[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Hoài Duệ dự định sẽ nhanh chóng thông báo cho Ân Gia Minh rằng bộ xương đã xác định là của Tư Đồ Anh Hùng.
Thật tiếc, trong hai ngày gần đây, một cơn bão đã hình thành ở ngoài khơi, theo đường di chuyển dự đoán sẽ đổ bộ vào Kim Thành.
Trước khi bão đổ bộ, thời tiết cực kỳ oi ả, không chỉ không có bão tố, mà bầu trời hoàn toàn không có một chút mây nào, nắng chói chang, như thể có thể làm người ta chảy đầy mồ hôi cả ngày trời.
Thời tiết không thể thay đổi theo ý muốn của con người, Diệp Hoài Duệ chỉ có thể vừa chú ý đến sự thay đổi của thời tiết, vừa cố gắng tìm kiếm một số manh mối từ bộ xương.
Tuy nhiên, thật không may, thi thể đã nằm dưới đất quá lâu, hầu hết các chứng cứ đã bị tiêu hủy.
Những gì còn lại cũng không có đặc điểm rõ ràng.
Chẳng hạn, áo sơ mi và quần jeans mà Tư Đồ Anh Hùng mặc khi gặp nạn là hàng bình thường, không có nhãn hiệu, hoàn toàn không thể cung cấp manh mối về phạm vi hoạt động của gã ta.
Giày thì có chút giá trị hơn, là hàng nhập khẩu ở thời đó, nhưng cũng không phải hàng giới hạn cần kênh bán hàng đặc biệt để có thể sở hữu được.
Điều duy nhất khiến Diệp Hoài Duệ chú ý là một mảnh giấy nằm cạnh những tờ tiền.
Khi đó, bộ phận vật chứng đã từ từ gỡ nó ra từ những tờ tiền, họ cho rằng đó có thể là một mảnh ghi chú hoặc biên lai gì đó.
Thật đáng tiếc, giấy ghi chú thông thường không giống như giấy tiền trải qua nhiều công nghệ đặc biệt, không thể tồn tại trong đất ẩm 39 năm, đã sớm bị nước thấm rã ra thành bột giấy mục nát—có thể xác định rằng nó từng là một tờ giấy đã là tốt lắm, hoàn toàn không thể dùng bất kỳ phương pháp kỹ thuật nào để phục hồi nó đến mức có thể nhìn thấy chữ hoặc hình vẽ trên đó.
Diệp Hoài Duệ đã đặc biệt chạy đến bộ phận vật chứng, tận mắt xem những mảnh giấy đã khô lại thành bột màu nâu xám, xác nhận rằng chúng thực sự không còn cứu vãn được, đành phải từ bỏ manh mối chưa rõ này
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
—Không.
Diệp Hoài Duệ nghĩ:
—Thực ra vẫn còn một cách.
Nhưng ngay lập tức, anh lại gạt bỏ ý nghĩ này.
Bởi vì cách này có rủi ro quá lớn, nếu tờ giấy này chỉ là biên lai của một chai nước khoáng tại một cửa hàng tiện lợi, không có bất kỳ sự giúp đỡ nào cho vụ án, thì thật không đáng để mạo hiểm.
Vào ngày 8 tháng 8 năm 1982, Chủ nhật, lúc 9 giờ 28 phút tối.
Ân Gia Minh đã ở một mình trong tầng hầm của biệt thự hơn hai ngày.
Ban đầu, hắn đã hẹn với Lạc Lạc rằng cô gái sẽ đến thăm 2-3 ngày một lần, lén lút mang theo đủ thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt để hắn duy trì nhu cầu hàng ngày mà không gây sự chú ý của người khác.
Tất nhiên, việc ra vào biệt thự thường xuyên chắc chắn dễ gây nghi ngờ, nhưng Lạc Lạc đã tìm cách kết nối với bà chủ của khu biệt thự, từ bà ấy có lý do hợp lý để ra vào, và cô gái rất thông minh, lại cẩn thận, cho đến giờ vẫn khá thuận lợi.
Tuy nhiên, Lạc Lạc lẽ ra đã đến vào thứ Sáu nhưng đã hai ngày không xuất hiện.
Ân Gia Minh không dám ra ngoài, lương thực đã cạn kiệt, chỉ có thể sống sót qua ngày bằng nước.
Nếu tối nay Lạc Lạc vẫn không đến, hắn chỉ còn cách mạo hiểm lén lút xuống núi vào giữa đêm để lấy một ít đồ dùng sinh hoạt.
Tuy nhiên, so với thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt, điều Ân Gia Minh lo lắng hơn là không biết Lạc Lạc đã xảy ra chuyện gì.
Lạc Lạc là một cô gái rất đáng tin cậy, tính cách điềm tĩnh, nhạy bén, làm việc rõ ràng rành mạch, nếu không có chuyện gì, cô chắc chắn sẽ không im hơi lặng tiếng như vậy, không để lại một câu nào rồi không còn xuất hiện nữa.
Ân Gia Minh càng nghĩ càng lo lắng, gần như không thể ngồi yên.
