Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 30: Ký ức năm xưa - 03




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

A Hổ không nói thêm lời nào, lặng lẽ ngồi xuống và tiếp tục ăn. 
Một lúc sau, cả hai đều đã ăn xong. 
Tên tóc vàng lớn tiếng gọi “tính tiền”, chủ quán ngay lập tức đi ra, nói với họ: “Tổng cộng năm mươi ba đồng.” 
A Hổ đưa tay sờ ví, nhưng khi chạm vào chiếc áo ba lỗ mỏng manh, cậu mới nhận ra ví của mình đã bị vứt trong đồng phục bảo vệ mà cậu vừa ném ở vườn. 
Mặt cậu lập tức hiện lên vẻ vừa xấu hổ vừa tức giận, vết bớt đỏ trên mặt cũng vì máu dồn lên mà trở nên sậm màu hơn. 
“Ôi, chỉ có từng này tiền thôi, không đáng gì, anh Mao tôi mời!” 
Tên tóc vàng rút ra một tờ trăm đồng đưa cho chủ quán: "Không cần thối lại, ghi lại cho tôi, lần sau đến nhé!” 
Nói xong, gã kéo A Hổ: "Đi nào, đi dạo một chút, tiêu hóa nhé!” 
Hai người rời khỏi quán ăn, đi dọc theo con hẻm. 
“À, A Hổ này.” 
Trong lúc đi, tên tóc vàng nói: “Cậu nhìn xem hiện giờ mình ra sao, mất việc, ra đường chỉ mặc mỗi cái áo cũ xì, ngay cả hai mươi lăm đồng ăn lòng heo và da cá cũng không có, cậu đang làm gì vậy?” 
Gã tiến lại gần A Hổ, cười tươi: 
“Cậu xem cậu kìa, khỏe mạnh như vậy, có sức lực, có thể đánh nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sao thì đại ca của cậu cũng đã rớt đài rồi, không bằng theo nhận đại ca của tôi đi, như vậy thì sau này cũng là anh em của anh Mao tôi nè!” 
A Hổ không do dự một giây, lập tức từ chối: “Không đi.” 
“Này này, cậu suy nghĩ thêm một chút đi!” 
Tên tóc vàng vẫn không từ bỏ: "Theo đại ca của chúng tôi kiếm được nhiều lắm
Đảm bảo cậu sẽ ăn ngon mặc đẹp, có gái theo, có tiền tiêu, không phải tốt hơn sống trong ký túc xá của nhân viên sao?” 
Nói đến đây, tên tóc vàng đột nhiên nháy mắt, châm chọc A Hổ: 
“Tôi quên mất, đại ca của cậu đã rớt đài rồi, mà giờ cậu lại bị ông BOSS mới đuổi việc, giờ ngay cả ký túc xá tập thể cũng không về được rồi!” 
Câu nói này như một nhát dao đâm vào lòng A Hổ, khiến mạch máu trên trán cậu nổi lên, khuôn mặt với vết bớt càng thêm đỏ rực
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Cút đi!” 
Cậu không muốn phí lời với tên tóc vàng, trực tiếp nâng tay, dùng khuỷu tay thụi vào hông của gã, khiến gã la làng, ôm bụng không đứng thẳng lên được. 
Sau đó, A Hổ không ngoái lại, thẳng bước đi về phía trước. 
“Mày @¥%&!” 
Thấy không lôi kéo được mà còn bị đánh, tên tóc vàng tức đến nghẹt thở, mắng chửi sau lưng A Hổ: 
“Mày vừa ăn lòng heo và da cá của tao đấy
Có gan, trả lại tiền tao đi!” 
A Hổ dừng bước. 
Những lời vô tình của tên tóc vàng khiến cậu nhớ lại lần đầu mình gặp Ân Gia Minh. 
A Hổ nhớ rằng, lúc đó cậu và chị gái vừa rời khỏi trại trẻ mồ côi của nhà thờ, Lạc Lạc mười chín tuổi, còn cậu thì mới mười bảy. 
Cả hai không có gì trong tay, chỉ dựa vào số tiền ít ỏi mà chị gái đã tích lũy được trong nhiều năm qua, tìm một nơi trú chân ở khu ổ chuột. 
Bây giờ nghĩ lại, nơi đó không phải là “nhà”, mà là “ổ chuột”. 
Chưa đến ba trăm bộ vuông, nhưng chen chúc hơn mười người, một sợi dây ni-lông buộc một mảnh vải rách làm vách ngăn giữa khu vực sinh hoạt chung và phòng ngủ, nam nữ ở chung, ngày ngày tiếng đánh bài bên ngoài, bên trong thì làm những chuyện không thể nhìn. 
