Nhìn sắc mặt Từ Quân Nhiên càng lúc càng khó coi, khóe miệng Hoàng Tử Hiên lại nhếch lên một nụ cười.
Điều mà gã muốn chính là như vậy!
Đối với Hoàng Tử Hiên, Từ Quân Nhiên càng không thoải mái, gã lại càng vui vẻ.
Hoàng Tử Hiên thật không ngờ sau vài câu thăm dò, sắc mặt Từ Quân Nhiên lại trở nên khó coi như vậy.
Xem ra chắc là do gã nhắc tới Triệu Bình Bình khiến nơi cấm địa trong lòng hắn như bị đâm một nhát. giác là khổ bị nhớ hắn, cảm đang là che gã xúc tự xuất hắn hắn giấu lúc phải tận khiêu, mặt Quân thống thể vì lòng nuôi biết không Từ hề lại thẩm Nhiên của sống tốt sắc khiến, mình cha Quân Từ không này mà của cảm khích không thê cuộc vì Nhiên đáy của phát Chỉ không được.
Nếu như không phải lý trí vẫn còn, chỉ sợ Từ Quân Nhiên đã sớm đứng dậy giáng một đấm vào mặt cái tên khốn nạn huỷ hoại một đời cha nuôi này.
Thở dài một hơi, Từ Quân Nhiên đứng người dậy khẽ cười nói: - Trưởng phòng Hoàng, không biết toilet ở đâu nhỉ?
Thấy Từ Quân Nhiên hỏi vậy, Hoàng Tử Hiên hơi giật mình.
Mặc dù có chút không hiểu nhưng vẫn đáp: - Đi ra ngoài quẹo trái đi thẳng là được.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