Đặc biệt là trong những ngày này không chỉ Lạc Lạc không đến, mà ngay cả A Hổ cũng không liên lạc với hắn, khiến hắn không có ai để bàn bạc.
Trong cơn đói, cô đơn, lo âu và bất an, cả thể xác lẫn tinh thần đều chịu sức ép chưa từng có, Ân Gia Minh cảm thấy mình như một bóng ma bị thế giới quên lãng, gần như sắp bị tổn thương tâm lý.
Dầu đèn còn rất ít, nếu như đốt hết cả 20ml trong đèn, nguồn sáng duy nhất của hắn sẽ biến mất, và tầng hầm sẽ tối tăm đến mức không thể nhìn thấy gì.
Ân Gia Minh chỉ có thể điều chỉnh đèn dầu đến mức thấp nhất, chỉ còn lại một ngọn lửa nhỏ như hạt đậu trong bóng tối, tối đến mức không thể nhìn rõ sách báo, thậm chí cả ngón chân của mình cũng không thấy.
Hơn nữa, những tờ báo và tạp chí mà hắn đang có cũng chỉ là số cũ từ năm ngày trước — Ân Gia Minh giống như một tù nhân sống tách biệt với thế giới, hoàn toàn không biết những ngày này đã xảy ra chuyện gì.
Ân Gia Minh ngồi một mình trước ngọn đèn dầu mờ ảo, nhìn vào lịch trên tường mà ngẩn người.
Những điều đã suy nghĩ quá nhiều lần rồi, những việc không có đầu mối, dù hắn có lặp đi lặp lại cũng không có ích gì.
Hắn quyết định thả lỏng đầu óc, đơn giản là ngồi đó mà ngẩn ngơ.
Khi con người ngừng suy nghĩ, thường không thể cảm nhận chính xác sự trôi qua của thời gian.
Ân Gia Minh cũng không biết mình đã ngồi trong căn phòng tối tăm và tĩnh lặng bao lâu.
Đột nhiên, hắn nghe thấy một loạt tiếng kim loại “lạch cạch.”
Ân Gia Minh đầu tiên là sững sờ, rồi từ ghế bật dậy.
—Đó là âm thanh của cơ quan bí mật mở ra!
Ân Gia Minh biểu lộ sự phấn khích, gần như sắp khóc vì vui mừng.
Cuối cùng thì Lạc Lạc mà hắn đợi chờ đã đến.
Quả nhiên, hắn nghe thấy một tiếng bước chân quen thuộc, Lạc Lạc tay xách túi lớn túi nhỏ, trèo xuống cầu thang dốc và chật hẹp, bước vào tầng hầm.
“Lạc Lạc!”
Ân Gia Minh gọi tên cô gái.
Ba ngày không lên tiếng, giọng hắn khàn khàn, gần như không biết phát âm ra sao.
Tuy nhiên, Lạc Lạc không chào hỏi hắn như thường lệ.
Cô gái im lặng đặt đồ tiếp tế xuống, rồi đi đến trước mặt Ân Gia Minh.
“Anh Minh…”
Môi cô mấp máy, khó khăn lắm mới nói ra được hai từ, âm cuối đã có chút run rẩy.
Ân Gia Minh: “!!”
Hắn gần như ngay lập tức nhận ra rằng chắc chắn đã xảy ra một biến cố nghiêm trọng.
“Lạc Lạc!”
Ân Gia Minh nắm chặt vai Lạc Lạc: "Nhìn tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nhưng cô gái đã khóc như mưa, không thể nói ra lời nào.
Lạc Lạc sinh ra trong một gia đình rất tồi tệ.
Ba cô là một người xấu xa, không chỉ ăn uống, cờ bạc, mà còn có tính cách bạo lực, chỉ cần có điều không vừa ý là lại đánh đập gia đình.
Còn mẹ cô thì tính cách yếu đuối, không có khả năng tự sinh sống, chỉ có thể dựa vào chồng, giống như cây tầm gửi sống nương nhờ vào cây khác
Khi bị đánh đập nhiều, bà thường uống rượu để quên đi nỗi buồn, hy vọng rằng khi say sẽ không còn biết gì nữa.
Vì vậy, từ khi còn rất nhỏ, Lạc Lạc đã phải chịu đựng những trận đòn từ ba để bảo vệ em trai còn nhỏ hơn, không có khả năng tự bảo vệ mình.
Chịu đựng nhiều khổ sở, tâm hồn sẽ trở nên cứng rắn.
Khi Lạc Lạc khoảng năm, sáu tuổi, cô đã học cách ôm chặt A Hổ, kìm nén sự đau đớn từ những trận đòn roi, không khóc không la, im lặng chịu đựng, không rơi một giọt nước mắt.
Cô thậm chí tưởng rằng mình đã quên mất cách khóc.
Một thời gian sau, cuối cùng cô cũng trưởng thành, dẫn theo em trai A Hổ trốn khỏi trại trẻ mồ côi, sống trong một túp lều ở khu ổ chuột.
