- Cháu muốn lật lại bản án này cho chú.
Những chữ này khiến Lý Đông Viễn đang ngồi sau bàn làm việc đứng bật dậy, hai mắt mở lớn.
Lý Đông Viễn nhìn Từ Quân Nhiên, trầm giọng quát: - Quân Nhiên, cháu bị sao vậy?
Điên rồi sao?
Đối với Lý Đông Viễn, y rất coi trọng tiền đồ của mình, nhưng y còn coi trọng Từ Quân Nhiên hơn cả. vụ thực có nhân xác rất chứng cũng đó, án của cứ Chứng.
Nhiên tĩnh rất lẳng Viễn lặng, bình Lý Từ Đông nhìn Quân.
Nhưng mới đến, hắn Nhiên Quân này Từ việc ngay nghịch muốn Đông Từ nghe y, đó đùa án lại bản muốn Nhiên lúc Lý nên ngăn Quân nghĩ Viễn muốn lại nói gì lật. có cũng, vật y nhân sau nhân có cũng phủ y đều gì không thủ đoạn nhưng dụng, ngờ Đạt nghi, đầu Lúc, chứng sử biết Hoành, không không thể Trình này chứng. tới cái oan, 80 nghĩ ra ít năm Những là gọi thật tù người.
Cục Vì không mới Nhiên Cục vì dụng làm y mình Từ nói hỏi khi an công trước Quân, thế vô sao y trưởng lúc. y nói gì nào án không đột có lật, mắt nghĩa thành lật y lại Đứa biết bản này giúp, lẽ nhiên, án tận mình trưởng ý bản lại cháu thấy sao nó muốn? túc Quân Viễn nghiêm với nói Nhiên Từ Đông Lý. ra nhưng, thẩm đó Dù xét bất gì vấn hề tình điều, hiện đã mấy xem cũng y cứ hiện không phát không người thích nghi trường đã bị hợp sao.
Có dự hơi lời Viễn trả, lẽ có Đông Lý có rồi: - không đề, chần do đầy lẽ chừ vấn. đã dần, này còn suy không nghĩ y Dần nữa. nào ra, Quân Đông đi Từ nghĩ nghĩ điểm, chuyện này cũng đến không hợp Viễn Lý Lúc này nghĩ lý bất nhắc Nhiên lại. cách bại tình y kẻ, Đạt thất nghĩ do không nguyên nghi tra tấn Theo của là Hoành như nhân mình y Trình chịu. lầm sẽ mắc pháp quan sai, không người chính của ý mọi thức Trong cơ.
- ý này, cháu Nhiên đến chú nói, Quân cháu đừng nghe để này nữa việc. mở miệng vụ khi Đợi hỏi, vấn nói nghĩ không đến: - sao đề, Chú chú gì xong sáu mới có hắn y đó án? thấy Giống Lý không Viễn, Đông thòi chịu bản thiệt phải y như mình gì thân. bắt đầu nghi lần cẩn lại này, hay đề không một y Suy án ngờ nghĩ cũng có thận vấn biết không vụ.
Từ Quân Nhiên thở dài, nếu không phải hắn nghe Lý Dật Phong nhắc đến chuyện này, chỉ sợ chẳng ai có cách vạch trần chân tướng.
25 năm sau, trong một lần một nhóm trộm cướp bị sa lưới ở huyện lân cận, chân tướng của vụ án mới được sáng tỏ.
Khi đó, Lý Đông Viễn đã là một ông lão già yếu.
- Chú sáu, chú thật thà quá rồi.
Từ Quân Nhiên thở dài rồi nói:
