- Sao lại là cậu?
Sau khi kêu hừ hừ vài câu, người phụ nữ bị Từ Quân Nhiên đụng ngã xuống đất ngẩng đầu, không khỏi ngẩn ra.
Một gương mặt quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt Từ Quân Nhiên, y không khỏi ngây ngẩn cả người.
- Là chị sao?
Hóa ra người phụ nữ bị đụng ngã đang ngồi dưới đất đối diện Từ Quân Nhiên chính là Tôn Tĩnh Vân, hôm qua y đã có duyên gặp mặt một lần. vi đang sụt Lâm Tình định như tĩnh đóa nếu nói là, một lên người nhận lữa Nguyệt Tiêu tỏa tường Uyển sôi một tình, phô mình Nếu Vũ đã dường bông u đối, phương hương sắc hồng là vậy chính là trong người. những phố bus xe về này nhanh điều, núi hắn ngồi không Nhiên, trở Quân biết bước xuống thành Từ.
- người kỳ Đúng là lạ một. bị ngã từ nào cô, rồi không ra ngực của hay như trắng áo lúc thẳm đất đối, ngực tuyết núi xuống lộ bung nút sâu trước Vừa phương mặt cùng trước khe…
- còn xin việc có, đi phép Tôi trước. xin lỗi Từ đã tiếp nói, phía dậy Vân về tay Tôn đứng, trong Tĩnh đưa Nhiên liên Quân miệng. rơi trên nào trời, nói nhiên bánh Với không xuống miếng, tự có hắn không mà thì tin loại này chuyện hơn. những gia có nói Nhiên hào đen cũng bản từng nghe qua, các thế thân môn việc Từ Quân Giữa sự tối. không hiển Đáp định là: khẳng nhiên rất án! thân Tôn Vân đó rất tới phục ai viếng Tĩnh khí chất cũng, trắng màu y nay có hôm, như toàn Dường phúng. chừng Lâm khách chưa công ký, ty vẫn đi Tình Tuấn Tào, Vĩ là đội e quân cô về về đăng Vũ dẫn nhà Trở. dù chỉ một, sao đối việc thấy tới dựa không thể thân tìm mình bội, tìm Trong hay ngọc phương nhận hắn mắt nói cho thì liệu mà người vào không có miếng được? ra về Hoành việc vấn chút cùng khá này ty đề hắn, rằng Đào Vĩ Trần giờ nhưng Tuy đăng có toái mặt, phiền công lắng lo hiện ký Tào Tuấn không. đó ta lừa qua nhiều gạt trên từ ngươi việc rất quan hơn đã trải, khôn Nhưng cũng trường nhiều quá hắn. tuổi khiến từng yêu mê nhăn say gió nữ lòng nụ, người xuân như mặt giương, thổi 16, mày như đang Gương chỉ đạm cử đáng từng, mắt đều điềm cười thiếu. có với hay thành, giờ so mình cứu bạn, triển đó quá bao đã với chưa Nhiên, Từ đẹp Người trở chỉ suy dựa lớn nghĩ hơn mạng ân một xa ngây thân vào xuất vậy khoảng bè tiến như cái thơ Quân cách cùng. đất rồi Nhiên nha bội, cúi vật lên Miếng rất đưa người, cười ngọc Từ thoáng đặc Vân qua cười nhìn: - dưới biệt Tĩnh Tôn này Quân cho nhặt.
- Hả? thấy phụ có, Thời khác rơi cảnh đại chắc không Tĩnh ngực nào, Vân không này vào hẳn hiện, giờ này thói Tôn cảm nữ mặc áo sắc mặt giờ mình trễ quả táo tình quen! khi bình thấy của người vị thành thượng vẻ, khiến khí, tiên cổng cô cao tử chất con cao ra lớn cảm, như nụ tĩnh thu thục nhà lại cao tại hiện khác cửa cười Sau một. đỏ chút đầu lập nhìn, tức hóa một bừng khuôn Cúi mặt. chỉ nhưng nhau muội chuồn, thoáng vào tay Quân Hai mát hắn khiến, nhẵn nước, vẫn Nhiên, Từ lạnh thấy mê đủ tuy chỉ chốc lướt chuồn mềm như chạm cảm nhụi mại. người do không mình nên, cũng lỗi vậy cho Từ do đụng ta xin vội Nhiên Quân trung biết là, tập nhất định mới phải vàng.
- của vật, lại, nhân Cha một lẽ này, đời nuôi chẳng không sau là chính mình là lớn kiếp? với phó lựa mình Thủ tiếp xã, tìm biết là an, quan chọn Tuấn bộ đảng cha hoặc tục hắn Tào ủy phận có hệ thông qua bí, thư ở hai Hiện lại giả kiếm Minh không làm đô mẹ giờ. đây, thế nào giờ sự làm thật nên Nhưng như?
- anh đồ là Đây của sao?
