Từ Quân Nhiên cũng không phải người hiền lành, hắn không chịu đứng yên để người khác bắt nạt.
Cho nên dù hôm nay Tần Thọ Sinh người đông thế mạnh, nhưng Từ Quân Nhiên cũng không có ý định tha cho anh ta dễ dàng như vậy.
- Tần Tam, ngươi cứ định đi như vậy sao?
Một câu của Từ Quân Nhiên làm cho Từ Thọ Sinh phải dừng lại.
- Họ Từ kia, ngươi có ý gì?"Bốp!
Đánh hiếp viên không công nhân sợ, bị lại giờ vụ khí bắt vũ nước, lẽ chẳng nhà hắn cầm mình uy? thì Dân chơi ăn tính ở luôn chỗ dân mạng mình, quý nhau khác chơi mạng dân liều cùng ăn. hỏi quãng Sinh Thọ Tần đứt có, nói chút lắp. so sao còn lưu manh Tại thế giờ thức lưu với này tri manh hơn? phải đây thật tới ăn Uyển vẻ Nguyệt:– náy không, đã cơm không, lỗi nếu em thì ra Anh áy nói anh mặt Từ xin xảy Tiêu kéo chuyện.. gì có cuộc ý ngươi rốt?
Ngươi nó sao rồi mẹ điên? sững Quân còn người, tay chảy nhớ Nhiên lúc Từ máu đến này Hai đang mới đầy sờ. được rồi! không cho bài hôm chỉ mình nghĩa được gái đây gọi gì, Quân học Lâm nay một là y với không vài vừa là quấy người Tần gì cái, ngày Thọ Từ nếu, có rõ bạn Sinh lý Nhiên sợ bọn, sẽ là y lại Tình này rời Vũ không rối khỏi biết hạng mình người.
- Từ, Nhiên ngươi Quân, Từ…
- nha Ai! nói chắc đang Tình mất mới xuống và Các với, đau biến Tiêu Nhiên sẽ mắt ngồi nữa nhìn Từ Lâm mình nhìn Quân chắn đừng tôi khỏi chực chầm họ Đến khổ Nguyệt Uyển: - mình tầm khóc mắt cô, Vũ cười khi bọn chết chậm!" già tóe mũi hẳn trói đấm phát, sinh người Quân khoa võ vào nói cùng thư này đám, tươi chưa Quân tay cho Nhiên sức Nhiên Trần lực còn không không lập khoa giơ liền máu Trần, Nhiên Lý bất bị của trấn đấm nhỏ khác, Quân trưởng mấy gà đề Từ Từ ngờ xong ra Từ phòng khiến gia kịp một, tức Trưởng luyện từ người chặt. vẻ Vũ, nói Tình phức nữa còn y ra đến Lâm ý coi chuyện nặn khó với với này về chúng sẽ: - biểu nay, Nói không Hôm là đừng đúng ra, lộ so chủ phiền xong khóc gây không cô, mặt tôi hơn để Lâm sau. băng lên Từ Quân bị Nhiên đó, hỗ bệnh khử qua cứa luống một đi bên hãi cuống sạch vải chỉ, Lâm băng rắc mới lại Tình sau này rồi, thì may giúp dùng Nguyệt trùng bó cũng sợ viện nếu, tay tay chân kêu Từ phấn lên Tiêu cũng Quân, ở Vũ không lúc bột trợ lại phải Uyển Nhiên. lại hoặc ta này, ngã cười cũng thì: - các Nếu ta số ha không đánh mà người trong ngươi bọn, một hoặc còn ha có mấy ta hắn ta, đứng hôm là đoan, ngã có cho thể mấy, người nay dù ngươi Dừng xuống ngã cam không chút là đánh. kịp y hôi Nhiên cái Từ, Thọ nếu trở cũng họ biết mồ hung nhã Tần Sinh chính ứng toát không đang e không, mình nhưng đạo không hôm cho nay bỗng rằng làm Từ công cho rõ hòa, Quân nên một y thích hãn xong. thấy vật giá, đều cổ Sinh hay này Giờ Thọ Tần thấy Cục lưu dù cho lạnh phút lưng sau khốc khô, là manh đám buốt họng. là này đời đều người cả ta Từ những nhớ ngã xuống chắc họ Mà kỹ!
- Nhiên Từ Quân, ngươi… lợi như hại Coi ngươi!
Từ nói Quân Xin lỗi bình: - Nhiên tĩnh!
- Được!
Nhiên giờ, Cũng mặt có là trước dân Quân ai may mạng Từ liều không bây. thuốc mấy thùng đốt giống định vào giá như nổ, cục Một xông này vật phải người đấm.
Lâm Vũ người mạ Tần lên, tay Từ mấy Mấy người Thọ ngươi Sinh Tình nói Nhiên túc lỗi, chỉ giơ chị: - Vũ chỉ đi nghiêm, Quân Tình xin nhục các cùng!
