Thần y trở lại - Ngô Bình

Chương 2: Anh hùng cứu mỹ nhân






Chiếc xe dừng trước bến xe, Ngô Bình đi tới ngân hàng để rút tiền trước
Ngoài hai trăm nghìn của Lý Thịnh Quốc ra thì còn có “phí cảm ơn” của những người mà anh từng chữa bệnh giúp, thành ra cũng được một khoản kha khá
Mua vé xe xong, anh kiếm một chỗ ngồi nghỉ chờ xe chạy
Anh đang tu luyện võ thuật Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, công pháp này chia thành bốn cảnh giới Thiên Địa Huyền Hoàng
Trong đó, cảnh giới Hoàng lại được chia thành luyện khí, luyện thần và trúc cơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ, anh đang ở giai đoạn luyện khí
Chẳng mấy chốc, chân khí đã truyền đến các kinh mạch, khiến Ngô Bình thấy rất dễ chịu, anh hoàn toàn thả lỏng, không suy nghĩ gì hết
Đột nhiên, anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng nên mở mắt ra
Không biết đã có một cô gái xinh đẹp ngồi cạnh anh từ lúc nào, cô ấy đang đeo tai nghe điện thoại, gương mặt xinh đẹp với chiếc mũi cao, khoảng hai mươi tuổi, đã thế vóc dáng còn thuộc hàng thượng thừa, nhìn tổng thể hệt như tiên nữ giáng trần
Nhất là đôi chân dài thẳng tắp, trắng nuột nà, đây là đôi chân đẹp nhất mà Ngô Bình từng nhìn thấy từ trước đến nay
Thậm chí, anh còn nghĩ riêng đôi chân này thôi cũng đủ khiến mình sôi trào nhiệt huyết rồi
Cô ấy đang đi một đôi giày trắng, đến mắt cá chân cũng đẹp hết chỗ chê
Cô gái sở hữu đôi chân dài này phải cao ít nhất là 1m70, cô ấy mặc quần soóc bò kết hợp với áo croptop màu trắng, để lộ ra cái rốn và cơ bụng phẳng lỳ
Ngực cô ấy rất to, mỗi khi xe đi vào đoạn đường sóc, hai bầu ngực còn rung lên, Ngô Bình mới liếc nhìn một cái là đã thấy mồm miệng khô khốc
Ở trong tù hai năm nên Ngô Bình chưa được động vào phụ nữ, bây giờ lại có một cô gái có sức cuốn hút khủng khiếp thế này xuất hiện thì sao anh chịu cho nổi
Ngô Bình tập trung tinh thần, khởi động đôi mắt nhìn xuyên thấu
Thoáng cái, quần áo trên người cô gái đã biến mất, một thân hình hoàn hảo lồ lộ ra trước mắt anh
Anh vội vàng nhìn sang hướng khác, sợ mình kích thích quá đến mức trào máu mũi mất
Nhưng vừa quay đi, anh đã không nhịn được mà muốn ngoái lại nhìn
Đúng lúc này, cô gái chợt khoác tay anh rồi dịu dàng nói: “Chồng ơi, vợ khát quá, chồng có nước ở đấy không?”

Ngô Bình ngẩn ra, cái gì
Chồng ư
Nhưng ngay sau đó, anh như ý thức ra điều gì đó nên vội nhìn xung quanh
Bấy giờ, anh mới phát hiện có bốn người thanh niên đứng vây quanh cô gái, ai nấy đều có vẻ càn rỡ, đôi mắt thì nhìn chòng chọc vào người cô ấy
Anh lập tức phản ứng lại ngay rồi mỉm cười, lấy một chai nước khoáng ra đưa cho cô ấy: “Đây!”

Bốn người thanh niên kia lập tức có vẻ thất vọng, họ đã đi theo cô gái này cả đoạn đường, sao không biết chồng cô ấy có đi theo nhỉ
Người đàn ông đứng đầu không từ bỏ, hắn híp mắt rồi sấn tới cạnh Ngô Bình, hỏi: “Này anh bạn, bạn gái cậu xinh thật đấy, cô ấy tên là gì thế?”

Ngô Bình liếc nhìn người đó rồi đáp: “Chuyện này thì liên quan gì đến anh?”

Tên đó cười lạnh nói: “Tôi khuyên cậu bớt lo chuyện bao đồng rồi nhanh xuống ở trạm kế đi, không thì…”

Ngô Bình nhếch miệng cười lạnh rồi nói: “Được, tôi cũng sắp xuống rồi!”

Cô gái có vẻ thất vọng, đúng là không thể tin đàn ông được
Mấy người đàn ông này đều nở một nụ cười đắc ý, chỉ cần Ngô Bình xuống xe thì sẽ có chuyện hay ngay
Họ đã mang sẵn thuốc trên người, chắc chắn có thể bắt cô gái này xuống xe rồi thay phiên nhau chơi đùa cô ấy
Một lát sau, tài xế đã hô lên: “Tới thôn Tiểu Thạch rồi đấy, có ai xuống xe không?”

