giống như con gái ấy!”
Tên tóc vàng thấy cách ăn của A Hổ, dùng khuỷu tay thúc cậu một cái, trêu chọc:
“Sao vậy Tâm trạng không tốt à Vì chuyện của đại ca nhà cậu?”
A Hổ không muốn bàn luận về Ân Gia Minh trước mặt người ngoài, nhíu mày, giả vờ không nghe thấy, chỉ chăm chú ăn.
“Ê, tôi hỏi cậu một câu nhé!”
Tên tóc vàng dường như không nhận ra vẻ mặt ủ rũ của A Hổ, đột nhiên cười hề hề, thò đầu lại gần, hỏi nhỏ:
“Thật sự, cậu có biết đại ca nhà cậu đang ở đâu không Năm vạn đấy, có giá trị hơn cả vài năm lương của cậu đó [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cậu không động lòng sao?”
“Cút đi!”
A Hổ tức giận, suýt chút nữa đã định ném đĩa lòng đang ăn dở vào đầu tên tóc vàng.
“Là tôi sai, là anh Mao tôi sai!”
Tên tóc vàng lần này lại rất biết cách nhìn sắc mặt, nhanh nhẹn nắm lấy A Hổ, lại đưa chai Coca vào tay cậu, ý bảo cậu uống một ngụm cho mát:
“Được rồi, tôi tin là cậu thật sự không biết, tôi không hỏi nữa, không hỏi nữa đâu nhé!”