Mảnh giấy ghi số máy gọi đã trở thành bước ngoặt trong cuộc đời của A Hổ “Tôi không có tiền.”
Cuối cùng, A Hổ kéo ghế ngồi xuống.
Dù rất đói, nhưng cậu cũng không vội ăn ngay mà cẩn thận bỏ mảnh giấy vào ngực, để cùng với số tiền kéo xe kiếm được.
Sau đó, A Hổ thở phào nhẹ nhõm như gánh nặng đã được trút bỏ, cầm đũa lên và bắt đầu ăn ngon lành.
Ân Gia Minh nhìn A Hổ ăn uống thỏa thích, vừa thấy buồn cười vừa cảm thấy thương hại.
Cũng giống như A Hổ, hắn lớn lên ở khu ổ chuột, từng trải qua những ngày tháng nghèo khó, hiểu rõ nỗi khổ của cuộc sống.
Đặc biệt là những người như A Hổ, ngoại hình nổi bật, đầu óc không nhanh nhạy, lại cứng đầu, thường là những kẻ dưới đáy xã hội, có thể bị bắt nạt và mất mạng bất cứ lúc nào, giống như một con kiến bị giẫm đạp, không ai bận tâm đến việc đòi công bằng cho họ, thậm chí người thân cũng không biết tìm xác ở đâu.
“Ê.”
Thấy A Hổ miệng đầy thức ăn, không quan tâm đến vết thương ở khóe miệng, Ân Gia Minh nhẹ nhàng gõ gõ vào cốc nước đá: "Tiếp theo cậu tính làm gì?”
A Hổ dừng lại, nhìn chằm chằm vào Ân Gia Minh: "Làm gì là sao?”
“Tôi nói, cậu tính sống thế nào?”
Ân Gia Minh sợ cậu không hiểu, bổ sung: “Cậu định làm gì để kiếm sống?”
“À.”
A Hổ ngớ người đáp: “Ngày mai, tiếp tục kéo xe.”
“Vẫn kéo xe?”
Ân Gia Minh không nhịn được cười trước sự ngốc nghếch của A Hổ: "Cậu không sợ bọn đó lại đến đánh cậu sao?” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nghe vậy, A Hổ nhíu mày, đôi mắt mở to như đồng xu:
“Nếu chúng dám đến, tôi sẽ đánh lại!”
“Đánh đánh đánh, chỉ biết đánh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cậu có mấy cái mạng hả?”
Ân Gia Minh thực sự tức cười:
“Cho dù cậu không sợ chết, cũng phải nghĩ cho gia đình chứ Cậu vừa nói có một người chị gái Nếu cậu chết thì y sẽ làm sao?”
A Hổ: “……”
Cậu không biết nói gì, nhưng cậu biết Ân Gia Minh nói đúng.
“Bốp!”
A Hổ tức giận quăng đũa, cắn chặt hàm, sau một lúc, cứng nhắc nói:
“Thì tôi không kéo xe nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tôi… tôi sẽ đi làm giang hồ Tôi không muốn bị người khác bắt nạt nữa!”
Ân Gia Minh: “……”
Ánh mắt của hắn dừng lại trên vết bớt ở má phải của A Hổ, trong sự bất lực có chút thương hại.
Hắn nghĩ thầm, thằng nhóc này thật sự không tỉnh táo, sao lại không tự biết lượng sức mình — đi làm giang hồ như thế này, thật sự chỉ là con mồi, gặp phải cuộc chiến giành địa bàn thì chỉ có chết chứ không có sống.
“…… Thôi được.”
Ân Gia Minh đột nhiên thở dài.
Ban đầu hắn không thể trơ mắt nhìn cảnh ỷ đông hiếp yếu nên đã ra tay cứu thằng nhóc này, không ngờ thằng nhóc này không chỉ ngốc mà còn ngu ngốc nữa, nếu thả cậu đi, e rằng thật sự sẽ sa vào con đường lưu manh giang hồ mất.
“Vậy nhé, sáng mai tám giờ đến khách sạn Thuỵ Bảo, rồi gọi cho tôi.”
A Hổ không hiểu ý hắn, chỉ mở to mắt, vẻ mặt ngơ ngác.
“Tôi là tổng quản lý khách sạn Thuỵ Bảo.”
Ân Gia Minh nhún vai: "Thế nào, cậu có muốn đến khách sạn của chúng tôi làm bảo vệ không?”
A Hổ: “!!!”
Trong sự shock, đôi mắt cậu mở to như đồng xu, ngạc nhiên đến không nói nên lời.
Ân Gia Minh chỉ vào bát mì giờ chỉ còn thấy đáy:
“Tiền ăn tối nay sẽ trừ vào tháng lương đầu tiên của cậu.”
