Thần y trở lại - Ngô Bình

Chương 29: Hương khói đều đặn, hoè có linh thức






Sau đó, ông ấy phát hiện có thi thể nằm trên mặt đất, gương mặt biến sắc ngay, “Chuyện gì thế này?”

Chu Thanh Nghiên vội vàng thuật lại chuyện vừa rồi, đoạn nói, “Nếu không nhờ có anh Ngô ở đây thì chúng ta đã chết rồi, ông nội cũng sẽ bị kẻ đó hại chết”
Chu Viễn Sơn sa sầm mặt, đoạn bảo, “Chuyện này cứ để ông xử lý
Hai người đừng can dự vào”
Rồi ông ấy chắp tay với Ngô Bình, “Cậu Ngô à, tôi tạm thời giao Thanh Nghiên cho cậu chăm sóc nhé
Tối nay các cậu hãy rời khỏi đây
Chờ mọi chuyện giải quyết xong, tôi sẽ nhắn con bé về nhà”
Quan sát vẻ mặt và giọng điệu của Chu Viễn Sơn, Ngô Bình biết chuyện này rất nghiêm trọng
Có điều anh là người ngoài, không tiện hỏi nhiều, bèn đáp, “Được, bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay”
Chu Thanh Nghiên lo lắng vô cùng, “Ông nội ơi, có phải có chuyện gì không ạ
Cháu không đi đâu, cháu muốn ở lại”
Chu Viễn Sơn cười nói, “Không có gì đâu
Ông sợ sát thủ lại đến đây, cháu sẽ gặp nguy hiểm
Cháu yên tâm, bây giờ ông nội đã đạt đến cảnh giới Khí rồi
Có sát thủ nào giết được ông nữa chứ
Mau đi đi
Một khi có tin tức, ông sẽ báo cho cháu biết”
Thái độ Chu Viễn Sơn rất kiên quyết, Chu Thanh Nghiên cũng không thể trái lời
Cô ấy lái ô tô, cùng Ngô Bình rời khỏi đó
Nhà họ Chu rất giàu có
Chiếc xe của Chu Thanh Nghiên là S5 nhập khẩu trị giá mấy trăm nghìn tệ, có thể tăng tốc lên một trăm ki-lô-mét trên giờ chỉ trong bốn giây
Ô tô có màu xanh nước biển, rất có cảm giác thể thao
Từ bé, Ngô Bình đã mê ô tô
Trước đây nhà anh có một chiếc ô tô nội địa, nhưng đã bán đi sau khi bố qua đời
Nhìn thấy một chiếc xe tốt như vậy, anh cảm thấy ngứa tay lắm, bèn bảo Chu Thanh Nghiên ngồi ghế phó lái, để anh cầm vô lăng
Ngay khi ô tô phóng trên đường, anh vừa đạp ga một cái đã có cảm giác lưng ngả mạnh về phía sau
Xe rất bám đường, khi rẽ mang lại cho người ta sự tự tin rất lớn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh vừa lái xe vừa nói, “Tối nay ở nhà tôi nhé”
Lần trước Đường Tử Di ở nhà anh, mẹ đã dọn dẹp sẵn một phòng, đúng lúc có thể cho Chu Thanh Nghiên vào ở
Chu Thanh Nghiên khẽ gật đầu, “Vậy làm phiền anh nhé
Vừa khéo, tôi có thể phụ đạo cho Tiểu Mi”
Ngô Bình tò mò hỏi, “Cô chưa có việc làm à?”

Chu Thanh Nghiên cười nói, “Bây giờ tôi đang làm việc tự do
Ngoại trừ học võ, tôi còn thích vẽ tranh, chuẩn bị tổ chức triển lãm tranh của riêng mình vào năm sau”
Ngô Bình thầm cảm thán, cuộc sống của người giàu quả là khác hẳn
Vào cái tuổi này, chắc hẳn anh đang tìm việc làm để kiếm tiền
Xe chạy đến nhà họ Ngô, đỗ lại dưới gốc hoè già
Trước cây hoè để đầy bát hương, xem ra hôm nay có nhiều người đến thắp hương cho cây hoè lắm
Anh thầm cảm thấy buồn cười
Trương Lệ đang ngồi dưới cây hoè, tán gẫu cùng hàng xóm
Vừa thấy Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên trở về, hàng xóm đã không ngớt lời ngợi khen, “Khá đấy Tiểu Bình, có bạn gái xinh đẹp như vậy, không định giới thiệu với mấy thím à?”

