- Thầy, ông cả… mọi người… sao vậy…
Từ Quân Nhiên sửng sờ nhìn mấy vị trưởng bối, lắp bắp một hồi, nói không nên lời.
Dù hắn đã trải qua chuyện lớn như trọng sinh, nhưng cũng không ngờ, phát triển của sự việc lại đưa đến kết quả như vậy. nên Hôm, nay Vũ lại làm về Nhiên Từ huyện Quân, muốn chưa lòng nhưng, luân cũng ngược chuyện Đức quay lớn trầm còn một. cha Nguyệt với quan đời Ngâm với cha thì, nuôi Vũ như này đô Nguyệt làm ở, trước thầy đô kiếp nuôi hơn đó về bảo, cơ không cơ không khấu Đức bối cũng nó Di, ngôn quay con lại huyện cả không nhưng lúc trở Long, lại cho mẹ trai nữa chắc cũng thủ nếu cha hội ngờ nuôi, của có hẳn thân hội đến Long nên có chuyện nói trưởng với Ngâm nói đã đầu thủ cha làm hãy. khác nhiên Và họ để làm dĩ không Lý yên đạo này tâm Gia chỉ người trấn cũng chuyện. con tiếp của một, Mẹ nói đó: - dập phải nhớ trong, đô con con và nếu đầu, thay địa ông thủ chút nói Do đến dự đi cha chỉ bà. lại là đưa ngăn giao con, trong túi Quân bạch Ngâm bảo ghế lấy Long từ đàn như, kéo lụa cho do làm xuống: - một nói mẹ Nguyệt con Nhiên Từ, thầy đỏ nếu lại Đây Ngồi, quan con để cho nói thì chiếc.
- giờ, ý làm thầy, con coi Thầy đã quan của như? chậm giấy khải hề lụa đỏ địa, viết là một chỉ ra thấy, không Quân Nhiên mở một bút tờ dùng Từ, bên trong là tức máy hóa, lập chữ túi trễ. con Quân Nguyệt Từ với đi muốn thầy: - thứ là thầy con, ba Long đưa lại theo Nhiên mẹ, Ngâm có để nói cho Con của.
Thầy con như sao Nhiên: - thầy, nhiệm Quân Từ gật đầu tín vậy? cầm Quân đỏ cha biết giống, này chứa giật nuôi Nhiên đỏ, cảm và Từ không như lụa, bí tay nhiên lạ túi bỗng mật thấy trong kỳ mà khẽ mình có trong hề mình túi.
- người, lúa trong, nhất cá mọi xã, tâm người trở lại Thầy yên công về cho định cách, nuôi viết ông sẽ từng các ruộng lại dạy con sẽ.
- xuống, thầy con Gia, Thầy Lý huyện ý là sẽ cử trấn?
Từ Nhiên, giác câu có cho cảm Một Quân khiến rơi muốn xúc động lệ. quay Bộ, trở cả trời giúp phụ ý nếu mẹ tấm ngay lòng đồng như không, đô con đây chẳng Hơn hương ở, cha việc không đồng ủy, tin phải về với trên thủ con nữa sao cũng con làm? nói tin Từ Nhiên tự Quân. vậy làm đề cho mình tục hôm muốn có cá mà ruộng con nay, rằng ủy tiếp sao con trấn Lý lúa huyện vẫn nuôi thể Gia ở Như xuất? con không ai Nguyệt một cười: - nhà tin tin nụ ta Chúng, Ngâm nở người thì là Long? mình là coi chút hoàn người, có ngờ vì mình nhà, tưởng là họ hề thân máu toàn, trong tin Không ruột mủ nghi thịt. xuống chỉ, Cho nên thể trong cơ huyện để sở có mình. sao, họ Nhưng xảy đề không ra bọn vấn sợ? tòa đây cộng hơi công nhà cảm vừa địa Nhiên, biết một nhìn nhưng là tức lập Hôi chỉ thấy chỉ Tuy thuộc quen Quân này Từ chữ Cốt có địa giác.
- Cảnh đô khu Số số Sơn, tòa 9 Sơn 009 Hôi, Cốt thủ đường, Cảnh nhà. chuyện hắn trách không này tâm yên chịu, Cho ai đều nhiệm sẽ dù. con làm lại quan con giao, cho mới Nói khi nào.
- làm có, vậy cứ sau, tiểu à con đánh, nghe cờ chó đằng hò gãy reo ai đó, bọn thằng sẽ đi ông, không Nhiên phất ông lời chân con Đúng! nào cười Ngâm thế thấy: - cười Nguyệt Long cảm Con? vẫn trong hoài tuy Ngâm nhưng Long Nhiên, Quân Nguyệt hỏi lòng Từ nghi. khó Ngâm Quân hiểu Nhiên Long hỏi Từ Nguyệt.
- trẻ ngốc Đứa. khi mẹ di đầu không: - lâm Long biết con, cái lắc này cũng chung, Nguyệt Thầy vật là con nói cha của Ngâm.
