Thần y trở lại - Ngô Bình

Chương 18: Người đẹp, cô thiếu đàn ông






Nam thanh niên này đang ngồi ở khu vực ghế hạng nhất, cách khoang thương gia không xa
Anh ta cũng là người đầu tiên nghe thấy thông báo
Nhưng là một người ích kỷ, anh ta không hành động ngay, dù sao chữa bệnh cứu người cũng có rủi ro, hơn nữa cũng chẳng được báo đáp gì
Song ngay trong khoảnh khắc cửa khoang mở ra, anh ta đã nhìn thấy một cô gái xinh đẹp mặc Âu phục, và cả chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trị giá bảy tám trăm nghìn tệ trên cổ tay đối phương
Anh ta lập tức hào hứng, theo sau Ngô Bình chạy vào khoang, chủ động đề nghị chữa trị cho ông cụ kia
Không có lợi ích thì ai mà làm, dù anh ta không chữa trị được thì cũng có thể để lại ấn tượng tốt trong lòng cô gái xinh đẹp kia
Lời nói của Ngô Bình làm anh ta bực mình lắm, nghĩ bụng tên này là cái thá gì
Anh ta nhìn Ngô Bình từ trên xuống dưới, đoạn bảo, “Cậu không biết gì thì đừng nói bừa
Không ai có thể biết tình trạng của não, cần thiết bị hỗ trợ mới phán đoán được
Cậu bảo ông ấy không thể gắng gượng quá năm phút dựa trên cơ sở nào?”

Người đẹp mặc Âu phục kia cũng lo lắng nhìn Ngô Bình, muốn nghe anh trả lời
Ngô Bình nói, “Làm còn hơn nói
Tôi có cách giúp ông cụ tỉnh lại, như vậy ông ấy sẽ có đủ thời gian chờ đến lúc vào bệnh viện để tiếp nhận điều trị”
Nam thanh niên cười khẩy, “Có cách
Cậu trẻ như vậy, vẫn còn sinh viên Y nhỉ
Hay cậu là bác sĩ?”

Ngô Bình đáp, “Tôi là bác sĩ Đông y
Cũng là một bác sĩ chữa bệnh khắp bốn phương”
“Chữa bệnh bốn phương?”, anh chàng bác sĩ ra vẻ mỉa mai, nhìn sang người đẹp mặc Âu phục, “Cô à, bác sĩ chữa bệnh bốn phương cũng chẳng khác gì quân lừa đảo
Tuyệt đối đừng tin lời cậu ta
Nhỡ cậu ta chữa cho bệnh nhân trở nặng thì hối hận không kịp”
Một thanh niên khác ở gần đó đã tái mặt, gầm lên với Ngô Bình, “Đồ lừa đảo, cút ngay!”

Ngô Bình nhíu mày, “Lừa đảo
Tôi nghe loa phát thanh nói có người nguy kịch nên mới đến đây xem thử tình hình
Tình trạng hiện giờ của ông lão không lạc quan, nói thẳng ra, ông ấy chỉ còn sống năm phút nữa thôi!”

“Còn dám nói nhăng nói cuội!”, cậu thanh niên kia nổi giận, nắm lấy cổ áo Ngô Bình
Ngô Bình không muốn đánh nhau với đối phương, bèn lùi một bước ra đến cửa khoang, lạnh lùng nói, “Hai phút nữa, ông ấy sẽ sùi bọt mép; ba phút nữa, chân tay tím tái, mất kiểm soát đại tiểu tiện
Vậy thôi!”

Dứt lời, anh về thẳng ghế của mình
Trong lòng anh rất khó chịu, có lòng tốt khám bệnh cho người ta mà còn bị xem là kẻ lừa gạt
Thời buổi này muốn làm người tốt cũng khó quá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô Bình vừa đi khỏi, bác sĩ nọ đã hừ giọng bảo, “Hạng người lừa đảo này đúng là kinh tởm
Nếu không nhờ có tôi ở đây vạch trần cậu ta thì hậu quả sẽ rất khó lường!”

Cô gái mặc Âu phục rất lo lắng
Cô ấy vẫn không từ bỏ, hỏi anh ta, “Cảm ơn anh
Trước khi tàu đến trạm, anh có thể giúp bệnh tình của ông ngoại tôi thuyên giảm không?”

