Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thanh Liên Chi Đỉnh

Chương 5298: Mai phục (2)




Vương gia ở Bạch Lộc giới không có nhân thủ, không thể tìm hiểu được quá nhiều tin tức, Vương Đạo Phong tiêu số tiền lớn mua tin tức của Thất Nguyệt lâu, rất thuận lợi liền mua được tình báo về Từ Bân.“Từ nhỏ lớn lên ở Hạo Nhiên cung, là linh thể nào đó, tu đạo còn chưa đến hai vạn năm, tiểu đệ tử của chấp pháp trưởng lão Hạo Nhiên cung.”

Vương Hướng Vinh cầm trên tay một tấm ngọc giản màu xanh, lẩm bẩm.

Nhìn từ những tình báo này, Từ Bân không có bất cứ vấn đề gì, nhưng hắn sao lại bộ dạng giống Vương Minh Nhân như đúc, nói là trùng hợp, Vương Hướng Vinh không tin.“Ngươi làm tốt lắm, ngươi theo ta đi tham gia lễ mừng Đại Thừa của Tần tiền bối đi! Quen biết thêm vài tu sĩ Bạch Lộc giới, tận khả năng thăm dò thêm một chút tình báo về Từ Bân, càng chi tiết càng tốt.”

Vương Hướng Vinh phân phó.“Vâng, lão tổ tông.”

Vương Đạo Phong đáp ứng.

Vương Hướng Vinh dặn dò vài câu, bảo hắn lui xuống....

Thiên Khung giới, một mảng hải vực xanh thẳm mênh mông vô bờ, vạn dặm không mây, gió biển thổi từng cơn.

Một đạo hào quang màu trắng xuất hiện ở phía chân trời xa xa, không qua bao lâu, hào quang màu trắng dừng lại, hiện ra bóng dáng tàu Băng Sư, mấy chục vị tu sĩ bọn Vương Thanh Sơn đứng ở trên boong tàu.

Bọn họ rời khỏi Vạn Thảo sơn mạch hơn ba trăm năm rồi, Diệp Ngọc Hoàn khống chế tàu Băng Sư chạy đi.

Tốc độ phi hành của Khóa Linh Bảo Thuyền nhanh hơn Khóa Giới Bảo Thuyền, nhưng lúc xuyên qua giới diện, Khóa Giới Bảo Thuyền càng thêm an toàn, tác dụng của hai bên không giống nhau.

Bọn họ đi Thiên Khung phái trước, liên hệ Trần Đạc hộ pháp trưởng lão Thiên Khung phái, Trần Đạc nói cho bọn họ một chỗ tiết điểm không gian đi thông Thương Nguyên giới, bọn họ lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi.“Dựa theo tốc độ trước mắt, sắp đến nơi rồi.”

Diệp Ngọc Hoàn cười nói.

Tàu Băng Sư sáng lên hào quang màu trắng chói mắt, tốc độ nhanh thêm không ít.“Đợi một chút, có chút không thích hợp.”

Vương Thanh Sơn đột nhiên mở miệng nói, giọng điệu dồn dập.

Người đá cắn nuốt lượng lớn U Hồn Thạch, phạm vi cảm ứng đối với thần hồn sinh linh càng lớn hơn nữa.

Diệp Ngọc Hoàn bấm pháp quyết, tàu Băng Sư dừng lại, thần thức mở rộng, đồng thời bấm quyết không dừng, trên bầu trời truyền đến một đợt tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, từng tia sét màu bạc thô to cắt qua bầu trời, bổ xuống phía dưới.

Từng tia sét màu bạc rơi vào trong nước biển, nổ tung tạo thành từng cơn sóng lớn, lượng lớn yêu thú cấp thấp nổi lên mặt biển.

Thạch Dật lấy ra một quả cầu thủy tinh màu vàng to bằng nắm tay, rót pháp lực vào, quả cầu thủy tinh màu vàng sáng lên hào quang màu vàng chói mắt.

Thần thức Huyền Thanh Tử mở rộng, tra xét cẩn thận.