…
…
Ba năm trôi qua, cũng chỉ một bữa ăn, nhưng hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau.
Ba năm trước, Ân Gia Minh đã cho cậu và chị gái một bát mì lớn, giúp họ có được cuộc sống ổn định, không phải sống lang thang ngoài đường và trở thành kẻ giang hồ đầu đường xó chợ có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Còn lòng heo và da cá của tên tóc vàng lại muốn sai khiến cậu phải quy thuận “đại ca”, trở thành “đàn em”, nhằm đẩy cậu vào chốn nguy hiểm.
“Chị gái nói đúng… sống phải có sự cảnh giác, không thể tùy tiện ăn đồ của người khác…”
A Hổ lầm bầm: “Sao mình lại quên nhỉ?”
Nói xong, cậu quay lại nhìn tên tóc vàng đang ôm lấy bụng mà miệng vẫn mắng chửi.
“Đồ của anh, tôi trả lại cho anh.”
Nói xong, A Hổ há to miệng, dùng hai ngón tay chọc vào họng mình, mạnh mẽ ói một cái—
“Oẹ!”
Cậu nôn hết những thứ vừa ăn ra bên đường.
“Được rồi, đã trả lại cho anh đấy.”
A Hổ dùng mu bàn tay lau lau khóe miệng, quay người bước đi, để lại tên tóc vàng đang mắng chửi phía sau.
A Hổ cứ đi dọc theo con hẻm.
Hiện giờ cậu vẫn ở gần khách sạn Thuỵ Bảo, mặc dù không thường xuyên đến nhưng ít nhất cũng còn nhớ đường.
Chỉ là quán ăn mà rên tóc vàng dẫn đến quá hẻo lánh, khu này toàn nhà cũ, ngay cả ban ngày cũng không có ai đi lại, hẻm lại quanh co, muốn đi ra phải mất chút thời gian.
A Hổ vừa đi vừa suy nghĩ nghiêm túc về việc tiếp theo phải làm.
Cậu tin rằng Ân Gia Minh vô tội, sớm muộn gì cũng sẽ được minh oan.
Khi đó, khi anh Minh trở về, cậu lại có thể giúp hắn — dù không thể trở lại khách sạn Thuỵ Bảo làm bảo vệ, nhưng làm gì cũng không thành vấn đề.
Nhưng trước hết, cậu cần tìm một công việc tạm thời để sống qua ngày, và tìm nơi ở.
—Không thể làm phiền chị gái… À đúng rồi, có thể tìm Thuý Hoa Thuý Hoa thừa kế căn nhà cũ kia của ông ngoại, chắc có thể tạm ở nhờ đó… Còn cậu có thể ra cảng giúp người ta bốc dỡ hàng hóa gì đó, chắc chắn sẽ không chết đói.
Sau khi nghĩ thông suốt về đường hướng tương lai, tâm trạng A Hổ tốt hơn, không còn cảm thấy bồn chồn và hoang mang nữa.
Ngay lúc này, một người đột nhiên xuất hiện ở góc phố phía trước.
Người này có dáng vẻ cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng.
A Hổ sững sờ một chút, sau đó nhận ra người đó.
Cậu hơi ngạc nhiên, không ngờ lại gặp người này ở đây.
“Chào buổi sáng!”
Người kia đã chào trước: “Thật trùng hợp, A Hổ.”
Người đàn ông mỉm cười và đi về phía A Hổ.
A Hổ cũng giơ tay lên: “Chào…”
Cậu đang định gọi tên người đó.
Thì hai người đã đến gần đủ khoảng cách.
Người đàn ông thò tay từ trong túi ra.
“!!”
A Hổ mở to mắt.
Bên sườn trái, sự lạnh lẽo xuyên qua cơ thể, sau đó là cơn đau dữ dội.
Cậu không thể tin nổi cúi đầu, thấy người đàn ông đang cầm một con dao gập, lưỡi dao có rãnh máu đâm sâu vào mạn sườn trái của cậu.
—Tại sao?
Trong đầu A Hổ chỉ còn lại duy nhất câu hỏi này.
Giữa họ không có thù oán, không có mâu thuẫn lợi ích.
Cậu chỉ là một người tầm thường, không có địa vị gì cả.
—Tại sao?
—Tại sao lại muốn giết cậu?
Lúc này, người đàn ông đã rút dao ra khỏi cơ thể cậu, ánh mắt nhìn A Hổ lạnh lùng như băng, như thể đang nhìn một xác chết.
Trong tích tắc, hắn ta kéo tay lại, lại lao tới đâm vào bụng A Hổ lần hai.
A Hổ loạng choạng lùi lại một bước, ôm chặt vết thương đang chảy máu, há miệng cố gắng nói.