Khi đó, có ba người đàn ông nhìn thấy chị em họ còn nhỏ, không nơi nương tựa, đã dựa vào số đông để định bắt nạt cô, nhưng A Hổ kịp thời quay về, không nói hai lời đã xông lên, liều mạng đánh nhau với họ, cho đến khi ba người đó hoàn toàn phục tùng, không dám có ý nghĩ gì khác về cô nữa.
Khi đó, A Hổ một mình đánh ba người, đánh cho họ chạy trối chết, nhưng bản thân cũng bị thương nặng.
Một chai bia đã đập vỡ trán cậu, máu chảy đầm đìa, cả đầu cậu như một quả dưa hấu vỡ.
Khi Lạc Lạc đưa A Hổ đến bệnh viện, các bác sĩ đều rất kinh ngạc, nói rằng người bị thương nặng như vậy mà vẫn tỉnh táo.
Lạc Lạc nhớ rằng, đêm đó là lần đầu tiên sau mười năm, cô lại rơi nước mắt.
—Sau đó thì sao?
Sau đó không lâu, chị em họ cuối cùng đã gặp được vận may.
Họ đã gặp Ân Gia Minh.
Vị thiếu gia này cũng từng trải qua những ngày tháng khó khăn, nhìn có vẻ phóng khoáng, nhưng thực ra rất nghĩa khí, rất mềm lòng.
Hắn đã cho họ công việc ổn định và cuộc sống an toàn, giúp họ thoát khỏi cảnh sống bấp bênh ở khu ổ chuột.
Ban đầu Lạc Lạc tưởng rằng cuối cùng họ cũng đã vượt qua được khó khăn.
Cô sẽ không còn phải khóc nữa…
……
Cảm xúc đã bị kìm nén trong hai ngày cuối cùng cũng bùng nổ vào lúc này, Lạc Lạc dựa vào vai Ân Gia Minh, nước mắt như mưa, thấm ướt áo sơ mi của hắn.
“A Hổ… A Hổ…”
Cô gái khóc lóc, gào lên tuyệt vọng:
“A Hổ chết rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em trai tôi chết rồi!”
“Nó bị người ta giết chết!”
“Trên người bị nhiều, nhiều dao đâm lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó bị giết chết!”
Ngày 9 tháng 8 năm 2021, thứ Hai, lúc 5 giờ 20 phút chiều, cơn bão số 6 trong năm đang tiến gần đến Kim Thành.
Mặc dù dự đoán điểm đổ bộ của cơn bão sẽ ở cách một trăm km, nhưng Kim Thành vẫn nằm trong vùng ảnh hưởng của gió, mưa gió chắc chắn không nhỏ.
Vì vậy, Kim Thành đã sớm phát đi cảnh báo bão số 10 và cảnh báo đỏ về thủy triều bão, toàn thành phố ngừng học ngừng làm, vào trạng thái cảnh giác.
Chỉ là mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng chờ đợi suốt nửa ngày, cho đến buổi tối, cơn bão cuối cùng cũng ập đến.
Diệp Hoài Duệ đứng trước cửa sổ tầng một của biệt thự, vừa nhìn cơn gió và mưa bên ngoài, vừa nói chuyện điện thoại với ba mình:
“Ừ, được rồi, con biết rồi.”
Ba Diệp lo lắng cho con trai lâu rồi không trải nghiệm sự đáng sợ của bão, một mình ở trong căn biệt thự cũ không an toàn, vốn muốn kêu anh về nhà ở tạm hai ngày.
Nhưng Diệp Hoài Duệ vẫn nhớ đến người đang ở trong tầng hầm, tất nhiên không đồng ý, lấy lý do còn bận viết luận văn để từ chối, chỉ hứa rằng mình đã chuẩn bị đủ nước và thực phẩm, sẽ chú ý đóng cửa sổ, nhất định sẽ không có vấn đề gì.
Tuy nhiên, một người ba luôn lo lắng cho con trai như vậy, làm sao có thể bị thuyết phục chỉ bằng vài câu?
Khi gió bão ập đến, ba Diệp lại gọi điện cho anh, nhắc nhở suốt hai mươi phút, lặp đi lặp lại những kiến thức mà Diệp Hoài Duệ đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Cuối cùng, ba Diệp rốt cuộc cũng nói xong.
Diệp Hoài Duệ nói lời tạm biệt với ba mình, cúp điện thoại, vội vàng mở cơ quan của tủ cổ, chạy xuống cầu thang, vào tầng hầm.
Thường thì vào thời điểm này, Kim Thành còn sớm hơn giờ mặt trời lặn, ánh sáng bên ngoài phải có thể chiếu qua cửa sổ, rõ ràng không thành vấn đề để nhìn thấy mọi thứ trong phòng.
Nhưng hôm nay bên ngoài gió bão thổi mạnh, những đám mây dày đặc che kín ánh sáng mặt trời, trời tối tăm như thể đã qua 8 giờ tối.
Tầng hầm tối om.
Diệp Hoài Duệ bước xuống cầu thang, phản ứng đầu tiên là đưa tay ra tìm công tắc đèn trên tường.
Tuy nhiên, khi tay anh vừa chạm vào công tắc, anh đột ngột ngẩng đầu lên, thì sợ đến mức lùi lại một bước, suýt nữa thì trượt chân trên bậc thang!