Thanh Liên Chi Đỉnh

Chương 2: Vương Trường Sinh (2)




Vương gia hiện tại thu không đủ chi
Vương Minh Viễn chỉ có thể để đám hậu bối trẻ tuổi ra ngoài làm việc sớm hai năm, tăng thu giảm chi
Quyết định này bị bộ phận trưởng lão phản đối, các trưởng lão cho rằng người trẻ là tương lai của gia tộc
Hẳn là nên cho bọn họ tu luyện đến năm mười tám tuổi
Tộc lão nguyện ý đem bổng lộc hàng tháng của mình ra, trợ cấp cho những người trẻ tuổi
Vương Minh Viễn cho rằng đây không phải là biện pháp giải quyết khốn cảnh của gia tộc
Vì thuyết phục các tộc lão, hắn mời Vương Diêu Tông ra, mở tộc hội
Vương Minh Viễn thân là gia chủ, nên làm gương tốt, phái con mình ra ngoài, đến huyện Bình An đảm nhiệm thiên sư, kì hạn bốn năm
Huyện Bình An là một trong ba huyện thành dưới sự che chở của Vương gia, cũng là huyện thành có điều kiện tệ nhất
Có Vương Minh Viễn làm gương, còn có Vương Diệu Tông đồng ý, âm thanh phản đối cũng liền tiêu mất
Bởi vì việc này, Liễu Thanh Nhi không khỏi thầm oán trách Vương Minh Viễn
Nói Vương Minh Viễn trong lòng chỉ có người Vương gia, nào có quản đến vợ con
Năm mười sáu tuổi, Vương Trường Sinh ở dưới ánh mắt lưu luyến của mẫu thân, mang theo năm cân linh cao mà mẫu thân suốt đêm gấp gáp chế tạo, rời khỏi Thanh Liên sơn, đi đến huyện Bình An
Huyện Bình An cằn cỗi, dân cư thưa thớt, vạn tộc nhân Vương gia cư trú ở đây, phân tán ở huyện thành và thôn trấn phụ cận
Nhiệm vụ của Vương Trường Sinh chính là bảo hộ dân chúng của huyện Bình An không bị yêu ma quỷ quái xâm hại
Tuy nói tộc nhân của Vương gia ở tại thế tục không có linh căn
Nhưng tổ tiên bọn họ vốn có linh căn, bởi vậy, những đời sau khả năng sẽ xuất hiện người mang linh căn
Vì thế, ba huyện thành mà Vương gia khống chế đều phái người tu tiên đóng ở, định kì kiểm tra đo lường linh căn
Mấy trăm năm qua, tộc nhân Vương gia ở thế tục xuất hiện hơn mười người mang linh căn, cha mẹ của Vương Diệu Tông chính là phàm nhân, bởi vì kiểm tra đo lường ra linh căn, lúc này mới đưa đến Thanh Liên sơn tu luyện, dưới sự bồi dưỡng của gia tộc, thành công lên đến Trúc Cơ
Bởi vì có Vương Diệu Tông là một ví dụ sống
Vương gia rất coi trọng tộc nhân hiện đang sống ở thế tục
Đương nhiên, Vương gia cũng coi trọng những bách tính khác
Tuy rằng khả năng phàm nhân sinh ra hậu duệ là người có năng lực tu tiên rất nhỏ, nhưng Vương gia đối xử bình đẳng
Vương gia cứ cách một đoạn thời gian sẽ phái người đi phàm giới kiểm tra xem có đứa trẻ nào có linh căn, nhằm bồi đắp nhân tài mới
Huyện lệnh Bình An do triều đình cắt cử, Vương gia sẽ không can thiệp Huyện lệnh xử lý chính vụ
Nếu có tà ma yêu quái làm loạn, Vương gia sẽ phái người tu tiên xử lý
Những tộc nhân Vương gia không có linh căn, hoặc làm kinh doanh, hoặc làm chính trị, Vương gia sẽ không can thiệp, nhưng hậu nhân của họ nếu là người có linh căn, phải đưa đi Thanh Liên sơn
Vương Trường Sinh đến huyện Bình An ba năm rồi, ngày thường sẽ ở tại đảo Liên Hoa, rất ít khi rời khỏi đảo Liên Hoa
Đảo Liên Hoa cũng không có linh mạch, linh khí mỏng, ở đây tốc độ tu luyện rất chậm
Hắn đến huyện Bình An ba năm, chỉ là tấn thăng thêm một cảnh giới nhỏ
Tình huống này là hắn đã dùng thêm không ít linh cốc
Nếu không có linh cốc trợ giúp, Vương Trường Sinh e là năm năm cũng không nhất định có thể tiến vào luyện khí tầng năm
Giá cả của linh đan rất đắt, Vương Trường Sinh trong túi eo hẹp, lựa chọn dùng linh cốc