Bọn họ chưa phát hiện bất cứ điều gì khác thường, Diệp Ngọc Hoàn không dám sơ ý, biến đổi pháp quyết, tàu Băng Sư nở rộ hào quang màu trắng, dọc theo đường lúc tới đây rút lui, chớp mắt vạn dặm, tốc độ rất nhanh.

Vương Thanh Sơn bấm kiếm quyết, hư không chợt toát ra những cây phi kiếm lóe ra hào quang màu xanh, có nhiều hơn mười vạn thanh, phi kiếm màu xanh dày đặc như một dòng sông màu xanh chảy xiết, lao thẳng đến hư không nơi nào đó phía đông nam.

Nơi dòng sông màu xanh đi qua, hư không xé rách ra, xuất hiện lượng lớn vết rách.

Một đạo hào quang vàng óng chói mắt sáng lên, một đạo đao quang khổng lồ ánh vàng rực rỡ càn quét ra, nghênh đón.

Phi kiếm màu xanh dày đặc đánh tan đao quang khổng lồ, nhưng rất nhanh, một tấm khiên ánh vàng rực rỡ bay ra, chặn phi kiếm màu xanh đánh tới.

Một đại hán áo vàng dáng người khôi ngô hiện ra, vẻ mặt lạnh như băng, mắt là màu vàng, hai cánh tay nhô lên vài cái gai xương, trên mặt có một chút linh văn màu vàng, rất khác với Nhân tộc.“Tu sĩ Thang tộc!”

Diệp Ngọc Hoàn kinh ngạc nói, tu sĩ Thang tộc làm sao biết bọn họ sẽ đi qua nơi này? Chẳng lẽ là Thiên Khung phái bán đứng bọn họ?

Mặt biển kịch liệt quay cuồng, nhấc lên từng cơn sóng lớn ngập trời, giống như những ngọn núi nước màu lam nguy nga, lao về phía tàu Băng Sư.

Diệp Tuyền Phong từ trong khoang thuyền bay ra ngoài, lấy ra một lá cờ phướn lóe ra hào quang màu trắng, vung nhẹ một cái, một mảng lớn hàn khí màu trắng thấu xương tuôn trào ra, mặt biển nhanh chóng kết băng.

Tàu Băng Sư sáng lên hào quang màu trắng chói mắt, độn tốc tăng vọt, hướng về đường lúc tới đây bay đi.

Hư không chấn động vặn vẹo, hiện ra những quả cầu lửa màu đỏ to bằng ngọn núi nhỏ, có hơn mười vạn quả, đánh về phía bọn họ, thanh thế dọa người.

Thạch Bàn cũng bay ra, phóng ra một mảng lớn hạt cát lóe ra hào quang màu vàng, hóa thành hơn mười vạn cây mâu cát màu vàng dài hơn một trượng, nghênh đón.

Ầm ầm ầm, mâu cát màu vàng và quả cầu lửa màu đỏ va chạm, đồng quy vu tận, hào quang màu vàng cùng ánh lửa màu đỏ sáng lên ở trên trời, hư không chấn động vặn vẹo.

Một con thuyền khổng lồ lóe ra hào quang vàng óng từ nơi xa bay tới, tựa như muốn cản đường bọn họ.

Mặt biển kịch liệt quay cuồng, một con rùa khổng lồ toàn thân màu lam nổi lên mặt biển, con rùa khổng lồ có hai cái đầu, mắt là màu lam tuyết, rõ ràng là linh thú bậc tám.“Song Thủ Hàn Quy! Có mai phục, mau rút.”

Diệp Tuyền Phong trầm giọng nói.

Diệp Ngọc Hoàn biến đổi pháp quyết, tàu Băng Sư nở rộ linh quang, tốc độ cũng tăng vọt lần nữa, hướng về nơi xa bay đi.

Song Thủ Hàn Quy phát ra một tiếng thú rống vang vọng thiên địa, mặt biển lấy tốc độ kinh người kết băng, mặt biển phạm vi vạn dặm bị đóng băng, tầng băng nhanh chóng lan tràn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.