[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ca ca, ngươi cuối cùng cũng trở lại rồi.”
Vương Trường Nguyệt nhào vào trong lòng Vương Trường Sinh, khuôn mặt nhỏ tràn đầy vui sướng
Vương Trường Sinh nhéo một chút hai má phúng phính của Vương Trường Nguyệt, nhíu mày nói: “Lúc này Giảng đạo đường còn chưa có tan học
Ngươi có phải là trốn học không?”
“Ta không có trốn học, mẹ và mọi người ngắt Linh tang diệp vất vả
Bát thúc công để cho chúng ta đem nước ô mai tới cho mọi người.”
“Trường Nguyệt, lại đây với gia gia
Gia gia mua linh mật cho con này, còn có Lục đậu bính
Đều là những đồ ngọt con thích ăn.”
Trên mặt Vương Diệu Tổ lộ ra tươi cười, lấy ra một bao giấy gói dầu
“Linh mật
Lục đậu bính?”
Vương Trường Nguyệt hai mắt sáng ngời, rất nhanh đã chạy đến trước mặt Vương Diệu Tổ, tiếp nhận đồ ăn
Nàng mở ra bao giấy gói dầu, bên trong lộ ra mấy khối điểm tâm màu xanh lục
Nàng xoay người, đem điểm tâm đưa cho Vương Minh Long và Vương Minh Phượng: “Tam thập ngũ thúc, Tam thập lục cô
Đây là Lục đậu bính gia gia mua cho ta, mọi người cùng ăn đi.”
Vương Minh Long và Vương Minh Phượng cũng không khách khí, mỗi người cầm một khối bánh lên ăn
“Được rồi, các ngươi về Giảng đạo đường nghe giảng đi
Đi học nên chú tâm nghe giảng, không nên toàn nghĩ tới đồ ăn.”
Vương Diệu Tông khoát tay áo, dặn dò nói
“Vâng, Nhị bá công.”
Ba người Vương Trường Nguyệt vừa ăn Lục đậu bính, vừa đi trở về
Buổi tối, một nhà bốn người Vương Minh Viễn ngồi cùng một chỗ ăn cơm
Vương Trường Sinh kể một chút chuyện xảy ra trong thời gian qua
Vương Minh Viễn lộ ra thần sắc khen ngợi, cười nói: “Sinh Nhi, con làm rất tốt
Con không nói cha cũng thiếu chút thì quên
Trần Minh Xương đã có hơn năm năm chưa từng lộ diện, chắc là đã xảy ra chuyện chẳng lành
Việc này không vội, Trần gia có sản nghiệp lớn như vậy, chạy không được
Ta sẽ phái người chú ý nhất cử nhất động của Trần gia
Việc cấp bách trước mắt là chuyện Trúc cơ của Trường Phong
Ngoài ra, hợp tác cùng Uông gia cũng rất quan trọng
Con vẫn nên nhanh chóng di chuyển, để tránh trễ hẹn
Làm cho Uông gia lưu lại ấn tượng không tốt với chúng ta.”
“Con đã biết
Cha, ngày mai con sẽ lên đường
Đúng rồi, mẹ, mọi người bận rộn như thế
Linh tang diệp có đủ cho Kim ti tàm ăn không?”
“Đủ ăn, nếu Trường Tuyết vẫn ở đây thì tốt rồi
Nha đầu đó có tay trồng tốt, cũng không biết nàng ở Ngụy Quốc sống như thế nào.”
“Đúng vậy
Cha, Nhị tỷ ở Ngụy Quốc sống tốt chứ
Nàng hiện tại thế nào rồi?”
Vươn Minh Viễn hơi do dự, giận dữ nói: “Trường Tuyết mất tích rồi
Đại bá ngươi đã tự mình đến Ngụy Quốc điều tra
Hy vọng Trường Tuyết có thể bình an vô sự.”
Vương Trường Sinh nhướng mày, kinh ngạc nói: “Cái gì
Nhị tỷ mất tích
Chuyện này xảy ra khi nào?”
“Một năm trước, lúc Lục thúc của ngươi đi Bạch Long cốc Ngụy Quốc để thăm Trường Tuyết
Không nghĩ đến, hắn tới Bách Linh lâu tìm nhưng lại không gặp Trường Tuyết
Những đầu bếp khác của Bách Linh lâu nói đã mấy tháng rồi Trường Tuyết không đến Bách Linh lâu
Bọn họ còn tưởng Trường Tuyết rời khỏi Bạch Long cốc
Đại bá ngươi đã dẫn người đi điều tra
Hi vọng Trường Tuyết không xảy ra chuyện gì.”
Vương Minh Viễn ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại không ôm hy vọng gì
Vương Trường Tuyết đang làm việc ở Bách Linh lâu lại đột nhiên mất tính
Hơn nửa là đã xảy ra việc ngoài ý muốn
Vương Trường Sinh nhíu chặt mày
Vương Trường Phong nếu thành công Trúc cơ, sẽ tính đến việc đón Vương Trường Tuyết trở về
Nhưng Vương Trường Tuyết lại cố tình mất tích lúc này
“Trường Tuyết cát nhân thiên tướng, nàng sẽ không xảy ra việc gì.”