Bác sĩ kia thở dài, “Nếu như đang ở bệnh viện, có lẽ tôi sẽ có cách
Nhưng ở đây không có kim tiêm và thuốc, tôi cũng bất lực”
Vừa dứt lời, cả người ông lão đột nhiên run lên, bắt đầu sùi bọt mép, hàm răng cắn chặt, trông đáng sợ vô cùng
Người đẹp mặc Âu phục thét lên, “Ông ngoại ơi, ông làm sao thế này?”

Cậu thanh niên kia cũng hoảng sợ, “Làm sao bây giờ, ông nội sùi bọt mép thật rồi
Đều tại tên khốn kia nói bậy bạ, để em đi tính sổ!”

“Đứng lại!”, người đẹp mặc Âu phục bỗng trở nên lạnh lùng vô cùng, gọi giật thanh niên
Cô ấy quan sát tình trạng của ông cụ, đột nhiên nói, “Chúng ta đi mời anh ấy đến đây”
“Gì cơ ạ
Mời?”, cậu thanh niên không bằng lòng, “Đó chỉ là kẻ lừa đảo mà…”

“Câm miệng!”, cô ấy trừng mắt nhìn cậu, “Nếu anh ấy là người bình thường thì không thể nói chuẩn xác như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi mời anh ấy với chị, lát nữa phải xin lỗi anh ấy!”

Cậu thanh niên sững sờ, lẽ nào người kia là người giỏi y thuật thật ư
Từ bé đến giờ, cậu đã khôn lớn dưới sự quyền uy của chị mình, nào dám trái lệnh chị, vội vàng đi theo đối phương tìm Ngô Bình
Sắc mặt của bác sĩ nọ thoắt sáng thoắt tối, sao Ngô Bình lại nói đúng nhỉ
Chẳng lẽ anh giỏi y thuật thật
Không thể nào, đến anh ta còn không nhìn ra, một bác sĩ lang bạt bốn phương như Ngô Bình mà lại nhìn ra ư
Ngô Bình yên vị chưa lâu thì hai chị em đã dẫn theo tiếp viên, vội vã đi tìm anh
Khoang hạng hai khá đông người, hai người họ lần lượt cúi người thật sâu trước Ngô Bình
“Xin lỗi, chúng tôi đã hiểu lầm anh rồi!”, cô gái mặc Âu phục là người đứng trước
Ngô Bình đang đọc tạp chí, chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ thờ ơ nói, “Không sao
Tôi chỉ là kẻ lừa đảo, không hiểu gì về y thuật”
“Thưa anh, chúng tôi là người có lỗi, nhưng mong anh hãy giúp ông ngoại tôi, Vệ Thanh Ảnh này sẽ cảm kích vô cùng”, cô ấy vừa nói xong thì nước mắt rơi lã chã, đôi mắt ngập tràn vẻ nài xin
Ngô Bình sợ nhất là phụ nữ khóc, đặc biệt là phụ nữ đẹp
Anh thở dài, bèn nói, “Cô dẫn đường đi”
Vệ Thanh Ảnh mừng rỡ, vội vàng dẫn đường
Khi quay lại khoang thương gia lần nữa, chân tay của ông cụ quả nhiên đã tím tái như lời của Ngô Bình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô Bình không hề ngần ngại, nhìn qua một lượt rồi lấy bộ kim châm ra, men theo rãnh xương sọ, đâm vào vị trí khối u
Do có khối u nên áp lực nội sọ tăng cao, tụ máu cục bộ, anh đã đâm kim vào ngay vị trí tụ máu
Sau khi xe thật nhẹ, anh rút kim châm ra, một dòng máu đã chảy ra dọc theo lỗ kim
Anh đã có chuẩn bị từ trước, dùng cốc giấy để hứng máu
Lúc này, khối tụ máu đã biến mất, áp lực cục bộ thuyên giảm, áp lực ở dây thần kinh do bị khối u chèn lên cũng giảm đi
Ông lão kêu lên “ái ôi” rồi thở ra một hơi dài, mắt đảo vài lần, chậm rãi khôi phục về trạng thái bình thường, “Ông bị làm sao vậy?”

“Ông ngoại!”, Vệ Thanh Ảnh vừa vui mừng vừa kinh ngạc, vội đỡ lấy ông cụ
Bác sĩ kia vừa thấy cảnh tượng này thì sững sờ há hốc mồm
Sao Ngô Bình có thể làm được vậy
Chỉ đâm kim vào một cái thôi là chữa được rồi
Cậu thanh niên ban nãy đã nói năng lỗ mãng bỗng nhiên khom người trước Ngô Bình, “Xin lỗi anh, là tôi có mắt không tròng, mong anh thứ lỗi cho tôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.