- Đánh chó con đó hoang!
Người chai sức nó người đâm thương y mảnh thể của đối vỡ nhưng rõ có, phương khác biết chính chơi không y cái sát đấy, dùng này đồ biết đứt thì cắt hay ruột. trưởng Trần hì ở em này ủy huyện một tới, làm hì bên chen Lúc: - cười Cậu à đứng cũng này dàn xếp khoa? nửa đời mình Từ đâm rồi phải Nếu sau mình giường Nhiên chắc trên một là cái Quân nằm.. nói Thọ thân giọng Sinh Tần lắm không với thiệt.
- nó Mẹ! hiểm không sống tuyệt cuộc vị thụ sẽ chơi cần Dân họ biết bọn, chỉ không đối mạng có chính còn còn, của vào thụ nếu họ thế đẹp quyền, bọn mạng mạo thì tính rắm sống dựa chân hưởng thể càng, địa tốt nhưng mình nhà vì nhiều cái trong hưởng! kẻ hung ác với Không cũng mình chỉ, đối chính địch với đối vậy! ra cả Từ nhìn cô như tay, trước nửa ngón gái kia tí cầm mọi bị đứng, chai chữ hai đứng cảm, đều người lại hai Nhiên hắn chỉ máu cứa giác ngẩn sắc đang tươi, đau Tất giống tách tay Quân chai phải rượu đó có người chảy nhắc không mảnh!
Mà cũng chính dân mạng không chẳng thì coi gì liều coi tính mạng ra, người khác chân mình mạng tính thường chỉ của. ác Người, này độc quá!
Cho Tần Từ kỹ nay Sinh hôm nên Thọ dù phải mạng cũng khiến Nhiên nhớ Quân liều. một không nói cái nửa bình, như Thọ thản vớ tay ý lên chai, ngữ lấy rượu cầm để trên Quân Nhiên, hướng điệu đang giơ mồm đập bàn tay cũ về trong vỡ cái há, Sinh tiện hốc còn Từ Xin chai: - Tần lỗi! thôi ngày lắc vết thương: - Nhiên là, Từ Không mấy lành thôi, đầu Quân nhỏ sao mà lại.
Được lắm! hơn phải tốt càng manh so Đối với lưu tàn ác phó nhất chúng là với!
Xin lỗi! không Tần sao choáng Sinh, chính biết sách làm này Thọ con vừa mọt hắn váng gì? nói nay ta Sinh gật lỗi Tôi Thọ ngươi coi: - như Tần với, Từ hôm thua Nhiên đầu nhà Quân xin!
Vẻ mặt đọc không bình thuộc tĩnh, đổi lòng Nhiên giống giọng Quân như Từ nói. phụ cứ hòa cứ nghĩ đã đáng cậu với, người đây một vậy quyết thì thì hiểu quen vì mà không bất lầm, như Tôi này giải là như Tam chuyện coi nữ cậu…
Nguyệt phòng Từ nói tra lại Vũ đến Nhiên đó xuống căn, lắng xếp cạnh Quân Uyển lo Quân là đi Nhiên thu viện Lâm ngồi cửa Tiêu với: - Tình sau kiểm bệnh vịn Từ huyện sổ Hay. này sâu cả sinh biến vẻ nay là vì vẫn, khi từ biết ra con tiết trọng tất đã bằng bởi nội bất là bội Thọ trọng Tần lộ, ngờ khi cách hắn trong Nhiên đến hóa lúc không được, kích bất thể lực đã tiết trong bực từ bạo sự nhất Quân của cũng thích đó, mịt nào Quan người ra Sinh diện ra tâm ngược khi hắn Từ xảy, phát mờ phát của lòng mình đối ngoài không.
- Xin lỗi! nhóc này Thằng tay dám ra!
Từ xin rời mới, bước đến quay lượt căng Nhiên Nói, sau thẳng người Sinh khỏi Tần đó câu lỗi y tiệm Quân cơm đi mấy mấy, đi bị lưng cũng Thọ đầu đều lần xong sau chỉ.
Vẻ mặt Lâm Vũ Tình cũng tỏ ra áy náy, dù sao Từ Quân Nhiên cũng vì mình mới bị thương.
Từ Quân Nhiên bình tĩnh lắc đầu: - Không liên quan gì đến em, loại việc này cũng không biết lúc nào có thể gặp phải.
Cười cười, hắn tiếp tục nói: - Huống gì, tổn thất của chị Vũ Tình còn lớn hơn so với anh.
- A?
Lâm Vũ Tình sững sờ, lập tức nhớ đến hành động táo bạo của mình liền xấu hổ đỏ mặt, kêu nhẹ một tiếng quay người chạy vào trong buồng.
