Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 36: Di truyền - 05





[Ý là sao?] 
Ân Gia Minh hỏi: 
[Cái mà cậu nói là ‘mâu thuẫn’ là chỉ…?] 
“A Hổ bị giết vào ban ngày.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Nhưng tôi nghĩ, nói chung, rất ít người sẽ chọn giết người vào ban ngày giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.” 
Ân Gia Minh: [!!] 
Hắn đã hiểu. 
Đúng vậy, điều này thật sự không hợp lý! 
Ngay cả những kẻ hung ác nhất trong giới xã hội đen cũng sẽ có sự dè chừng khi ra tay. 
Nếu không thì đã không có câu tục ngữ “đêm tối gió lớn, giết người phóng hỏa” rồi. 
Bởi vì đêm tối đối với tội phạm chính là sự che chắn rất quan trọng — đêm khuya thanh tĩnh có thể giảm thiểu khả năng xuất hiện nhân chứng, việc trốn thoát cũng dễ dàng hơn, lại không dễ bị cảnh sát bắt gặp. 
Tất nhiên, do mâu thuẫn giành địa bàn, trong giới cũng không ít lần xảy ra những vụ chém giết nơi công cộng vào ban ngày, nhưng điều này chỉ nhằm để đe dọa đối thủ, hoặc cố ý gây sự chú ý của công chúng để buộc cảnh sát phải can thiệp — rõ ràng, cái chết của A Hổ không liên quan đến hai khả năng này
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T - 
[… Đúng, không ngạc nhiên khi cậu nói thời gian và địa điểm mâu thuẫn với nhau.]  
Ân Gia Minh nhanh chóng hiểu ra vấn đề: [A Hổ chết trong một con hẻm nhỏ, vị trí kín đáo, cảnh sát cũng không tìm thấy nhân chứng, điều này cho thấy địa điểm gây án có lẽ đã được chọn lựa
Rõ ràng là nhắm vào A Hổ!] 
Ân Gia Minh nói: [Điều này mâu thuẫn với việc ra tay vào ban ngày!] 
Diệp Hoài Duệ gật đầu. 
“A Hổ không có tài sản nào, không phải là hành động cướp bóc bất chợt.” 
Anh trình bày suy nghĩ của mình: 
“Giả sử y tình cờ bắt gặp một giao dịch bí mật nào đó, rồi bị người ta bịt miệng…” 
[Không thể nào
Nếu là giao dịch kiểu đó, làm sao có thể diễn ra công khai vào ban ngày được?] 
Ân Gia Minh lập tức phản bác: 
“Cho dù là ‘bán thuốc lek’, A Hổ cũng không phải là cảnh sát, thì có thể làm gì bọn họ
Không cần phải đâm cậu ta mười mấy nhát dao như vậy làm gì!” 
Ân Gia Minh chưa bao giờ dính líu đến những việc bất chính, nhưng dù sao cũng là quản lý khách sạn ở Kim Thành, đương nhiên không thể không hiểu quy tắc trong giới: [A Hổ thì có hơi ngốc, nhưng cũng không phải là người thích gây sự, sẽ không tham gia vào những chuyện lằng nhằng đó!] 
“Như vậy, chỉ còn một khả năng khác.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Đây là một vụ ám sát có chủ đích.” 
Ân Gia Minh cũng đồng ý. 
[Nơi A Hổ bị giết mặc dù không xa khách sạn của bọn tôi, nhưng bọn tôi thực sự rất ít khi qua đó
Cảnh sát nói A Hổ bị sa thải, tâm trạng không tốt, đi lang thang, đúng lúc lại đi vào nơi hẻo lánh, lại vô tình gặp phải kẻ thù, mới bị giết.] 
Nắm tay của Ân Gia Minh không tự chủ được siết lại: 
[Nhưng ‘nơi hẻo lánh’ và ‘vô tình gặp kẻ thù’ thật sự quá trùng hợp
A Hổ từ đâu có kẻ thù nào cần phải lấy mạng cậu ta
Làm sao lại đúng lúc ra ngoài lại gặp phải?] 
“Còn một điểm nữa.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Tôi đoán, A Hổ không phải thường hay ở bên cạnh những người anh em của anh sao?” 
Ân Gia Minh suy nghĩ kỹ, đúng là như vậy. 
A Hổ tuy ngốc nghếch, ít nói, nhưng rất có tình nghĩa, bạn bè cũng đều coi cậu như anh em. 
Cậu và Triệu Thúy Hoa cùng với vài người khác đều là bảo vệ khách sạn, thường sống trong ký túc xá, dù là ca ngày hay ca đêm, luôn có thể tìm được bạn đồng hành ra vào cùng một khoảng thời gian, thỉnh thoảng ra ngoài, nhưng mà mỗi khi đi xa, cậu rất ít khi đánh lẻ. 
Nhưng hôm đó A Hổ bị quản lý mới sa thải, trong giờ làm việc một mình rời khỏi khách sạn, đi đến sâu trong hẻm, mới bị giết hại mà không có nhân chứng. 