Dù sống trong điều kiện tồi tệ như vậy, họ vẫn phải trả tiền thuê. 
Tại đó, nam giới dùng thuốc lá, "kẹo” và tiền mặt để trả tiền thuê, còn phụ nữ nếu không có tiền thì chỉ có thể dùng thân xác để trả nợ. 
Khi hai chị em vừa đến, có nhiều người thấy Lạc Lạc trẻ đẹp, liền nảy sinh ý nghĩ đen tối. 
Nhưng may mắn, cuộc sống khổ cực từ nhỏ khiến Lạc Lạc và A Hổ không phải là những người dễ bắt nạt, cho dù một người chỉ là cô gái, một người còn chỉ là thiếu niên. 
Khi A Hổ lần đầu tiên bảo vệ chị gái, đánh nhau với ba người đàn ông lớn, bị một chai bia đập vào trán, cậu chợt nhận ra—hình như mình có khả năng chịu đau đặc biệt. 
Không biết có phải do bị ba bạo hành từ nhỏ hay do đầu bị chấn thương, khiến khu vực cảm nhận đau đớn không hoạt động tốt. 
Ngay cả khi bị mảnh chai bia đập vào đầu chảy máu, A Hổ vẫn như một con thú hoang lao vào, dùng bất cứ thứ gì cậu có thể với tới để đánh vào ba người đó, một cái, hai cái, ba cái… 
Sau đó, Lạc Lạc vừa khóc vừa đưa em trai đầy máu đến bệnh viện, từ đó trở đi, không ai dám bắt nạt hai chị em họ nữa. 
Hai người sống ở khu ổ chuột nửa năm. 
Trong thời gian đó, Lạc Lạc nhờ đôi tay khéo léo tìm được việc làm bồi bàn, A Hổ thì kiếm sống bằng cách kéo xe. 
Nhưng vào cuối thập niên 70 ở Kim Thành, ngay cả khi bạn chỉ muốn làm việc chăm chỉ kiếm ít tiền cũng không dễ dàng. 
A Hổ không thông minh, không hiểu những mánh khóe trong ngành
Cậu không biết nhận diện địa điểm, không biết phải trả tiền bảo kê. 
Cuối cùng, có một lần, A Hổ đi làm về muộn, bị vài người chặn lại, đánh đập một trận, cố gắng cướp tiền trong túi cậu. 
Dù đã ba năm trôi qua, A Hổ vẫn nhớ rõ, lúc đó cậu có năm mươi hai đồng bốn hào năm, tương đương tiền ăn trong một tuần của hai chị em. 
Vì vậy, dù bị đánh đến mặt mày bầm dập, mũi thì chảy máu, cậu vẫn giữ chặt năm mươi hai đồng bốn hào năm, mặc cho năm người đấm đá, không chịu buông tay. 
Khi cậu nghĩ rằng mình sẽ bị đánh chết thì nghe thấy một giọng nói: 
“Ê, tao ghét nhất việc ỷ đông hiếp yếu!” 
Ngay lập tức, một bóng dáng cao lớn xuất hiện bất ngờ, đá bay một trong số đó. 
A Hổ ngẩng đầu, một mắt bị máu che khuất, chỉ có thể dùng mắt còn lại nhìn người đàn ông vừa xuất hiện. 
Khi đó, cậu nằm trên đất, từ góc nhìn của mình, chỉ thấy phần dưới áo T-shirt đen và quần bò rách phong cách của người đó, bên hông có một vật gì đó lấp lánh dưới ánh đèn đường. 
—Đó chính là lần đầu tiên cậu gặp Ân Gia Minh. 
Khi đó Ân Gia Minh cũng mới hai mươi tuổi, nhưng đã có kỹ năng đánh nhau phi thường. 
Hắn một mình đứng ra bảo vệ A Hổ, đối kháng với năm người, mà không hề bị thiệt thòi. 
Nhưng Ân Gia Minh thông minh hơn A Hổ nhiều, không chỉ chống cự một cách thô bạo. 
Thấy A Hổ dường như đã lấy lại sức, hắn lập tức kéo người đứng dậy, đẩy một người ra, phá vỡ vòng vây. 
“Ngốc, chạy đi!” 
Ân Gia Minh đẩy A Hổ từ phía sau, đồng thời nhanh chóng nhặt một cái thùng nhựa cao bằng nửa người, hất thẳng vào hai người đang đuổi theo. 
Thùng nhựa chứa đầy rác thải hôi thối, hai kẻ đuổi theo bất ngờ bị dội một bụng, vừa chịu đựng cú sốc về sinh lý lẫn tâm lý, chân họ loạng choạng suýt ngã vào đống rác phía trước. 