Nơi này cách nhà Ngô Bình không xa, anh lập tức nói: “Có ạ!”

Tài xế dừng xe ở trạm tại một ngã ba vắng vẻ
Ngô Bình đột nhiên kéo tay cô gái rồi cười nói: “Vợ ơi, đến nơi rồi, mình xuống xe đi!”

Cô gái ngẩn ra rồi đi theo Ngô Bình xuống xe, bốn người thanh niên kia cũng bất ngờ rồi nghiến răng xuống theo
Cửa xe đóng lại, chiếc xe lại lao vụt đi
“Mẹ kiếp
Tao đã bảo mày đừng có lo chuyện bao đồng cơ mà, mày ngứa đòn phải không?”, người thanh niên cầm đầu hừ lạnh một tiếng rồi rút một con dao ở thắt lưng ra, sau đó hung hắn lao về phía Ngô Bình
Ngô Bình mỉm cười liếc nhìn con dao rồi nói: “Các người khôn hồn thì biến đi, chứ tôi mà đánh là vào viện hết đấy!”

Người thanh niên đó ngẩn ra rồi bật cười ha hả: “Tiên sư cái thằng này, mạnh miệng quá nhỉ
Chưa biết nắm đấm của ai mạnh hơn đâu!”

Dứt lời, cả bốn người đều lao lên
Ngô Bình không hề lùi lại, anh nhanh chóng lao tới, không chờ những người kia phản ứng lại, hai trong số đó đã bị đánh bay, hai tên còn lại thì giẫm gãy xương chân và xương sườn
Bọn chúng la hét thảm thương, nằm bò dưới đất mà vã mồ hôi lạnh
Ngô Bình phủi tay rồi nói: “Tự gọi xe cứu thương đi
À, tôi đã hạ ám thủ trong người các người rồi
Trong vòng ba năm, cơ thể của mấy người sẽ thường xuyên đau đớn, mong là mấy người chịu được!”

Dứt lời, anh ngoái lại cười với cô gái rồi hỏi: “Người đẹp, cô đi đâu?”

Bấy giờ, cô gái mới hoàn hồn và vội nói: “Cảm ơn anh!”

Ngô Bình: “Đừng khách sáo!”

Cô ấy ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Anh đang định đi đâu
Có thể dẫn tôi đi cùng được không?”

Ngô Bình tỏ vẻ ngạc nhiên, dẫn cô ấy đi theo ư
Không chờ anh từ chối, cô gái đã nói tiếp ngay: “Anh đẹp trai, giờ người ta đang sợ muốn chết, không dám về nhà một mình đâu”
Ngô Bình nghĩ cũng thấy đúng, vừa trải qua việc như vậy, chắc cô gái nào cũng sẽ thấy sợ hãi thôi, anh gật đầu nói: “Được, cô về huyện với tôi đã nhé rồi muốn đi đâu thì đi!”

Cô gái ra sức gật đầu: “Tôi là Đường Tử Di, anh tên là gì?”

“Ngô Bình”, anh đáp: “Đi thêm một km nữa là tới đường Hoàn Lộ, tới lúc đó lại bắt xe tiếp”
Đường Tử Di gật đầu rồi đi sóng vai với Ngô Bình
Họ chỉ mất mười phút là đi hết quãng đường một km, sau đó cả hai đã bắt taxi rồi đi về phía nội thành
Nhà Ngô Bình ở ngoại ô huyện Minh Dương
Chẳng mấy chốc, chiếc taxi đã đi đến một đầu hẻm, đi thêm vài chục mét nữa là tới nhà của Ngô Bình
Ngô Bình bảo tài xế dừng lại, anh nhìn thấy có một đám người bặm trợn đứng trước cửa nhà mình
Họ đang dùng xà beng đào cổng nhà anh, có người đang cưa cái cây cổ thụ trước cửa nhà anh
Cái cây này đã hơn một trăm tuổi, hồi nhỏ anh thường ngồi dưới gốc cây hóng mát và nô đùa nên rất có tình cảm với nó
Mẹ anh - Trương Lệ đang đứng khóc một cách bất lực ở cạnh cổng, mặt bà có vết bầm, mũi thì chảy máu, đầu tóc rối bời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đây là nhà tôi, các người không được đào xới như vậy, hu hu…”, Trương Lệ không cần biết gì hết, cứ thế lao ra bấu vào tay của người thanh niên cầm đầu
Tên đó hất tay một cái rồi quát: “Biến!”, sau đó còn nhấc chân đạp bà ngã xuống đất
Cú đạp ấy rất mạnh, Trương Lệ đau đớn ngồi đó mà thở không ra hơi
“Dừng tay!”

Trông thấy cảnh đó, mắt Ngô Bình như muốn rách ra, anh gào lên khiến mặt đất rung chuyển, sau đó lao về phía nhà mình như mũi tên bắn

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.