“Đó chính là mâu thuẫn mà tôi đã nói từ đầu.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Kẻ giết người tốn nhiều tâm tư để giết A Hổ, rất có thể đã theo dõi hành động của y, khó khăn lắm mới đợi được cơ hội y lẻ loi ra tay
Nhưng đúng lúc đó lại là ban ngày…” 
Nói đến đây, Diệp Hoài Duệ ngừng lại: 
“Nếu là tôi, để đảm bảo an toàn, chắc chắn sẽ không chọn ra tay vào ban ngày, nhất là mục tiêu lại là A Hổ, một thanh niên nhìn có vẻ rất mạnh mẽ và khó đối phó.” 
Anh nhìn sang Ân Gia Minh đang ngồi bên cạnh: "Nhưng mà kẻ giết người vẫn ra tay, tại sao?” 
Ánh mắt của Ân Gia Minh rơi vào hình bóng mờ mờ của Diệp Hoài Duệ. 
Dù hắn không thể nhìn rõ chi tiết gương mặt đối phương, nhưng từ hình dáng có thể hoàn toàn nhận ra chiều cao và vóc dáng của người ấy. 
Hắn lập tức hiểu ý của Diệp Hoài Duệ. 
[Hoặc là kẻ giết người tự tin vào khả năng chiến đấu của mình, hoặc là — hắn ta đã không thể chờ đợi được nữa!] 
“Chính xác.” 
Trong vụ án giết A Hổ, Diệp Hoài Duệ luôn cảm thấy điểm không hài hòa nhất chính là kẻ giết người rõ ràng có kế hoạch rất tỉ mỉ, nhưng lại tỏ ra quá vội vàng. 
Từ việc A Hổ bị giết ngay khi cậu lẻ loi một mình, kẻ giết người ít nhất đã luôn theo dõi hành động của A Hổ. 
Hắn ta đã chờ đợi cơ hội, thậm chí có thể đã sử dụng một số phương pháp để tạo ra thời cơ ra tay, rồi giết A Hổ trong một con hẻm vắng vẻ. 
Điều này có nghĩa là, đây không phải là một vụ giết người bộc phát, mà là có chủ đích. 
Nhưng kẻ giết người lại ra tay vào lúc trời sáng, khi mục tiêu còn tỉnh táo, tầm nhìn rõ ràng, rõ ràng là đã mạo hiểm với khả năng bị phát hiện trong quá trình gây án, thậm chí có khả năng rất cao là sẽ thất bại. 
Nhưng kẻ giết người vẫn làm như vậy. 
Điều này chỉ có thể chứng minh rằng, kẻ giết người có lý do nhất định phải nhanh chóng giết chết A Hổ. 
Lý do này cấp bách đến mức khiến hắn ta một khi nắm bắt được cơ hội liền ra tay, ngay cả khi điều kiện chưa hoàn toàn chín muồi, hắn ta cũng không thể chờ đợi. 
[Rốt cuộc là ai…?] 
Ân Gia Minh rõ ràng cũng đã hiểu ra điều này. 
Nhưng càng hiểu, hắn lại càng bối rối. 
A Hổ chỉ là một nhân vật tầm thường, không có quyền lực, không có tiền bạc, không có rắc rối tình cảm, cũng không dính líu vào những việc lộn xộn, chỉ là một bảo vệ khách sạn bình thường, thậm chí quan hệ thân thuộc cũng đơn giản đến mức có thể nói là đơn giản — chỉ còn một người chị. 
Một người không có trọng lượng như vậy, tại sao lại có người “không thể chờ đợi” để lấy mạng cậu? 
“…” 
Diệp Hoài Duệ quay đầu nhìn Ân Gia Minh. 
Bóng dáng của người đàn ông vẫn là một hình ảnh mờ ảo, anh cố gắng nhìn rõ đường nét khuôn mặt của hắn, cảm thấy dường như có thể phân biệt được đường nét trán, sống mũi, đường viền môi và cằm. 
—Nếu có thể nhìn rõ, người đàn ông này chắc chắn rất đẹp trai, rất điển trai. 
Đáng tiếc cả hai người họ đều không thể thấy được khuôn mặt thật của nhau. 
Diệp Hoài Duệ từ từ quay mặt đi, cúi đầu. 
Có một suy đoán, anh đã treo lơ lửng trong cổ họng từ nãy giờ, nhiều lần muốn nói ra, nhưng mỗi lần đến bên môi, lại cảm thấy điều đó thực sự quá tàn nhẫn đối với Ân Gia Minh, dù thế nào cũng không thể mở miệng. 
Pháp y Diệp không để ý rằng, trong vô thức, anh đã mềm lòng với Ân Gia Minh. 
Anh không còn chỉ đơn thuần là vì tò mò để tham gia vào vụ án cũ xảy ra cách đây 39 năm này, cũng không còn có thể như trước đây chỉ từ tình tiết vụ án mà không kiêng dè trình bày suy luận của mình. 
