Phong Tầm đáng thương hề hề, cầu cứu nhìn Quân Lâm Uyên, thế nhưng Quân Lâm Uyên lại quay mặt đi, chắp tay sau lưng, ngắm nhìn phong cảnh nơi xa. Phong Tầm phụt một tiếng, thiếu chút nữa khóc! Mọi người thế mà tất cả đều không đếm xỉa gì đến hắn, làm bộ như không nhận ra hắn!
Khó khăn lắm mới thoát được khỏi đám đông nhân dân, quần áo trên người hắn đã nhăn nhúm không còn hình dáng.“Các ngươi thật quá đáng!” Phong Tầm trách cứ đám bạn đồng hành.“Ai bảo chính ngươi lắm lời...” Mộc Dao tiên tử bực bội buông tay.“Ngươi không phải rất ghét Phượng Vũ sao? Ngươi thế mà lại không đứng về phía ta?!” Phong Tầm rất tức giận.
Mộc Dao tiên tử buông tay: “Người thức thời mới là Tuấn Kiệt được không? Ai biết dân chúng ở đây ra sao, bọn họ tất cả đều điên cuồng bảo vệ Phượng Vũ, giống như nói một câu không tốt về nàng chính là mạo phạm, những người này đúng là điên rồi!”
Nhìn dáng vẻ vô cùng may mắn của Mộc Dao tiên tử, Phong Tầm một trận buồn bực. Hắn tức giận đến vẫy tay: “Không được, cục tức này không thể cứ thế cho qua!”
Trên khuôn mặt căng thẳng của Huyền Dịch chợt hiện lên một tia sáng, hắn đột nhiên nói một câu: “... Phượng Vũ, rốt cuộc là Phượng Vũ như thế nào?”
Lời này vừa thốt ra, nội tâm của gần như tất cả mọi người tại đây đều chấn động. Phượng Vũ, rốt cuộc là Phượng Vũ như thế nào? Là Phượng Vũ khô khan đần độn? Hay là Phượng Vũ hoạt bát nhiệt tình, vui vẻ và thích làm việc tốt trong miệng dân chúng?
Huyền Dịch lại nói: “Một người có thể là sắp đặt, hai người có thể là sắp đặt, thế nhưng là cả con phố nhiều người như vậy đều yêu quý Phượng Vũ đến thế, các ngươi cảm thấy, việc này có thể là sắp đặt sao?”
Mộc Dao tiên tử đứng ra, bước về phía trước một bước, nàng muốn nói chuyện, nhưng lời nói đến khóe miệng lại nuốt xuống. Đúng vậy a... Nhìn những người dân đang múa may dao phay lau chùi khuôn làm mì kia... Sao có thể là giả được?“Nếu như bọn họ không phải bị sắp đặt, vậy chính là Phượng Vũ giả ngốc!” Phong Tầm tức đến má đều lệch đi, sắc mặt tái mét: “Đi, chúng ta trở về Phượng Trạch, đánh nó một trận quay ngựa thương, ta ngược lại muốn xem xem Phượng Vũ nàng rốt cuộc là Phượng Vũ như thế nào!”
Phong Tầm giận dữ trùng trùng đi trở về.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Quân Lâm Uyên, dù sao quyền quyết định có trở về hay không nằm ở Quân Lâm Uyên, chứ không phải Phong Tầm.
Quân Lâm Uyên từ lúc bắt đầu đến cuối, ánh mắt đều thâm trầm nội liễm, như có điều suy nghĩ, giờ phút này hắn lại thoáng gật đầu, đi về con đường lúc đến.
Trong lòng Huyền Dịch nổi lên một tia thần sắc quái dị, với tính tình của quân lão đại, hắn thế mà lại đi cùng Phong Tầm làm càn? Việc này rất có điều kỳ quặc a.
Phượng Trạch.
Sau khi đoàn người Quân Lâm Uyên rời đi, Phượng Vũ lập tức vui mừng. Để xua đi vận rủi của rừng rậm băng phong, cũng để chúc mừng đã đoạt được Tiên Linh Quả, Phượng Vũ đích thân xuống bếp, làm một bàn lớn mỹ thực món ngon cho mỹ nhân mẹ thân và Phượng Tiểu Thất.
Tài nấu nướng của Phượng Vũ, quả thật là không cần nói, dù sao từng là cấp bậc đại sư nấu ăn của Trung Hoa.
Chưa đầy nửa canh giờ — Mười món ăn đã được bưng lên bàn ăn. Lần này Phượng Vũ làm các món ăn là hệ liệt cay Tứ Xuyên với hương vị tươi cay tê tái khiến người ta thèm thuồng.
Cung bạo mãn tôm bóng.
Thịt nai nấu nước.
Mã nghĩ lên cây.
Sườn xào chua ngọt.
Da hổ xào ớt xanh.
Thịt lạp xào rau cải.
Thịt trâu hấp bột nhỏ...
Trọn vẹn chín món ngon, rồi lại thêm cơm gạo lứt hầm giăm bông Tuyên Uy...
Đồ ăn vừa lên bàn, phóng tầm mắt nhìn tới, một màu đỏ tươi, cay đến mức nước mắt người nhìn sắp rơi ra. Nhưng mỹ nhân mẹ thân và Phượng Tiểu Thất lại hai mắt tỏa sáng. Thật khó mà tưởng tượng, người có cuộc sống thanh nhàn như mỹ nhân mẹ thân lại thích khẩu vị nặng với vị tươi cay tê tái như vậy, cũng khiến người ta kinh ngạc.
Ngay khi mọi người đang chuẩn bị động đũa thì, bỗng nhiên...
