Thần Thám Siêu Thời Không

Chương 49: Đào xác - 02




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Không có găng tay, Ân Gia Minh chỉ biết cắn răng, đưa tay tháo bỏ quần áo của Tư Đồ Anh Hùng. 
Khi chạm vào, hắn cảm thấy dính dính, trơn trơn và ẩm ướt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần hơi mạnh tay khi mở khuy áo, cả bàn tay hắn đã bị chìm vào trong lớp da thịt mềm nhũn thối rữa vì phân hủy của xác chết. 
Nhiệt độ và cảm giác này, Ân Gia Minh thề rằng suốt cuộc đời mình sẽ không muốn trải nghiệm lần thứ hai. 
Hắn tháo bỏ áo của xác chết, cẩn thận kéo mở cổ áo của Tư Đồ Anh Hùng ra, lộ ra một chiếc túi bên trong bị thấm đẫm chất lỏng không rõ nguồn gốc. 
Chiếc túi phồng lên, rõ ràng là có chứa một đống thứ gì đó bên trong. 
Lần này, trái tim Ân Gia Minh lại đập nhanh. 
Không phải do sự ghê tởm, mà thật sự là vì một niềm phấn khích. 
Hắn dùng hai ngón tay thò vào túi, kéo ra một chồng tiền ướt sũng. 
Ân Gia Minh lật chỗ đất, tìm một chỗ bằng phẳng bên cạnh, dưới ánh đèn pin, bắt đầu xem xét chồng tiền. 
Ai cũng có kinh nghiệm rằng, giấy ướt rất dễ rách, nếu muốn kiểm tra giấy ướt một cách hoàn chỉnh, cách tốt nhất là để nó khô. 
Tuy nhiên, Ân Gia Minh không có thời gian. 
Hắn chỉ có thể dùng một tay giữ đèn pin, tay kia nhẹ nhàng lật từng tờ tiền dính lại với nhau, cho đến khi lật đến lớp trong cùng, lộ ra một tờ giấy trắng gấp hai. 
“Phù—” 
Ân Gia Minh thở phào nhẹ nhõm. 
Trong giây tiếp theo, hắn lại nín thở, dùng lực rất nhẹ nhàng, cẩn thận mở tờ giấy ra như đang nắm một cánh hoa. (App TYT)
Quả nhiên, đó là một tờ giấy nhắn. 
Vì được đặt trong túi áo, lại bị nhiều tờ tiền bao bọc, tình trạng bảo quản của nó lại khá tốt, không chỉ chữ viết bằng bút bi rõ ràng, mà ngay cả hình dấu nhỏ màu đỏ tươi ở đầu giấy cũng rất rõ ràng. 
—— Đó là logo của Đại học Kim Thành! 
Ân Gia Minh mở to mắt, cảm thấy phấn khích. 
Trong khoảnh khắc này, hắn nhận ra đây có thể là manh mối quan trọng về danh tính của hung thủ! 
—— Làm sao bây giờ!
Trong đầu Ân Gia Minh bỗng xuất hiện câu hỏi này. 
Hắn hoàn toàn có thể mang tờ giấy này ra ngoài ngay bây giờ, lái xe đến một bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho cảnh sát một cách ẩn danh, thông báo cho họ biết Tư Đồ Anh Hùng đang ở đâu, và gửi tờ giấy này vào một phong bì, rồi bỏ vào thùng thư, gửi đến đồn cảnh sát. 
Nhưng sau gần nửa tháng kinh nghiệm trước đó, Ân Gia Minh không cho rằng cảnh sát Kim Thành sẽ thật sự nghiêm túc điều tra để gỡ bỏ oan ức cho hắn chỉ vì một cú điện thoại. 
Ngược lại, hắn nghĩ cảnh sát có khả năng sẽ đổ cái chết của Tư Đồ Anh Hùng lên đầu hắn, khiến hắn càng chắc chắn phải gánh chịu tội ác cướp của và giết người. 