Ngô Bình vội đáp, “Thím Lý à, đây là bạn cháu thôi, không phải là bạn gái đâu
Mọi người cứ trò chuyện nhé, cháu vào nhà đây”
Chu Thanh Nghiên đỏ mặt, vội vàng theo sau Ngô Bình
Không còn sớm nữa, Ngô Bình châm cứu cho mẹ xong thì đợi bà đi ngủ, sau đó mới sang xoa bóp đầu cho Ngô Mi đến tận không giờ
Chu Thanh Nghiên đã nghỉ ngơi rồi
Anh lại ra gốc cây hoè, chuẩn bị luyện tĩnh công
Tĩnh công là công phu tập hít vào thở ra, thường tập luyện khi đứng trước cây cối
Hoè cổ thụ nhà Ngô Bình có một nửa mọc trên tường, nghe nói được trồng bởi ông nội của ông nội Ngô Bình, đã hơn một trăm tuổi rồi
Cành lá sum sê, mỗi khi nở hoa, hương thơm của hoa hoè có thể bay xa đến mấy dặm
Ngô Bình đứng đối diện cây hoè, đưa hai lòng bàn tay lên trước ngực, đứng yên, hít thở đều đặn.Lúc này tâm của anh rất tĩnh, không lo không nghĩ
Luyện được chừng nửa giờ, lòng anh thoáng xao động
Một cô gái lạ xuất hiện trong thức hải, không rõ dung mạo thế nào, chỉ thấy một chiếc váy màu lục rất tao nhã
Cô gái nọ cúi đầu chào anh, “Cảm ơn cậu chủ đã giúp em mở linh thức và mang hương khói đến”
Ngô Bình ngẩn ra, “Mở linh thức
Cô là ai?”

Cô gái đáp, “Em là linh thức của cây hoè này ạ”
Tuy rất kinh ngạc nhưng Ngô Bình không thấy sợ
Thiên Địa Huyền Hoàng quyết có ghi chép rằng, cây cối sống lâu năm có cơ hội biến thành tinh linh, cũng không có gì kỳ lạ
“Cô là linh thức của cây hoè
Cô tìm tôi có việc gì à?”, anh hỏi
Cô gái nói, “Cảm ơn cậu chủ đã ngăn cản người ngoài làm hại đến em, nói em là hoè tiên, để em nhận được nhiều hương khói
Chính nhờ số hương hoả ấy, em mới chính thức ngưng tụ thành linh thức”
Ngô Bình hỏi, “Cô bảo hương khói của bọn họ đã giúp cô à?”

“Phải, thưa cậu chủ
Sau này em sẽ là tinh linh bảo vệ nhà họ Ngô
Cậu chủ có bất cứ yêu cầu gì, cứ nói với cây hoè, em sẽ dốc sức giúp đỡ ạ”
Dứt lời, bóng dáng đối phương đã biến mất
Ngô Bình lập tức mở choàng mắt
Anh quan sát cây hoè già, thấy có một tầng ánh sáng trắng mờ mờ phủ quanh bề mặt, khá giống linh khí
Cây hoè này quả nhiên đã khác hẳn lúc trước
Anh đi đến trước cây hoè, vừa vỗ nhẹ lên thân cây vừa nói, “Không ngờ còn có thể sinh ra linh thức
Tốt lắm, cố gắng tu hành, bảo vệ nhà họ Ngô của tôi nhé”
Quá nửa đêm, Ngô Bình về phòng, đả thông kinh lạc cấp hai, đến tận khi trời hửng sáng mới chợp mắt một lúc
Anh bị đánh thức bởi âm thanh gõ cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng gõ cửa rất lớn, còn có tiếng ai hét lên, “Mở cửa, mau mở cửa ra!”

Ngô Bình vội vã thay đồ rồi bước ra sân
Cùng lúc ấy, Trương Lệ mở cửa ra, một đám người mặc đồng phục cảnh sát liền xông vào
“Đây là nhà Ngô Bình?”

Trương Lệ nghe tim mình đánh “thịch” một cái
Bà nói, “Phải, các anh tìm Tiểu Bình sao?”

Một tên cảnh sát cười khẩy, “Ngô Bình phạm tội rồi, bảo anh ta ra đây”
Ngô Bình cười nhạt, “Tôi phạm tội gì?”

Tên cảnh sát nọ không nói hai lời, lập tức phất tay, “Còng tay anh ta lại!”

