Trên người đàn ông ai cũng có một cây gậy!
Nếu là lúc tỉnh, chắc chắn Lâm Vũ Tình sẽ không làm càn như vậy.
Nhưng hôm nay lần đầu tiên cô uống rượu Mao Đài, rượu nồng độ cao tấn công khiến lý trí của cô đã hoàn toàn biến mất, lúc đầu còn cố kìm chế được, nhưng về sau lý trí đã hoàn toàn đánh mất, cứ nghĩ là mình đang mơ.
Người khi rơi vào mơ, rất dễ làm những việc bình thường mình muốn làm mà không dám.
Giống như Lâm Vũ Tình bây giờ. hai chế ức mãn phát họng Vũ bản tức cổ thỏa rỉ, lập theo không đùi được Tình mình vọng rên, mình cô, năng chặt chính dục tiếng kẹp ra Lâm của. thơm có toàn hắn Quân đã người Lâm, thể đốt Cơ trí rẩy hơi, Từ dục, giác muốn dưới lúc lòng hoàn trong lửa Vũ thấy như, lý như ngửi tung run Nhiên bụng bị trên mai, mùi Tình trong một cảm vọng này vỡ. một thỏa xúc rỉ nữ mang đớn sung, của vang phụ Tiếng lại, lên nam đau của mãn sau âm của theo rỉ thanh, cảm sướng, là rên, nữ hồi có, có rên những. cô lên sau, môi vì Một cô thể thành, lời khắc Từ Nhiên đã không Quân hôn nói.
Cậu dám à tôi làm cậu không gì nghĩ? nắn đất ném bị kia bị nằm, như lại nào đẫy sơ chạm người tay Quân không xoa trong bộ, có một lúc như mi ai bị này có đà, vắt giữa mì Nhiên thì từng đùi qua lấy, quần khi bên bình điều bị đã này chưa đang ngừng còn, mút đàn bên ông xuống sữa từ Từ tuột Áo xuống lót biết không đang ngực coi. giác rối về rành chuyện miệng Vũ đùi, tóc tung này lấy mê ánh Hai, ra Quân chặt thành đều Từ ngừng thật quanh hắn tiếng, cuốn cổ Nhiên không eo ly Tình bất thon, đối bắp hai phát rên, tương không dài Lâm, tay rỉ mái lại vờn dài người mắt.
- nhóc dùng đâm thối, dám chị gậy Tên này! đời Đối của phụ trải chuyện giác Lâm Nhiên tác Tình cơn có, Từ qua từng nói Vũ nữ cảm, mình lấy với này từng chưa sóng nuốt chửng mà một khiến Quân bị động. ra mang với còn Nhiên Cơ tuốt như hạ, xuống mình tươi về vỏ vỏ Quân Từ sau vỏ, kiếm theo khi thanh tìm của quay, kiếm khi về máu khỏi, đột nhiên bảo với thể!
- A… của đấy cô Quân người nhiên Từ phụ lấy mê thể hung, hối nữ Nhiên hăng hận kìm hoặc đừng, ôm Không đột: - được sự Chị nói này! cười Hi ha hi Từ dùng, vòng vẽ oai Vũ muốn ra Quân nhóc tròn cậu: - ngực của, tay chị à trên Lâm ha Tình Nhiên? của Quân Tình động, sau năm người quái tay Lâm rên Sau ve tiếng tiềm kia một Quân, đã còn hơn ma khuấy giữ đưa lại vuốt hai tay, tác ông cánh chi Vũ lại mà này, dừng rỉ nay lúc lên cơ bị ưm nóng trong, kìm không tay Từ thể Vũ cơ nhanh, được thể ẩn một ve, Vũ Nhiên khát tiếng vuốt bị phối dục, không những Tình động như đã mấy Tình đàn làm vọng vọng trong này Lâm hồi Nhiên Lâm Từ không.
- Á. cạy răng Quân Hai say đôi cao hàm khoang đuổi của lại, ra không khí tay thoảng ngọn cắn vút kia rên đang, xoa Nhiên trong khách cô ngừng rỉ thỉnh, lòng nhau hôn không phát núi lên nắn, môi chút tiếng Từ rượt chặt người miệng. hoang tay như cảm có Lâm từng dần thấy, dần mát dưới áo làn Nhiên mi vào Tình một da màng người sau vùng khai chạm được đưa chưa mịn lớp, tiến Vũ từng sờ sơ cô, khắc lên dường mình eo đất ai đã lạnh vùng Quân khẩn Từ vào của! trêu trôi chậm ai chầm, Lâm Tình Quân của rạp để ngón Từ dời, Quân mảnh nơi năm này đã như thon không Thời, gian xuống tay chầm Tình Lâm, Nhiên thèm đùa theo dài dùng bắp rậm một ý nhắc nhiều, qua một phản rừng dần dường vào Nhiên tới Vũ, lần tay chậm chẳng Từ tiến ứng, cân đùi Vũ của.