Nhưng vừa rồi cú đâm đã làm rách phổi, áp suất trong lồng ngực bị phá huỷ, không khí tràn ra ngoài khiến phổi bên trái của cậu bị bẹt lại, giờ đây cậu chỉ cảm thấy khó thở, không thể nói một lời.
Người đàn ông lại tiến gần với con dao trong tay.
Vào giây phút quyết định, ý chí sống sót vượt lên trên đau đớn, ngạt thở, tức giận, hoang mang và tất cả những cảm giác khác.
A Hổ phát ra tiếng kêu rùng rợn, lao về phía người đàn ông.
Hai người vật lộn với nhau.
Con hẻm hẹp bụi bay mù mịt, tiếng va chạm liên tục vang lên.
A Hổ bị tràn khí ngực, không thể thở, không thể kêu cứu, máu chảy liên tục từ vết thương, làm ướt đẫm chiếc áo ba lỗ trắng.
Đối thủ cao lớn hơn cậu, khỏe hơn cậu, không chỉ có lợi thế về thể hình mà còn có vũ khí trong tay.
Nhưng A Hổ không cam tâm chết như vậy.
Cậu dùng hết sức lực, đấm đá, cào cấu, dùng tay bảo vệ những chỗ quan trọng trên cơ thể, mặc cho dao của đối phương cứa vào người, cậu vẫn không chịu bỏ cuộc.
“Đậu má!”
Người đàn ông chém mười mấy nhát mà không trúng, cuối cùng không thể nhịn được, hạ giọng nguyền rủa: “Tại sao mày không chịu chết!”
A Hổ nhìn chằm chằm vào hắn ta, rất muốn hỏi—“Thế sao mày nhất định phải giết tao?”
Nhưng lúc này, cậu đã không còn sức lực nữa.
Mất máu, ngạt thở, đau đớn đã đẩy cậu đến giới hạn.
Cuối cùng, A Hổ buông tay khỏi cổ tay cầm dao của đối thủ, đôi chân mềm nhũn, quỳ nửa người xuống đất.
Người đàn ông nhân cơ hội, dùng tay trái siết chặt cổ A Hổ, buộc đầu cậu ngửa ra sau, tay phải cầm dao vòng ngang qua cổ, dồn sức, cắt một nhát mạnh.
“Xoẹt—”
Máu từ cổ A Hổ phun ra, nhưng không như tưởng tượng, không bắn ra mạnh mẽ — cậu vốn đã không còn nhiều máu để chảy nữa.
Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, A Hổ không thấy như trong truyền thuyết, không thấy “đèn lồng”.
Trong giấy phút đó, cậu chỉ nhớ lại một điều:
Ba năm trước, bát mì lớn mà Ân Gia Minh cho cậu, đã nói sẽ trừ vào tháng lương đầu tiên.
Nhưng khi đến tháng lương, Ân Gia Minh hình như đã quên chuyện này, không hề hỏi cậu chuyện tiền nong Đáng tiếc A Hổ lại ngốc nghếch, mãi không tìm được cơ hội để nhắc đến khoản nợ này, thời gian trôi qua, tự nhiên quên đi.
—Thật tệ, mình còn nợ anh Minh mười lăm đồng…
…
…
“Ditconme, thật xúi quẩy!”
Người đàn ông đá mạnh vào xác A Hổ, lầm bầm nguyền rủa:
“Giống y như đại ca của mày, khó giải quyết quá!”
Ban đầu hắn ta nghĩ rằng, A Hổ sau khi bị đâm nhát dao đầu tiên sẽ mất khả năng hoạt động, hắn ta sẽ đâm thêm hai nhát vào chỗ hiểm, dễ dàng lấy mạng đối phương.
Không ngờ A Hổ không những không chịu chết, còn chiến đấu đến cùng trong tình trạng trọng thương.
Trong quá trình vật lộn, cánh tay, má và cổ của người đàn ông đều bị thương tích, tay phải bị dao của chính mình cắt vào, chảy máu, khiến hắn ta tức đến nghẹt thở.
Nếu không sợ ở lại quá lâu sẽ bị người ta phát hiện, hắn ta chắc chắn sẽ đâm cho A Hổ thêm mười nhát nữa.
Xác định A Hổ đã chết hẳn, người đàn ông nhanh chóng rời khỏi hiện trường, tìm một con hẻm tối bên cạnh, lấy chiếc ba lô đã giấu sẵn, cởi bỏ bộ quần áo dính máu, thay đồ sạch sẽ, rồi dùng khăn lau sạch mặt mày.
Sau khi chỉnh trang xong, hắn đeo ba lô chứa hung khí và quần áo dính máu, trèo qua bức tường thấp ở cuối con hẻm tối, tiếp tục rời đi.