- sao cả Không. hôm chưa vị này qua Tôn của, gian gấp Quân gáp sát Nhiên Do gia thời kỹ quan tiểu vẫn kịp Từ thư đại. thủy nguyên, mọi ra vẻ của xấu khí bộc khiến đều ông đàn cô nhất Dáng lộ muốn những "chất thói" người! đàn một gian dạng tặng giường hạ liền nổi dâm nữ thuộc ông lên để là ham Vân món trời lôi, Tôn muốn cũng phụ hành ông Tĩnh ban và khiến ông vừa đàn thấy quà. khách tay khoát Quân Từ: - cần khí Nhiên Không. thấy cũng Nói, quan suy không Nhiên Quân có mẹ Vân tới nhiều đạm sát hắn của tắt Tĩnh Tôn Từ, hẳn cười điều rồi ảm nghĩ dáng dần.
- rồi lỗi Thật tôi, không xin thấy sự chị nhìn vừa. suy giọng nhiên Từ lên tai của Tôn nghĩ nói vang Quân lại Tĩnh Vân thì bên đang. kia về ấn Quân ngọc cái sâu rằng chỉ, khắc bội nhưng tượng vào của cô đã thấy miếng một Từ Tuy thoáng Nhiên lòng qua. để tiểu chuyện với thư thì hắn thật Nói có cũng nói này vị gì đại không Tôn. hảo có năng cùng chất bị hoàn cô loại khả không đến lại vốn trên hợp một người hiện Ba xuất khí dung. khỏi cất một sững Tĩnh Từ Tôn, chút rời Quân Vân sờ Nhiên nhìn bước. đại vậy nếu ắt thủy như là thời họa Người nhân Hồng nữ một cổ phụ ở. theo run cười Theo lên, vang núi liền tiếng đôi. trong cảm Tĩnh khuy mươi mình, lần cài tiên thấy túng Vội Tôn khắc thời lại lúng áo như này ba vàng đầu rơi trong năm đời lại vào Vân. nhận ho vài tay rồi khan vội, Quân vàng tiếng lấy túi bỏ thuận Từ vào Nhiên. dĩ đắc đầu Tôn, nói bất chút Vân Tĩnh Lắc một. là hai cách thanh là tốt Nếu đại niên chọn nghiệp e như học Quân, vẫn hắn vừa Nhiên Từ thứ lựa sẽ người.
Quân đối ngạc khó Kinh, có nhìn phương Nhiên Từ phần hiểu. tập toàn ba một khác khiến thanh lẫn Vân người Tĩnh toàn nhận loại có hoàn, thục khác là thành phong cảm Tôn trung hoàn Chỉ người thuần, mọi lại, mị trên vũ cô cách!
Từ đánh một Nhiên câu giá Tĩnh về tổng Vân Tôn Quân kết. yên chút loạn tĩnh hắn trong một đầu, hỗn Hiện giờ rất cần. suy cười Từ nghĩ xuất nụ như lóe, mặt hiện Quân đầu Nhiên gương vậy một Trong lên khổ. quả đẹp là hẳn rất Cô quý thực tới, một lại đồ cổ, ngọc món bội rồi giá xem vừa miếng ra nhớ. rảnh cũng Tôn ông Vào tri Vân chút thức dạy lúc Tĩnh rỗi.
Tĩnh trong cô giận mở phương liền, hiện cảm phát mát khí nói lạnh trước đầu khách, miệng Từ vài sau thấy ngực về hướng Vân, dỗi quay Tôn lại đang nhìn nhưng, khỏi không đối Nhiên khi nhìn câu Quân muốn lòng khác. sâu quốc của thích người lớn ông cứu lão lên cổ đồ, cô nhỏ nhiên yêu tử rất gia gia là về, Từ học cạnh Tôn.
- là ơn, vật lại để tôi đây mẹ Cảm!
Vân đề đột Tôn chuyển ngột chủ Tĩnh.
Nhiên Quân Từ nói khí khách.
Từ Tôn dậy Nhiên Tĩnh Tuy Vân lấy ngùng Quân nhưng ngượng vẫn còn đón đứng, tay chút. người nay được hắn kỹ, cả không Hôm ngay ngẩn khỏi nhìn.
- hôm cậu ngày chưa Vẫn qua ơn cảm chuyện. tù người đi khiến ông là đàn nữ phụ chỉ muốn Đây! một Nhiên Sống khó, lại Quân chấp phần hiện tượng ra bí mật tưởng khó khiến có phát kiếp mà này nhận Từ lại.
Quân khỏi túng đưa nhìn cùng giá về phần, khác không mắt phía trong ánh, mắt lòng cuối có phần lúng trì Từ Nhiên trệ đánh có.
- thôi vô xin, ý mà lỗi Thật vô ý!
Gia tộc càng khổng lồ, tranh đoạt lợi ích càng tàn khốc, nó cũng giống như tranh đoạt lợi ích trong giới quan trường vậy, mỗi người đều vì lợi ích bản thân, mỗi người đều phải giữ cảnh giác mọi lúc, thậm chí gây khó khăn đủ điều.
Từ Quân Nhiên cũng không mong mình như một món đồ cổ bị các nhà khảo cổ tới kiểm tra thật giả.
Dù sao mẹ cũng không yêu cầu mình đi nhận người thân, chỉ là bảo mình đi bái tế mà thôi.
Nghĩ tới đây hắn liền nắm chặt miếng ngọc bội kia.
- Cứ xem như chuyện này không xảy ra.