Lại đây, nào hận làm hối chị thế để cậu chị xem! dám cậu… được thầy này thể, chẳng nữ cần nam có học vẫn Chuyện có. đã qua này khống giãy dụa Tình mấy, thèm đến lúc mình của gì chữ người hương toàn vợ, giam Từ nói Lâm đã không năm kích Tình dục hắn hoàn hãm Từ, tâm sau Quân chục Vũ trong đời Quân, Lâm được quan trên Vũ kiếp Lâm khi nào trước niệm mùi không Nhiên, chế cách mấy dục Vũ thích Tình đã cấm bị nữa Nhiên bị. thả lượng được định năng nữ ra có quyết phụ, nào chắc một không lại, thể mình Đàn một chống buông đã khi chắn toát ông hắn.
- vậy đừng, cậu làm nữa Xin… chút nhẹ một…
- Ưm! dưới róc mình không ngừng như, cỏ sông ruộng um sự cần đang chóng nước rách, con nước hai cô Từ thấy nước Quân động, suối tưới đang tình cảm giống của cũng con, cằn giữa một trống phải một, khe khô chảy thơm cần dòng công, suối trong có tấn nhanh nhỏ Tình chảy, khơi bụi đồng Vũ, giữa chân một tùm Lâm không Nhiên suối.. tiếng em thứ muốn Cho đó, Tình khiến cầm thấp khóc Vũ bé thể phụ giọng nhỏ, em chế xin chính nào Nhiên Từ nói Một mình không Quân dùng hổi khống, người vầy của tay bàn nữ: - đồ Lâm, chị như nóng! gì hình được tiến thiếu mãn thật rên ra Tình họng thỏa, trống Cổ không lần rất không thỏa rỉ sự tiếng mãn cô, cảm khiến phát như thỏa, đầy Vũ còn vì thể đủ này biết nào, khiến mãn chưa giác lấp, gì như vào cô Lâm đó rỗng cái vẫn.
- không, Cậu được cậu… ah… tưởng Tình nữ người đè, Từ đây giác đầu đều giục Nhiên rên tiếng mộng xâm rượu, tấn xuân làm đã là bị chóng bắt cho bất tiếp, khi từ cổ miệng lên người công nào ông lược đàn Không người mơ nhanh, phụ nàng ra Vũ tiến trên người biết theo, trong giấc như người màng cô hành Lâm bước đang rĩ phát thúc lật tay Quân. nói có này thì đàn đàn, ông thể lại dừng Đối chẳng nếu mà, còn phải ông rồi lúc với.
- Ưm! đến bắt nhịn ta Quân còn nữa Bị, người rồi đàn, ông nạt không Từ Nhiên là nữa nước này.
Nhiên đè vào Quân hề kỵ mặt Quân thấy không Từ Lâm rất, người không Từ lên khiến Vũ cảm Tình nhột, thổi miệng ngừng Nhiên kiêng hắn.
- Cậu…
Gió nhẹ ngày hè thổi lên rèm cửa, tấm rèm thỉnh thoảng đung đưa, thấp thoáng nhìn thấy bóng hai người dính chặt lấy nhau, tuy nhiên trong đó có một người không ngừng nhấp nhô, cùng với sự nhấp nhô của hắn, còn có một mái tóc dài tuyệt đẹp bên dưới.
Sau một hồi, Lâm Vũ Tình mồ hôi đầm đìa, thần trí dần khôi phục, thấy tư thế khó xử của mình, cô hận là không thể đập đầu chết ngay lập tức.
Lúc này, mình đang giang chân trên người Từ Quân Nhiên, hai đùi áp sát eo hắn, hai tay ôm lấy cổ Từ Quân Nhiên, người đàn ông trước mắt liên tục thúc vào mình, như không biết mệt mỏi.
Mở miệng định nói gì đó, Lâm Vũ Tình cảm thấy lực độ va chạm của Từ Quân Nhiên bỗng nhiên tăng hơn, sau một loạt âm thanh, Lâm Vũ Tình lại một lần nữa lạc trong dục vọng, suy nghĩ duy nhất còn lại trong đầu là mình sắp chết rồi, sắp lên trời rồi!
Trong trí nhớ, Lâm Vũ Tình chỉ nhớ đến khoảnh khắc cuối cùng, bản thân, như bị một ngọn lửa xuyên qua!
