Chương 71: Được cả người lẫn của, ông trời tác hợp cho
Trần Anh từ ngoài cửa đi vào, đánh giá thư phòng.
Tròng mắt của nàng thuộc loại đuôi mắt hơi vểnh, cùng với vẻ mặt lạnh lùng không hay nói cười, tạo thành sự tương phản rất rõ ràng, ánh mắt đảo qua đảo lại, tự nhiên mang nét quyến rũ.
Trần Anh thân hình hơi cao ráo, đôi chân thon dài, cho người ta cảm giác nhanh nhẹn như báo.
Nàng đi tới trước mặt Tào Tháo, lạnh lùng nói: “Thượng Quân cho ta tới, có chuyện gì?” Nàng cũng tham gia vào cuộc tranh đoạt cửa thành tối hôm qua, người đi cứu Phùng Phương là do nàng sắp xếp, vốn là người của Viên Ngỗi bố trí trong quân đội Tịnh Châu.
Lúc này Giả Hủ từ bên ngoài đi vào, tự giác đi tới chỗ ngồi bên cạnh, lắng nghe hai bên nói chuyện, một lát sau cầm bút dựa bàn viết lách, không biết đang viết gì.“Ngươi đã dùng người của quân Tịnh Châu để giải cứu bộ của Phùng Phương, người của quân Tịnh Châu đã bị lộ. Phần người này, sau này chuyển cho ta dùng nhé.” Tào Tháo thẳng thắn bày tỏ ý đồ, không cần bất kỳ lý do gì, vì không cần thiết.
Viên Ngỗi bây giờ bị Đổng Trác giam cầm, Viên gia muốn cầu cạnh Tào Tháo.
Mà những người được cài vào trong quân Tịnh Châu, theo Viên gia thấy, cũng không quan trọng bao nhiêu.
Trần Anh đáp, “Có thể, ngươi cho người tới tiếp quản đi, nhưng phải tự cung cấp lương bổng cho bọn họ.” Tào Tháo lại nói: “Ngươi đang nắm giữ mạng lưới thám tử thu thập và truyền phát tin tức khắp nơi của Viên thị?” Trần Anh khẽ gật đầu: “Thượng Quân muốn làm gì?” “Chúng ta có thể hợp tác một thời gian, ta muốn tra xét việc gì sẽ nói cho ngươi, ngươi phụ trách dò tìm tin tức.” Tào Tháo đề nghị hợp tác.
Nhưng qua lại vài lần, hệ thống Trần Anh nắm giữ sẽ bị Giả Hủ dò xét rõ ràng.
Việc xây dựng tình báo gián điệp của Tào Doanh liền có thể mượn gà đẻ trứng.“Cứ theo lời Thượng Quân nói.” Hai bên đều có yêu cầu riêng, thuận lợi hình thành quan hệ đồng minh bước đầu.
Chờ Trần Anh rời đi, Điêu Thuyền đi sắp xếp lại sách vở, Giả Hủ mới tới đưa thứ vừa viết cho Tào Tháo.
Hắn viết về nội dung xây dựng hệ thống tình báo gián điệp.“Thám tử của Viên gia chúng ta tạm thời mượn dùng, nhưng việc dò xét tin tức của Viên thị có rất nhiều thiếu sót, trước đó việc Đổng Trác giấu diếm tin tức, bọn họ cũng không phát hiện ra, phải cẩn thận khi dùng.” Tào Tháo dặn dò xong, Giả Hủ lại đưa qua một thẻ tre, bên trên viết: Lưu Biểu, Hoàng Trung.
Lưu Biểu cũng là một trong các quần hùng cuối thời Hán, hậu duệ của Lỗ Cung Vương Lưu Dư thời Tây Hán, thuộc dòng dõi Hán thất.
Theo dòng lịch sử, sau này hắn sẽ được bổ nhiệm ra ngoài làm Thứ sử Kinh Châu, nhưng hiện tại người này cũng đang ở Lạc Dương.
Trước kia hắn vì tham gia phong trào thái học sinh, bị liên lụy trong họa Đảng cấm, buộc phải trốn chạy. Khoảng năm năm trước, lệnh Đảng cấm được gỡ bỏ, hắn được Đại tướng quân Hà Tiến tiến cử làm Duyện, đảm nhiệm chức Bắc Quân Trung Hầu, là tướng lĩnh cấm quân.
Lưu Biểu vẫn luôn quan sát tình thế, không ngả về phe nào.
Tào Tháo bảo Giả Hủ chú ý Lưu Biểu, hơn nữa để ý xem bên cạnh hắn có người nào tên là Hoàng Trung không.