Ngô Bình lùi lại một bước, cười nói, “Cho tôi năm phút, tôi muốn gọi hai cuộc điện thoại”
Anh biết, có ai đó đang giở trò với mình
Tên cảnh sát lạnh lùng nói, “Cho anh ba phút”
Ngô Bình gật đầu
Cú điện thoại thứ nhất,, anh gọi cho Đường Tử Di
Nhà họ Đường là một trong bốn gia tộc lớn, còn đang cần đến anh, chắc chắn họ sẽ giúp anh
Cú điện thoại thứ hai, Ngô Bình gọi cho một người tên Lý Quảng Long, còn được giới anh chị gọi là “anh Long”
Trước đây Lý Quảng Long từng đến nhà giam nhờ anh khám bệnh, khí thế oai phong lắm, Lý Thịnh Quốc gặp người này thì ngoan ngoãn vô cùng
Có điều, sau khi Ngô Bình trị được bệnh lâu năm cho Lý Quảng Long, đối phương lập tức nhìn anh bằng con mắt khác
Lý Quảng Long gọi Ngô Bình là “em trai”, còn bảo là nếu sau này anh gặp rắc rối ở tỉnh K thì cứ việc nhờ vả
Sau khi hai người họ bắt máy, anh lập tức thuật lại tình hình một cách nhanh chóng
Anh vừa gọi xong, Chu Thanh Nghiên cũng bước ra
Cô ấy hỏi, “Anh Ngô à, chuyện gì vậy?”

Ngô Bình đáp, “Thanh Nghiên à, có lẽ có ai đó đang chơi tôi
Cô nhờ bố cô điều tra nhé”
Chu Thanh Nghiên gật đầu, “Anh cứ yên tâm!”

Sau đó, Ngô Bình bị còng tay và đưa lên xe
Xe bóp còi rồi phóng đi
Ngồi trên xe, Ngô Bình bỗng cảm thấy có gì không ổn
Tuy đám cảnh sát này mặc đồng phục, nhưng ánh mắt của bọn chúng rất bất thiện, toát ra vẻ độc ác, chẳng giống người của chính phủ chút nào
Lẽ nào là giả mạo
Nghĩ đến khả năng này, anh thở phào nhẹ nhõm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần không phải là người của chính phủ chơi anh, thì không có gì phải sợ cả
“Các anh thuộc sở nào thế?”, Ngô Bình hỏi
Một trong số chúng lạnh lùng đáp, “Đừng hỏi những chuyện không nên hỏi
Đến nơi khắc biết!”

Ô tô chạy được một đoạn thì lái vào một con đường vắng vẻ
Chẳng bao lâu sau, xe đã chạy vào một nhà xưởng
Nhà xưởng rộng lớn này đã ngừng hoạt động, không có lấy một bóng người, yên ắng vô cùng
Xe đã dừng lại, có kẻ đẩy Ngô Bình xuống xe
Đối diện anh là một nhà xưởng rộng rãi, có một người đàn ông rất sắc bén đang ngồi bên trong, nom ông ta khá tiều tuỵ, cứ như ba ngày rồi không ngủ vậy
Đó chính là Tống Hồng Bân
Vừa nhìn thấy Tống Hồng Bân, Ngô Bình đã hiểu ngay mọi chuyện
Chú thuật của anh hiệu nghiệm rồi
“Tống Hồng Bân, là ông!”, anh nhìn kẻ thù trân trân, gằn từng chữ một
Tống Hồng Bân nhìn chằm chằm vào Ngô Bình, “Oắt con
Hôm đó cậu nói cậu nguyền rủa tôi mãi mãi gặp ác mộng, sống không bằng chết, tôi không nhớ sai chứ?”

Ngô Bình cười toét miệng, “Đúng vậy
Tôi nguyền rủa ông đấy
Sao hả, lương tâm cắn rứt, bắt đầu gặp ác mộng thật rồi à?”

Tống Hồng Bân đứng phắt dậy, gầm lên, “Đánh nó đi, đánh đến chết!”

Bọn cảnh sát giả mạo lập tức nhào đến Ngô Bình
Nhưng Ngô Bình làm sao để chúng tiếp cận kia chứ
Anh giãy tay một cái đã khiến còng tay đứt ra, hai cánh tay vung ra một cái đã khiến bốn tên vừa đến gần mình văng ra xa mấy mét
Bốn tên đó ngã xuống đất và nôn ra một ngụm máu tươi, không động đậy nổi
Những người còn lại đều giật nảy mình, vội vã lùi về sau như gặp ma
Tống Hồng Bân sửng sốt, sao Ngô Bình lại mạnh như vậy chứ
Ngô Bình bẻ tay, còng tay đã đứt ra, bị anh vứt xuống đất như vứt rác
Anh bắt đầu đi chầm chậm về phía Tống Hồng Bân
Anh tiến một bước, Tống Hồng Bân lùi một bước
Nhưng đúng lúc này, có một người xuất hiện sau lưng anh
Người này chừng ba mươi tuổi, để đầu trọc, cao gần mét chín, cánh tay còn to còn bắp đùi của người khác, cả người toả ra nguồn sức mạnh như chực nổ tung

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.