Hơn nữa, thư nặc danh tự xưng có “bằng chứng”, mỗi ngày ở Cục có thể sẽ nhận được hàng chục bức, không biết họ có coi trọng chúng nó hay không, và khi nào mới tiến hành điều tra, Ân Gia Minh hoàn toàn không thể kiểm soát được. 
Đưa bằng chứng ra, đồng nghĩa với việc chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào những người cấp cao trong Cục cảnh sát... 
Ân Gia Minh nghiến chặt răng. 
—— Không được! 
Hắn tự nhủ: 
—— Không thể đưa cho họ! 
Thà giữ lại manh mối khó khăn mới tìm được trong tay mình còn hơn là giao cho cảnh sát! 
Sau khi quyết định, Ân Gia Minh lại suy nghĩ cách thức điều tra. 
Hiện tại, người có thể giúp hắn trong việc “điều tra” chỉ có Diệp Hoài Duệ mà thôi. 
Nhưng A Duệ lại cách hắn 39 năm. 
Quãng thời gian dài như vậy đủ để mọi thứ thay đổi, ngay cả việc lật lại hồ sơ lịch sử cũng có thể không tìm được đầy đủ, chứ chưa nói đến việc thay đổi nhân sự trong những năm qua. 
—— Đúng rồi
Còn một người nữa mà! 
Hình ảnh của một người nào đó nhanh chóng hiện lên trong đầu Ân Gia Minh. 
—— Đưa tờ giấy cho người đó, biết đâu có thể tìm ra danh tính người viết tờ giấy này! 
Ân Gia Minh chiếu đèn pin vào đồng hồ trên tay trái. 
2 giờ 35 phút sáng, còn thời gian. 
Nói là làm, Ân Gia Minh quyết định phải tìm “người đó” trước khi mặt trời mọc. 
Nhưng hắn không thể cứ thế mà đi, để lại một ngôi mộ bị đào và một xác chết thối rữa. 
Ân Gia Minh cất tờ giấy nhắn ướt sũng, lại gập tiền lại, định cho vào túi áo của Tư Đồ Anh Hùng, rồi chôn lại xác chết như cũ. 
—— Như vậy A Duệ có thể tìm thấy bộ xương này sau 39 năm, và phát hiện ra manh mối từ xác chết. 
Nhưng ngay sau đó, Ân Gia Minh lại nghĩ ra rằng mình đã lấy đi tờ giấy nhắn, như vậy Diệp Hoài Duệ sẽ không biết còn có tờ giấy này. 
Thời điểm này còn chưa thịnh hành những bộ tiểu thuyết hay phim về du hành thời gian, Ân Gia Minh tự nhiên không biết đến khái niệm “nghịch lý ông nội” thời thượng, nhưng điều đó không ngăn cản hắn nhạy bén nhận ra có vẻ tồn tại mâu thuẫn trong tình huống này. 
*nghịch lý ông nội: Nghịch lý ông nội (còn được gọi là nghịch lý bà ngoại ) là một nghịch lý du hành thời gian , một chủ đề phổ biến trong các câu chuyện khoa học viễn tưởng
Nó lần đầu tiên được đề xuất bởi nhà văn khoa học viễn tưởng người Pháp René Barjavel trong cuốn tiểu thuyết " Le Voyageur Imprudent " năm 1943 của ông
Kịch bản như sau:
Nếu bạn quay ngược thời gian và giết ông bà của mình trước khi ba bạn ra đời thì hành động này sẽ tạo ra một tình huống trái ngược nhau:
Bạn quay ngược thời gian và giết ông nội của bạn, nếu ông nội của bạn chết, bạn sẽ không có ba, không có ba thì cũng sẽ không có bạn. 