Ân Gia Minh nhân cơ hội kéo A Hổ chạy thục mạng, lao vào những ngõ hẻm, trèo tường nhảy nhà, cuối cùng đã thoát khỏi năm người đó. 
“Được rồi, đến đây chắc không sao rồi.” 
Ân Gia Minh dừng lại ở một ngã tư, nhanh nhẹn kéo A Hổ lại: "Đừng chạy nữa, họ không đuổi kịp đâu.” 
A Hổ bị Ân Gia Minh kéo mạnh, loạng choạng không đứng vững, ngã ngồi xuống lề đường. 
Đến lúc này, cậu mới cảm nhận được sức lực sắp kiệt quệ. 
“Ê, cậu không sao chứ?” 
Thấy A Hổ ngồi bệt trên đất không đứng dậy được, Ân Gia Minh lo lắng, lập tức ngồi xuống, đưa tay vuốt tóc bết bẩn của A Hổ, muốn kiểm tra vết thương trên trán cậu. 
“Đừng động vào tôi!” 
A Hổ đẩy tay Ân Gia Minh ra. 
Nhưng Ân Gia Minh đã nhìn thấy vết bớt lớn xấu xí trên má phải của cậu. 
Vết bớt bẩm sinh xấu đến mức như một con nhện độc khổng lồ, gần như che kín một bên má của chàng trai trẻ, hòa quyện với máu và bầm tím, trông như một con quỷ. 
Ân Gia Minh hơi sững sờ, nhưng chỉ trong chớp mắt đã hiểu ra mọi chuyện qua ánh mắt đầy sự sỉ nhục và thù hận của A Hổ. 
Nhưng hắn không nói gì, chỉ cười nhẹ, rồi đưa tay xoa đầu A Hổ, sau đó cởi áo khoác của mình, ném lên mặt A Hổ: "Lau máu trên mặt đi, tôi dẫn cậu đi ăn khuya.” 
“Hai bát mì lớn, một đĩa hủ tiếu bò, thêm hai ly trà chanh lạnh, cảm ơn!” 
Ân Gia Minh thành thạo gọi món, rồi nhìn A Hổ đứng dựa vào bàn: "Sao vậy
Ngồi xuống ăn đi!” 
“Không ăn.” 
A Hổ cứng nhắc trả lời: 
“Tôi không có tiền.” 
Cậu nói thật
 
Giá cả ở Kim Thành không rẻ, đặc biệt là về thực phẩm. 
A Hổ và Lạc Lạc để tiết kiệm tiền, luôn chỉ mua một ít thịt xay và rau củ hỏng ở chợ về tự nấu ăn
Hai lạng mì với tám viên hoành thánh thịt tươi, cậu chưa bao giờ dám ăn. 
“Ngồi xuống đi.” 
Ân Gia Minh cười nhẹ: “Coi như tôi mời cậu.” 
“Không được!” 
A Hổ vẫn đứng yên: “Chị tôi nói rằng phải đề phòng, không thể tuỳ tiện ăn đồ của người khác!” 
Trong lúc họ nói chuyện, chủ quán đã bưng hai bát mì và một đĩa hủ tiếu bò đến. 
Ông cũng không để ý đến bầu không khí kỳ quặc giữa hai người: "bang” một cái để đồ lên bàn rồi quay đi. 
Trên bàn có một bóng đèn treo. 
Ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên đồ ăn vừa mới ra lò, sợi mì có màu vàng óng, hoành thánh đầy đặn, ngâm trong nước dùng trong veo, mùi thơm ngào ngạt
Còn đĩa hủ tiếu vàng ươm, ngập dầu, điểm thêm vài miếng thịt bò nâu sẫm, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã khiến người ta thèm chảy nước miếng. 
“Ục.” 
A Hổ vô thức nuốt một ngụm nước bọt. 
Cậu thực sự quá đói. 
Chạy khắp các con phố của Kim Thành dưới ánh nắng, cả ngày chỉ có một lon nước và hai cái bánh lót dạ
Cuối cùng, làm đến đêm khuya, lại bị vài người chặn đánh, cơ thể đã đến giới hạn. 
Cậu thực sự rất muốn, rất muốn ngồi xuống, không cần suy nghĩ mà ăn một bữa no nê, thưởng thức hương vị của mì và hủ tiếu bò. 
“Thế này nhé, bữa này coi như cậu nợ tôi.” 
Nhìn thấy sự đấu tranh trong lòng A Hổ, Ân Gia Minh cười nhẹ, rồi từ trong túi lấy ra một cây bút bi, xé một mảnh giấy từ thực đơn, viết lên đó một dãy số. 
“Đây là số máy gọi của tôi.” 
Ân Gia Minh đưa mảnh giấy cho A Hổ: 
“Khi nào cậu có tiền, trả lại tôi tiền ăn nhé.” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.