Trên thẻ tre Giả Hủ đưa tới có gạch chéo, ra hiệu không tìm được tin tức về Hoàng Trung.
Tiếp đó lại đưa ra thẻ tre thứ hai, bên trên viết Lữ Bố.
Giả Hủ làm việc cẩn thận, vì trong thư phòng có Điêu Thuyền, hắn thấy không tiện công khai bàn luận một số chuyện, nên dùng văn bản đưa cho Tào Tháo xem.
Thẻ tre thứ hai viết: Lữ Bố bản tính hay thay đổi, có quá nhiều chỗ để lợi dụng, hắn bỏ Đổng Trác thực ra lại rất có lợi cho chúng ta.
Tào Tháo cũng cầm bút đáp lại, viết: Khai phủ xây doanh.
Ý là mở rộng Tào Doanh, đó là trọng điểm giai đoạn tiếp theo.
Sau đó lại viết ra ba cái tên: Đồng Uyên, Triệu Vân, Hoàng Trung!
Đồng Uyên là sư phụ của Triệu Vân.
Triệu Vân là người Thường Sơn, lúc này có lẽ vẫn chưa xuất đạo.
Nhưng sư phụ của Bách Điểu Triều Phượng Thương là Đồng Uyên, là một đại tông sư nổi danh cuối thời Hán, tìm được Đồng Uyên là có thể tìm được Triệu Vân.
Tào Tháo nghĩ đến phe Lưu Bị, nhiều nhất cũng chỉ có thể cướp mất hai người này.
Hoàng Trung, thực ra cũng có một thời gian làm việc ở Tào Doanh, chỉ là không dốc sức, cuối cùng mới theo Lưu Bị.
Hiện tại hắn còn chưa xuất hiện, nhưng chắc hẳn đã giữ chức vụ trong quân.
Lại không phải hạng người vô danh, với vũ dũng của hắn, sẽ không khó tìm lắm.
Tính tuổi tác, Hoàng Trung lúc này mới hơn bốn mươi tuổi, không biết nếu liên thủ với Điển Vi, có thể đánh chết Lữ Bố hay không.
Ngoài ra Tào Tháo lại chỉ ra mấy việc, bao gồm việc tìm kiếm Hứa Chử, vận dụng hệ thống thám tử của Trần Anh, ước chừng sẽ nhanh chóng có thu hoạch.
Hắn định ra cho Giả Hủ thứ tự ưu tiên công việc cần làm sau đó, những chuyện khác Giả Hủ sẽ tự sắp xếp.
Chờ Giả Hủ cũng lui ra, Tào Tháo lấy ra tin châu, liên lạc với phụ thân ở đầu kia.
Tào Tung rất nhanh hồi đáp: “Nhi à, lần trước con nói với vi phụ chuyện cưới Ngu phi làm thiếp, vi phụ kinh hồn táng đảm mấy ngày mới hoàn hồn.
Chuyện này hai cha con ta liên lạc với nhau, tuyệt đối không được nói cho người ngoài, phải nghiêm ngặt giữ bí mật.” “Vi phụ biết con tâm tư kín đáo, cần vi phụ làm gì?” Tào Tháo: “Ta đã có sắp xếp, đã cho người đến Ngu gia ở Nghiệp thành dò xét tình hình cụ thể, nếu không có gì bất trắc, Ngu gia sẽ nhanh chóng liên lạc với a cha, a cha có thể cân nhắc việc liên hợp với Ngu thị.” Tào Tung ở trong thư phòng tại Tiêu huyện, đóng chặt cửa sổ, nói chuyện riêng với con trai.
Hắn nhìn chữ của Tào Tháo, liền hiểu.
Ngu thị có lịch sử lâu đời, tuy danh tiếng không được biết đến rộng rãi như Viên gia, nhưng nội tình không hề thua kém.
Liên hợp với Ngu thị, thế lực nhà mình sẽ đón nhận thời cơ phát triển nhanh chóng.
Ngu thị có đủ mọi thứ, mà con trai nhà mình lại coi trọng người nhà họ.
Nói như vậy, con trai nạp Ngu phi, đúng là được cả người lẫn của a.
Ngu thị nghĩ cũng sẽ không ngốc đến mức đem chuyện con gái nhà mình từ vị trí hoàng phi lui xuống rồi tái giá với Tào Tháo mà rêu rao ra ngoài.
Hai phe có cùng bí mật, hơn nữa đều muốn cùng bảo vệ bí mật này, quả thực là đồng minh tự nhiên.