Hắn hiện tại là luyện khí trung kì, thích hợp dùng nhất giai trung phẩm linh cốc, giá của một cân trung phẩm linh cốc hai ba năm gần đây khoảng một hai khối linh thạch
Ở huyện Bình An đảm nhiệm chức vụ thiên sư hầu như không có cơ hội lập công, mỗi tháng bổng lộc một khối linh thạch, mua được một cân linh cốc, dùng hết rất nhanh
Không có biện pháp, hắn đành ăn những thực vật không linh khí
Ngoài Vương Trường Sinh, trên đảo còn có mười phàm nhân
Mười phàm nhân này là huyện Bình An bổn gia phái tới để chăm sóc chuyện ăn uống cho Vương Trường Sinh
Vương Thu Sinh phụ trách đưa đồ ăn cùng thu thập bát đĩa
Dựa theo bối phận, hắn nên gọi Vương Trường Sinh một tiếng Cửu thúc công
Vương Trường Sinh ngồi xuống, cầm lấy chiếc đũa xới một ít cơm tẻ, dẻo mềm ngon miệng
Đáng tiếc lại không có chút linh khí
Dùng xong điểm tâm, Vương Trường Sinh ra khỏi Thanh Liên các, môi khẽ động
Dưới thân liền được bao quanh bởi một mảng sương mù màu trắng
Sương mù màu trắng từ từ ngưng tụ, hóa thành một đám mây dài tầm một trượng, lẳng lặng lơ lửng ở đó, lại vững chắc tựa đất bằng
Thuật Đằng vân giá vũ, là pháp thuật phi hành sơ cấp
Tuy tốc độ phi hành không nhanh, nhưng ở tình huống không có linh khí phi hành, tu sĩ Luyện Khí Kỳ đều tu luyện thuật pháp này
Vương Trường Sinh đứng trên đám mây, mây trắng chậm rãi bay lên, hướng phương xa bay đi
Không mất bao lâu, Vương Trường Sinh tiến vào một sơn cốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sơn cốc hai bên vách đá gồ ghề, trên đất phân tán lượng lớn đá vụn
Hắn thường xuyên tới nơi này luyện tập pháp thuật
Bởi vì Liên Hoa đảo linh khí cằn cỗi, tu luyện sức nhiều, công ít
Đại đa số thời gian của hắn đều dùng để tu luyện pháp thuật
Vương Trường Sinh nhẹ thở một hơi, trong miệng lẩm bẩm hẳn lên, hai tay bấm niệm thần chú, xuất ra một pháp ấn kỳ quái
Một lát sau, người Vương Trường Sinh được lượn lớn lam quang bao bọc
Lam quang nhanh ngưng tụ thành một băng trùy trong suốt dài khoảng một thước, tản mát ra từng trận hàn khí
“Đi.”
Vương Trường Sinh chỉ tay điểm nhẹ về phía vách đá, nhẹ giọng quát
Vừa dứt lời, phiến băng chùy bay thẳng đến vách đá
Một tiếng nổ vang lên, trên vách đá đã xuất hiện một cái hố sâu tầm một thước
Xung quanh hố bị một tầng hầm hàn sương bao trùm
“Thành công rồi!”
Vương Trường Sinh thấy vậy, sắc mặt hiện lên vẻ vui sướng
Băng chùy thuật là pháp thuật trung giai sơ cấp
Uy lực không phải đặc biệt lớn
Vương Trường Sinh dùng hơn nữa năm, rút cuộc cũng đem Băng trùy thuật luyện đến đại viên mãn
Pháp thuật căn cứ vào uy lực lớn nhỏ cùng thời gian thi pháp
Chia làm ba giai đoạn lần lượt là nhập môn, tiểu thành, đại viên mãn
Thường thì mất mười ngày đến nữa tháng để đem một môn sơ cấp pháp thuật tu luyện đến nhập môn
Muốn tu luyện đến tiểu thành phải tốn hai ba tháng
Muốn tu luyện sơ cấp pháp thuật đến đại viên mãn chí ít phải dùng đến nửa năm trở lên
Nói thật, Vương Trường Sinh ban đầu được phái đến Liên Hoa đảo này
Trong lòng quả thật có kín đáo oán giận phụ thân hắn
Nhưng ngây người ở đây ba năm, tâm cảnh của hắn có biến hóa
Bắt đầu hiểu được nỗi khổ của người
Ở đây ba năm, tốc độ tu luyện của hắn tựa như rùa đi
Nhưng tâm cảnh lại kiên định không ít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trừ cái đó ra, hắn còn muốn tu luyện năm môn sơ cấp pháp thuật đến đại viên mãn, có thể thuần nhuyễn thuật pháp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu còn ở lại gia tộc, hắn chưa chắc sẽ dùng nhiều thời gian như vậy để tu luyện pháp thuật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.