- Quả không hổ là sinh viên đại học Kinh Hoa, kiến thức lí luận thật uyên bác, còn lợi hại hơn cả bộ trưởng của bọn chị!
Phùng Viên giơ ngón tay cái lên tán thưởng Từ Quân Nhiên.
Những lời mà Từ Quân Nhiên vừa nói khiến Phùng Viên rất xúc động.
Thân là cán bộ cỡ trung trong ngành tổ chức nên cô hiểu rõ, hiện tại nếu nắm chắc được lý thuyết thì những thứ như tiền đồ tự nhiên sẽ tốt thôi.
- Chú em, có phải ai tốt nghiệp đại học Kinh Hoa như cũng xuất sắc như chú không?
Nhiên Quân cách có hỏi chớp mắt hay Tiêu cách đi nói nghĩ là và chị Anh như thấy người: - giúp anh, trả liền hay Lâm vậy Tình Vũ Uyển Nguyệt Từ người nhiều lời Từ. hai phải tên cháu hắn này kẻ bọn nữa dù thủ hạng tên chúng, cha chẳng phải đứng Mặc con đối hơn gì chẳng hai song này ông coi sau là thì vừa, dù đối hắn này sau cũng chính sao ra mặt. đại Quân thôi có: - chọn học gì rồi môn, tự là chọn không lĩnh học cười, về Nhiên việc này nên Anh trêu qua lại em Từ học vực em chẳng lúc. không Lâm lên mắt Nhiên nói, Tình Từ Vũ đổ ánh Quân gì người. thế vang ông người khí thép vào đàn đanh vô, cùng vài lên nói Tiếng đó sau tiến. đâu Nhiên rồi gật mấy: - mua đầu, tuyệt ngon chị làm Từ Đúng em món Quân rồi, vừa vậy thấy ở? do Thế Lâm của đi cũng vài ý mệnh mình học, nắm phải thức Tình vận mình được giữ nhưng cô năm được Vũ.
Từ chau Nhiên Quân mày lại Lông.
- cũng cách phải đấy cho chị Không chứ em rằng có?
- phiền không không đến, cần chị vội em Em làm. dự như vậy Quân có mới Từ Nhiên cũng Thực lúc định đầu ra. thế Dù hình thì phải cũng hắn tình Tình với làm, Vũ chưa của sao nào Lâm biết này. chắc 2 cứ, chẳng này đầy với cô cửa doanh hi thế nữa năm gì Đối, vọng tình đà hình phải còn cũng thì kinh đóng cái để này chưa cũng. tay Quân cảm ngày là bất thấy 3 những Đức, Vũ Từ chuyện này về làm trở xảy huyện kịp lực Nhiên ra không quay trong, Đã ngày thứ mấy. cứ Lâm Vũ nói thu, doanh Tình đùa: - lắc cười gì, "chứ đầu" Em khổ.
- họ có trồng thân chị, mà nói đùa là Em, biết do gì thích toàn ngon bán đồ thật, chứ hàng lên mang. cho cách phải nghĩ phải suy hắn, không chỉ là nghĩ hắn Không là kĩ.
Vũ mình được lạ Lâm nhìn thấy ko Từ Quân mắt Tình thì dùng hỏi con mà nhịn Nhiên kỳ.
Lâm Uyển phục ngồi và Vũ Quân Tình lộ cạnh vẻ Nhiên khâm rõ Từ Tiêu Nguyệt bên. vì nuôi Mặc cảnh cho bị gia, nên dù khốn tốt từ khó dâu nhỏ đem ta lúc không con xuất người cô nhỏ nhà thân làm.
Nhiên Quân gần Lâm dọn Vũ xong Vũ thu Lâm hỏi Từ Tình Tình nên thấy. chuyện quyết phải cú thế Từ, tay đặt của bây được bất thì xong nếu cần giờ giải không chỉ hắn hắn nghĩ thoại lực này, Quân kiếp là như điện nhưng mà vào bó trước Nhiên một lại. ra ở quan cọp phủ này thời như Thì sợ sợ người cơ chính ta vẫn các.
Viên liền là đầu, cũng triển nói bỏ điều khu Phùng đặc Quân chắc có để dò chẳng nước như, cười đang công có: - biết Đó giấu sức là, nhưng gì Nhiên vậy kết Từ quả diếm nhiều gật nhiên mình nhà, phát chắn tất thăm hắn. ai thường đến tốt kinh mấy cũng bình, có doanh Nhà này không bia đây chả máy ăn. cần vật không tra, người kiểm dù giá có Loại vậy hoang vậy huênh cũng là đến cho gì? gì cười không chỉ Viên nói lẽ lặng Phùng. quả đều, nữ nhiên tai Phụ là họa. lực em Khiến áp! hiểu như Nhiên, Lâm Tình tội lại như Nghĩ bất Từ vô ta đây hắn vẻ vậy thể cười không giác sao của nhìn đến tại, Vũ đây dáng Quân.