Anh bắt đầu cân nhắc đến cảm xúc của Ân Gia Minh, quan tâm đến suy nghĩ của người khác, sợ rằng hắn sẽ bị tổn thương… 
Diệp Hoài Duệ thậm chí cảm thấy trong đầu mình như có hai nhân vật nhỏ đang đánh nhau. 
Cái lý trí thì bảo anh nên nói thẳng ra, đừng chần chừ, chần chừ sẽ không giải quyết được vấn đề
Còn cái cảm tính thì cứ thì thầm bên tai anh, nói rằng anh nói chuyện nhẹ nhàng hơn một chút thì có chết không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảm xúc của anh đâu
Là một người trưởng thành mà không có cảm xúc sao!? 
—Chậc! 
Tay Diệp Hoài Duệ buông thõng bên hông lặng lẽ nắm thành nắm đấm. 
—Cuối cùng anh có muốn phá án không! 
Cuối cùng, cái lý trí đã đá bay cái cảm tính, khiến Pháp y Diệp cuối cùng cũng nói ra được suy nghĩ của mình. 
“Ân Gia Minh…” 
Diệp Hoài Duệ thở dài nhẹ nhàng, sắp xếp lại câu chữ: 
“Cái chết của A Hổ, có thể nào… liên quan đến vụ cướp không?” 
Ân Gia Minh: [!!!] 
Hắn đột ngột quay đầu, ngạc nhiên nhìn Diệp Hoài Duệ bên cạnh. 
[Sao có thể!?] 
Hắn vô thức phản bác: 
“A Hổ là một người tốt, tuyệt đối không thể đi cướp ngân hàng
Hơn nữa nếu cậu ta thật sự tham gia, đã bị cảnh sát thẩm vấn mấy lần rồi, với cái đầu của cậu ta, chắc chắn sẽ bị lộ!” 
Ân Gia Minh rất hiểu A Hổ, tự nhiên biết cậu có chỉ số thông minh thực sự thấp, những việc giả vờ ngốc nghếch kiểu đó, cậu tuyệt đối không thể làm được. 
Nhờ vào cái nồi mà kẻ chủ mưu gán cho Ân Gia Minh, sau này cảnh sát đã coi những người có quan hệ tốt với Ân Gia Minh như Triệu Thúy Hoa và A Hổ là những đối tượng chính cần thẩm vấn, bị thẩm vấn đi thẩm vấn lại như sàng gạo vậy. 
Nếu A Hổ thực sự có liên quan đến vụ cướp, chỉ cần với trí thông minh của cậu, tuyệt đối không thể bịa ra được lời nói dối hoàn chỉnh! 
Cảnh sát Kim Thành không phải là kẻ ngốc, liệu có thể bị một kẻ thật sự ngốc nghếch lừa gạt? 
Vì vậy, Ân Gia Minh từ đầu đã loại trừ khả năng “A Hổ có liên quan đến vụ án”, về việc cậu bị hại, đương nhiên cũng không nghĩ đến vụ cướp. 
Nhưng như hai người vừa thảo luận, A Hổ chỉ là một quân cờ không tên, Ân Gia Minh cũng thật sự không nghĩ ra, kẻ giết người có lý do gì để giết cậu, mà lại còn vừa hao tâm tổn sức vừa vội vã đến vậy? 
“Không, tôi không có ý nói A Hổ là kẻ cướp.” 
Diệp Hoài Duệ nói: 
“Mà là cảm thấy, mục tiêu của kẻ giết người thực chất là anh.” 
Anh vừa nói vừa liếc nhìn Ân Gia Minh: "Dù sao, người mong anh chết nhất chắc chắn là kẻ chủ mưu đã giả mạo thành anh, đúng không?” 
Ân Gia Minh: [!!] 
Đúng vậy, kẻ chủ mưu đã gán vụ cướp cho hắn, đương nhiên hy vọng hắn sẽ gánh vác mọi tội lỗi. 
Như vậy, bất kể là Ân Gia Minh muốn chứng minh sự trong sạch hay rơi vào tay cảnh sát, đều là tình huống mà kẻ chủ mưu không muốn thấy. 
Vậy nếu không muốn Ân Gia Minh thoát tội, cách tốt nhất là gì? 
—Người chết sẽ không nói. 
Chỉ cần Ân Gia Minh chết, đó sẽ là một cái chết không có bằng chứng, cũng sẽ xác nhận tội danh cướp của giết người của hắn. 
Thực tế, trong năm 2021 mà Diệp Hoài Duệ đang ở, Ân Gia Minh cũng thật sự bị coi như kẻ chủ mưu của vụ cướp lớn ở Kim Thành, đến nay vẫn chưa thể lật lại án. 
[… Tôi hiểu rồi.] 
Ân Gia Minh nghiến chặt hàm răng, giọng nói như từ kẽ răng bật ra: 
[Ý cậu là, mục tiêu của kẻ phạm tội thực chất là tôi — hắn ta muốn giết tôi!] 
Hắn nghiến răng kèn kẹt: 
[A Hổ chỉ là người bị tôi liên lụy mà thôi!] 
 
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.