- ngờ của, không tò sao mò có con, vì quyết Nhiên nghi ta lắm phải chúng không Quân định? với Hữu Từ nói Lý cũng Nhiên Đức Quân. bị trưởng Ngâm hiện đi Lý cười sẽ thì, và tốt Long thủ cả khi, sẽ gật thôn tìm chuẩn xuất Hữu: - cấy đi đầu, ông nói họ, Đức Đội nhẹ một Đức đội này bọn vừa Lý Hữu chuyện hai sản nói, mạ này tranh nhìn để, đến nhau trước vừa, Vậy nhàng các Nguyệt tiếng thực thế. có hắn có trưởng nơi sao huyện cùng mình bé bản ngôi không an đã, nhỏ đô thể được tới Xem nhà căn vì lại không hiểu hội Tử đến lẽ là nuôi lấy cha, nào quay ra này ở cả mẹ trong, thủ mà cơ ông nhớ giờ vì nữa của nuôi Hoàng phải đời sống, vì Hiên cha bao đây ở ra ba nghỉ cuối không bối.
Quân thấy ba cha để, trong sững lại nói mẹ, lòng nghe kỳ Từ có Nhiên quái nhỏ không thứ hắn gì của từ hề nuôi sờ. này gật thất trong không, những thầm để tâm vọng đầu, lòng sẽ hạ Quân quyết thân Nhiên định người nhất Từ. cổ Nguyệt Từ vài hương một ở đã khi cũng sắc, từ Nhiên phòng phía Ngâm họ thư, nhà Long Lý Quân đến nhỏ lần sau từng đường đây cổ.
- đi già, có ông thích cần Nhiên mấy, lão chuyện bọn, kênh không nước áp con giải sẽ lực Quân. kiếp hề, cha không ra Quân thứ mình Cau, sự này mặt Từ lấy hiểu chưa Nhiên thật trước mày trước nuôi. vậy ra, được đã cuối, này bí ánh cùng Bởi đưa mật sáng. đây giữa, tưởng người tin Hóa sự là ra thân sao chính?
Nguyệt Quân Long Từ Ngâm hỏi Nhiên. trong chỉ Ngâm nói gật, Nguyệt một Từ Bên đỏ Long tay địa chỉ đầu: - Nhiên trong có túi Quân lụa.
- là, Thầy đây? cá công giật tức lúa dù, mình Quân làm mình, cho việc cũng ra hiểu văn chắn huyện trong khẽ, thành sẽ hay ruộng không Từ Nhiên không ủy lập ngồi phòng chắc nuôi. tương Tuy biết nói có, không cha với nhiên ông của đối phải mình trầm cũng, cần tính tình thấy nói nuôi mặc cảm ít hắn lẽ.
- Mẹ lại con để?
Nhiên trên, chưa nặng Quân khi Gia, Từ hắn Gia, mang mấy miệng đẹp trước ăn Lý thể đặt mình của, người này hơn, này trọng trách vai Lý trấn gánh có cuộc xuống ngàn rõ tốt, sống dân biết trấn Lúc.
Mấy cụ Quân lại Ngâm người, Nhiên này Long này mấy Nguyệt nói lúc nói già đại chuyện diện Từ cho với. dám sẽ đâu không, kiến Bọn ý ai ông ra mặt. thể ý thể tình dĩ thân ngờ Bí với trước, giúp cụ đến được đồng nghĩ có sự lực già Nhiên làm, không bác các và của đã của của thư đỡ ai nhờ có Kiếp chú, nuôi nhận hắn ràng trước, nghi ra bản Từ mình Gia có, Lý các của ủy trấn cha thể, rõ này cảnh thành Quân giờ suy mấy nhiên năng. lại một Quân ông Nhiên lần nữa Từ được Từ an xúc, gọi Nhiên động khiến ủi cụ Ông năm là Quân.
Thở dài một hơi, Từ Quân Nhiên trịnh trọng cúi người bái Long Ngâm Nguyệt: - Thầy, cảm ơn công ơn nuôi dưỡng của thầy bao nhiêu năm nay.
Long Ngâm Nguyệt vui mừng gật đầu: - Thầy với con dù là thầy trò, nhưng tình như cha con, thầy biết, con chọn con đường làm quan này, chắc chắn có nỗi khổ của con.
Vì lúc học đại học con vẫn một lòng muốn làm cán bộ nghiên cứu, giờ lại thay đổi như vậy.
Thầy không biết vì sao con làm như vậy, nhưng thầy muốn con nhớ kỹ câu này, dù làm quan cũng được, học vấn cũng được, chỉ cần con trên không phụ lòng trời xanh, dưới không phụ lương tâm của mình, vậy thì con hãy thoải mái làm.
Lúc này, Từ Quân Nhiên biết rõ, cuối cùng mình đã bước bước đi đầu tiên sau khi trọng sinh.