Hoặc hãy nghĩ như sau: Sự tồn tại của bạn đồng nghĩa với việc ông nội bạn không chết vì bạn, vậy tại sao bạn lại giết ông nội của mình
Đây là nghịch lý ông nội. 
Nhưng nếu đặt tờ giấy vào lại, thì chứng cứ của hắn sẽ mất, chỉ dựa vào lời nói, Ân Gia Minh lại lo lắng sẽ bỏ lỡ những chi tiết quan trọng. 
“……” 
Hắn nhíu mày, suy nghĩ một hồi lâu. 
“Chết tiệt!” 
Ân Gia Minh đột nhiên đập mạnh vào đùi: "Sao mình lại ngu như vậy!” 
Nói xong, hắn không màng đến đôi tay dính đầy bùn đất, từ trong túi quần lấy ra ví tiền của mình, lục lọi bên trong, tìm ra một tờ biên lai không biết đã để từ bao giờ. 
Đó là biên lai hắn đã nhận khi mua quà cho ba ở một trung tâm mua sắm trước Tết, kích thước gần giống với tờ giấy nhắn, gập lại vừa đủ để nhét vào trong chồng tiền. 
Ân Gia Minh nhớ Diệp Hoài Duệ đã nói, qua 39 năm, tờ giấy trong tiền đã mục nát đến mức không thể phân biệt — nếu vậy, thì tờ giấy có thể chỉ ra danh tính hung thủ hay là biên lai mua tổ yến Indonesia, về bản chất cũng không có gì khác biệt! 
Hắn vừa nhét tờ tiền có biên lai vào lại túi áo của xác chết, vừa nín thở chịu đựng mùi hôi thối, cài lại khuy áo, đậy lại tấm vải nhựa, cố gắng khôi phục lại trạng thái của xác chết như khi hắn vừa mới đào ra. 
“Phù!” 
Hắn thở phào nhẹ nhõm. 
Giờ Ân Gia Minh chỉ có thể cầu nguyện rằng di hài của Tư Đồ Anh Hùng thực sự có thể nằm yên trong lòng đất 39 năm, cho đến khi biên lai mục nát hoàn toàn mới bị A Duệ đào lên. 
Nếu không, thời gian, địa điểm và nội dung mua sắm sáng rõ trên biên lai, chỉ cần cảnh sát điều tra tại trung tâm mua sắm, thì nghi ngờ của hắn sẽ không thể nào rửa sạch. 
Ân Gia Minh vừa tự chế giễu bản thân, vừa bắt đầu từng xẻng đất lấp vào hố. 
Lấp đất dễ hơn nhiều so với đào đất, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều. 
Không lâu sau, Ân Gia Minh đã lấp lại xác Tư Đồ Anh Hùng. 
Với sự lo lắng về biên lai, hắn thực sự không dám tưởng tượng xác chết này nếu bị cảnh sát tìm thấy sớm hơn thì sẽ thế nào, đồng thời cũng cảm thấy sâu sắc nỗi lo lắng của hung thủ khi chôn xác hôm đó. 
Sau khi lấp đất xong, hắn lại dùng xẻng đập mạnh lên bề mặt hố, làm cho đất lấp chặt lại, chỉ khi ấy hắn mới cảm thấy yên tâm hơn một chút. 
Còn lại chỉ là cầu nguyện rằng xác chết này thực sự có thể ở nằm yên dưới lòng đất trong 39 năm cho đến khi mục rữa thành xương khô. 
Lúc này đã là 3 giờ 15 phút sáng, chỉ còn hai giờ nữa là trời sáng. 
Ân Gia Minh không dám do dự, nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, bất chấp mình mẩy dính đầy bùn đất và mùi hôi, nhanh chóng rời khỏi núi phía sau làng Phú Lan, chuẩn bị đến tìm “người đó”. 
Mùa hè ở Kim Thành thường sáng rất sớm. 
Ngày 11 tháng 8, 5 giờ 15 phút sáng, ở đường chân trời phía đông đã mờ mờ ánh sáng. 