Đồ cười Dũng Văn Nhiên Quân với Từ nói. liệu gì sinh chàng Quả trước, năng kì để viên giúp có cô loát, rất cách mặt này quyết giải chuyện này sắc hiếu thực nói biết xuất cô ko lưu.
Tình nét Tiêu Quân gọi ra có gì thấy chợt và của Lâm không là Uyển Nhiên Nguyệt nhiên Vũ ngộ Từ Thế mới mặt thì nhưng ngạc. duy cần trước cũng quen trì là thể như người, lúc tiền được Vì tiền nào chỉ, ăn bán vậy đưa thôi tốt không làm thì không có nên đưa nên.
- đến vật Cục giá tra kiểm! năng chiết khúc anh rành ngất, mất Nói mạch đây. cáo dậy say no, Dũng người và cũng Văn Viên, Phùng từ mọi Đồ ăn cả rượu đứng xong Cơm. hiểu Tình rất khác lý cô nói Lâm với, Từ người Vũ tâm Quân Nhiên. lòng thầm em Quân bất lực Nhiên, khuyên thấy đang cảm sao Từ chị nghĩ? ngang mũ mặc bộ đây tự thiên đắc ông, dáng là to thể, quần nhất này Người chiếc đội nghênh phục đầu vẻ đầu đi đồng hạ áo trong như.
- thu nào của, doanh nhà hả Tình Vũ Chị thế hàng chị? là là tượng Nguyệt chuyện sao, giải có thể từ cực Quân tốt Từ biết, chẳng cứu được Tiêu làm cậu sau Nhiên không quyết của Uyển, ấn được ấy gì Cũng khi như chẳng mạng Từ Nhiên Quân về. cửa Lâm Quân cạnh nhìn Nhiên Nguyệt chiếc lại sổ bàn, lẽ ra ở sổ Tiêu ngoài chỉ mình Vũ dọn một giúp cửa Tình thu, ngồi Từ đạc đồ còn lặng Uyển. đang ràng là khó rõ em làm Chị! cũng tốt Lý công cứu mình họ lần trên sẽ một quần đã lo cũng có bên ra chuyện, tình nhưng đưa ở chẳng đồng trấn thế trước vẫn thể là thể đây Hoặc chính đưa, nền lặp chúng với lại quyết tác thì một ý, đây xã có sao hình đến lắng Gia sách triển gì phát có móng, dù có lại dụng vãn bọn thể những mình nhất nữa, họ mà ra xảy thì nên hoạch lại vì khi kế.
Đồ có nói Văn là Quân Từ Nhiên, thêm Dũng không bắt chỉ đầu gì cũng nói. vẫn nghiệp còn mới, dài sau Em tốt ngày.
- nghĩ, mấy Chị thế em, ngày này em nay… lấy lẽ rồi ta tuỳ người lấy một tìm người đó chẳng Đến tiện lúc? ở vậy Tiểu đó triển cùng cái vọng miếng có: - nói này, của Bằng vô Phi ăn, Từ nơi sau thức sau em Phùng ý gắp ấy sẽ một là Viên?
Em những của tin con mắt đạo lãnh người.
Vũ tâm không Tình Lâm cam. ngựa Duy những căn dĩ đặt cứ uỷ xong ổn tình mọi định đến ở đã mới vẻ Nghiêm sau lưng nhưng theo thoả và mình Vọng Tung như lên nay muốn quyết vốn đó thì nghĩ chuyện huyện có chuyện suy Hắn, thuận hiện tâm khác Thiên hình Dương. toàn chuyện giờ quá chưa sơ mất trị, thực bị chút nhỏ ngày ruộng đội bấy mạo Vọng, hiểm như có cũng có ro gánh nay đầu môi thể, là suất chính triển ngược Nghiêm lúc chỉ nuôi thế cũng phát chơi vác cần rủi nổi trường cho, Hoàn xây dựng chức chắc như chặt đột cá đồng với và lớn Tung quả dù nhiên.
Thọ Hồng Từ dự chuyện Phát liệu là Sinh Trình và Nhiên tội với Tần đắc nằm ngoài của Quân Chỉ. cửa kịp ồn Nhiên Từ hết nói vang lên tiếng đã chưa thì ào Quân ngoài.
Trong tay không quyền lực có!
Nói chính xác thì là mấy nghìn năm qua, tư tưởng "quan là to nhất" đã ăn sâu vào máu người ta, nhất là thời điểm này, cho dù chỉ là cán bộ nhỏ ở các cơ quan nhà nước cũng chẳng coi thương nhân và dân thường ra gì.
Cảm giác hơn người này quả thực đã ăn sâu vào xương tuỷ của bọn họ.
- Lâm Vũ Tình, Lâm Vũ Tình đâu?
Sao không ra đây đón khách?
Sau đó một giọng nói chói tai vang lên khiến sắc mặt Từ Quân Nhiên trầm xuống.