Liễu Thanh Nhi an ủi
Vương Trường Nguyệt tròn mắt nhìn, tò mò hỏi: “Cha, ca ca, sao con chưa từng gặp qua Nhị tỷ?”
“Nhị tỷ có việc phải tạm thời rời khỏi Thanh Liên sơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi đó còn chưa có con đâu!”
Vương Trường Sinh cân nhắc nửa ngày, mở miệng nói: “Cha, sau khi cùng Uông gia đạt thành hiệp nghị
Con sẽ tự mình đi Bạch Long cốc một chuyến
Nhị tỷ vô duyên vô cớ mất tích
Nếu con không đi điều tra một chút, khó tránh khỏi bất an trong lòng.”
Vương Trường Sinh đối với vị đường tỷ Vương Trường Tuyết này tràn ngập kính ý
Hắn nội tâm vạn lần hy vọng Vương Trường Tuyết sẽ không xảy ra việc gì
“Ừ, con đi cũng tốt, nhưng phải điều tra cẩn thận
Nếu tra được cái gì, thì cũng không cần lộ ra.”
Vương Minh Viễn trịnh trọng dặn dò
“Yên tâm đi
Cha, con biết phải làm gì.”
Buổi sáng ngày hôm sau, Vương Trường Sinh dùng xong điểm tâm
Cưỡi Thanh lân mã rời khỏi Thanh Liên sơn, tiến tới Vân Châu
Hơn một tháng sau, Vương Trường Sinh đã đến Bạch Vân lĩnh
Thời điểm hắn tới Bạch Vân lĩnh, vừa kịp ngày đã hẹn hiệp đàm với Uông gia
Hắn cố gắng không nghỉ ngơi, một đường đi thẳng đến Bạch Vân lĩnh
Bạch Vân lâu là trà lâu lớn nhất ở Bạch Vân lĩnh
Một số người tu tiên thích uống trà sẽ đến Bạch Vân lâu phẩm trà nói chuyện phiếm
Đến Bạch Vân lâu, Vương Trường Sinh nói vài câu với điếm tiểu nhị
Điếm tiểu nhị dẫn hắn tới một gian phòng ở lầu ba, nhẹ nhàng gõ cửa phòng, cung kính nói: “Uông tiền bối, bằng hữu của ngài đã đến.”
“Đã biết, ngươi đi xuống đi
Vương đạo hữu, mời vào!”
Thanh âm của Uông Như Yên từ trong phòng truyền đến
Vương Trường Sinh đẩy cửa phòng bước vào, sau đó thuận tay đóng lại cửa
Trong phòng bố trí thanh lịch, Uông Như Yên ngồi bên cạnh bàn trà
Trên bàn bày một ấm trà cùng hai dĩa điểm tâm
Uông Như Yên một thân váy dài thanh sắc
Trên y phục không thêu hoa văn ánh trăng, dường như không muốn để người khác nhận ra thân phận của nàng
Ở mỗi góc đều bày Cách âm trận, Uông Như Yên đánh một đạo pháp khí lên trên mặt trận
Bạch quang chợt lóe, trên vách tường hiện ra một màn bạch sắc hào quang
Tạp âm bên ngoài cũng dần tiêu thất
“Vương đạo hữu, đã hẹn là giờ Ngọ ba khắc gặp mặt ở đây
Hiện tại đã là giờ Dậu, ngươi hẳn nên cho ta một lời giải thích.”
Uông Như Yên cau mày nói, nghe giọng điệu dường như nàng mười phần bất mãn đối với việc Vương Trường Sinh đi muộn
Vương Trường Sinh ôm quyền với Uông Như Yên, xin lỗi: “Thật không phải, Uông tiên tử
Trên đường bị trì hoãn, tại hạ tự phạt ba chén
Không biết Uông tiên thử thấy thế nào?”
Uông Như Yên khoát tay áo, nghiêm mặt nói: “Không cần, Vương đạo hữu
Chúng ta vẫn là nên ngồi xuống nói chính sự đi
Vương gia các ngươi có muốn hợp tác cùng chúng ta hay không?”
Nghe xong lời này, Vương Trường Sinh lộ vẻ khó xử, cất lời: “Uông tiên tử, bốn phần nguyên liệu căn bản không thể luyện chế được một con Nhị giai khôi lỗi thú
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một con nhị giai khôi lỗi thú lại cần tới nửa năm mới luyện chế được
Nửa năm mới kiếm được hai trăm khối linh thạch
Mối làm ăn này chúng ta thật sự khó mà tiếp nhận.”
Vương Trường Sinh đương nhiên sẽ không nói thật với Uông Như Yên
Hắn muốn tận lực tranh thủ lợi ích cho Vương gia.