Ánh sáng ban mai le lói, ở phía đông Kim Thành, gần khu cảng, trong một khu biệt thự, bỗng vang lên tiếng “rầm” sắc nét, nghe như có thứ gì đó bị vỡ. 
Người phụ nữ trong nhà nghe thấy tiếng động, ôm chăn ngồi dậy từ giường, chăm chú lắng nghe một lúc, không có âm thanh nào khác, nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm, cô gọi chồng đang ngủ bên cạnh: 
“Chồng ơi, trong vườn có tiếng động, anh đi xem đi!” 
“Không sao đâu, có thể là gió thổi đổ chậu cây…” 
Người đàn ông miễn cưỡng bò ra khỏi chăn, khoác lên người chiếc áo ngủ treo ở đầu giường, đi xuống lầu trong đôi dép tổ ong. 
Người phụ nữ lo lắng đợi một lúc, thấy thời gian cũng đã đủ, liền mở cửa sổ ra nhìn xuống vườn. 
Cô thấy chồng mình đứng trong vườn, tay khoanh trước ngực, mặt hướng về phía trong vườn, không biết đang làm gì. 
“Chồng ơi, có chuyện gì vậy?” 
Người phụ nữ nửa người thò ra khỏi cửa sổ, lo lắng gọi. 
“Không có gì đâu, bà xã.” 
Người đàn ông ngẩng đầu, cười với vợ: 
“Chỉ là cái chuông gió treo trong vườn rơi xuống thôi, em về ngủ tiếp đi.” 
“Gì cơ!?” 
Người phụ nữ nghe xong, lập tức thấy đau lòng: 
“Chuông gió bị vỡ sao?” 
Đó là một món quà lưu niệm du lịch mà cô rất thích, còn đợi bão đi qua mới treo lên, sao chỉ một ngày đã rơi xuống! 
“Ừ, đúng là bị vỡ.” 
Người đàn ông thật sự nhặt lên một món đồ gốm sứ xanh trắng từ dưới đất, nhẹ nhàng lắc lắc về phía cửa sổ tầng hai của vợ: 
“Em về ngủ trước đi
Anh sẽ đi tìm xem có thể sửa lại không.” 
Người phụ nữ liền rụt lại, đồng thời đóng cửa sổ lại. 
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm. 
“Đến phòng sách của tôi.” 
Anh ta không nhìn sang bên cạnh, đối với khu vườn không có ai, hạ thấp giọng nói: 
“Cẩn thận chút, đừng để chị dâu cậu phát hiện.” 
“Rầm.” 
Người đàn ông quay người, nhẹ nhàng đóng cửa phòng sách, còn đặc biệt khóa lại. 
“Cậu……” 
Anh ta quay đầu lại, nhíu mày, biểu cảm nghiêm trọng: 
“Cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì
Dạo này cậu ở đâu
Cả người đầy bùn đất là sao?” 
Ân Gia Minh bị hàng loạt câu hỏi của đối phương làm cho choáng váng, nhất thời không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu. 
“Em….” 
Hắn chỉ có thể ủy khuất, đáng thương mà gọi một tiếng: 
“Em không cướp ngân hàng, cũng không giết người đâu!” 
Nghe thấy lời đảm bảo của hắn, đôi mày đang nhíu chặt của người đàn ông không tự chủ được mà giãn ra
Ánh mắt hắn quét lên xuống Ân Gia Minh, thấy đất bùn trên áo quần, cùng với mùi hôi thối nồng nặc trong không khí, nhắc nhở anh ta đang nhăn nhó, quay người lấy chiếc áo sơ mi treo trên lưng ghế. 
“Trước tiên thay bộ đồ bẩn của cậu đi.” 
Người đàn ông nói với Ân Gia Minh: 
“Sau đó kể cho tôi nghe dạo này cậu đã làm gì.” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.