Nếu như không có gì sai sót, Tào gia và Ngu thị, tựa như ông trời tác hợp cho.“Thượng Quân.” Tào Tháo vừa kết thúc liên lạc với phụ thân thì bị Điêu Thuyền gọi một tiếng.
Trong sân Tào phủ trồng mấy cây ăn quả, kết ra một loại lê to bằng nửa bàn tay, ăn hơi chát miệng, nhưng chua ngọt, mùi vị không tệ.
Điêu Thuyền tự mình đi hái mấy quả, trở về như dâng vật quý, cho người lấy ra một bình mật ong nhỏ, đem quả lê cắt thành miếng nhỏ, gọt bỏ lớp vỏ chát, thịt lê mọng nước chấm với mật ong màu hổ phách, trung hòa vị chua chát, mang đến cho Tào Tháo ăn.“Thượng Quân nếm thử, chấm mật vào sẽ ngọt.” Ngón tay Điêu Thuyền so với thịt lê mịn màng còn trắng nõn hơn một chút.
Tào Tháo vừa ăn một miếng, chợt nghe tiếng nuốt nước bọt rõ to, quay đầu nhìn sang, Điển Vi nhanh chóng thu ánh mắt về, giả vờ nhìn đi chỗ khác.
Tào Tháo không khỏi bật cười nói: “Điển Vi, cũng cho hai ngươi vài miếng nếm thử, bằng không đêm nay trong nhà ít nhất cũng chết một con lừa.” Điển Vi nghe vậy ló đầu vào, nhìn lê trong đĩa, lấy hết nghị lực lớn lao mà từ chối nói:“Ta không ăn đâu, ít quá, Điêu Thuyền cô nương cực khổ mới hái được, cắt cho công tử, ta ăn không thích hợp.” Tào Tháo càng buồn cười, vậy mà cũng biết giữ quy củ.
Điêu Thuyền đứng dậy bưng đĩa nhỏ, đưa qua cho Điển Vi và Tiêu Hạng ở cửa.
Bốn người nhanh chóng chia nhau ăn hết lê.
Điển Vi nói không ăn, thế mà một mình ăn hết bảy, tám miếng, ba người còn lại cộng lại cũng không ăn nhiều bằng hắn.
Sắp đến chạng vạng tối.
Tào Tháo định ra ngoài, Điêu Thuyền đuổi theo tới cửa hỏi: “Thượng Quân, ta có thể đi cùng không?” “Ừ.” Tào Tháo liền ra khỏi phủ đệ dưới sự bảo vệ của thân quân, cùng với Điển Vi và Tiêu Hạng.
【 Danh vọng 18101/20000 】 Hắn cùng Điêu Thuyền leo lên xe ngựa, nhìn danh vọng trước mắt đang tăng trưởng, sau đó hỏi vọng ra ngoài xe:“Điển Vi, ngươi đã quan sát Lữ Bố ra tay mấy lần, nếu đối đầu với hắn, thắng bại thế nào?” Điển Vi suy tính một hồi: “Thượng Quân muốn đối phó Lữ Bố? Nếu ta giao thủ với hắn, thắng bại khó lường, rất khó bảo vệ chu toàn cho Thượng Quân.” Hắn nói lời thật lòng, nếu Lữ Bố không cưỡi ngựa, hai người đánh nhau, rất khó đoán trước kết quả.
Lúc Tào Tháo nhìn thấy Lữ Bố, từng thấy dòng nhắc nhở, thuộc tính ẩn giá trị chiến lực: Cưỡi ngựa +3.
Giai đoạn hiện tại, Lữ Bố và Điển Vi nếu đối đầu trong trạng thái được cộng thêm chiến lực ẩn, tất sẽ có một trận chém giết đỉnh cao nhất đương thời.
Nhưng Tào Tháo lúc này chưa chuẩn bị đánh Lữ Bố, hắn không làm chuyện mình không nắm chắc, chuyến đi này có mục đích khác.
Không lâu sau, xe ngựa đi tới trước một dinh thự rồi dừng lại.
Tiến lên thông báo, rất nhanh có người dẫn Tào Tháo vào phủ.
Chủ nhân trong phủ cũng ra đón.
Người này tên là Bảo Tín, là một người rất quan trọng đối với Tào Tháo.
Trong lịch sử, Bảo Tín về sau vì cứu Tào Tháo mà chết, là mối giao tình sống chết có nhau.
Ps: Minh chủ thêm trước một chương, thứ hai cầu phiếu, cầu theo dõi ( Hết chương )
