Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game

Chương 129: . Một lời nói dối nho nhỏ




Cha mẹ bình yên, cơ thể khỏe mạnh
Chỉ là bọn họ trước sau như một, thực hiện chính sách nuôi thả đối với con trai, quả thật không hề có cảm giác tồn tại gì
Mấy ngày mới xuyên trở về đó, Bùi Khiêm từng gọi điện thoại về nhà, sau khi xác nhận cha mẹ bình an thì không liên lạc nữa
Còn những chuyện như mở công ty…

Tạm thời cũng chưa nói với trong nhà
Có hai nguyên nhân
Thứ nhất, Bùi Khiêm phải giải thích rõ ràng năm mươi nghìn đồng ban đầu là từ đâu tới
Tiền sinh hoạt mỗi tháng chỉ có một nghìn đồng, ăn cơm còn phải tiết kiệm, không thể nào tích góp được năm mươi nghìn đồng để xây dựng sự nghiệp, làm game
Cũng không thể nói là mình đi vay nặng lãi bằng ảnh nude
Thứ hai, cha của Bùi Khiêm, cũng chính là ông Bùi, là một người có tư tưởng vô cùng truyền thống, gần như có chút bảo thủ
Khá là có thành kiến với game
Ông Bùi từng nói trên bàn rượu rằng, thứ đồ game này vô cùng hại người, tốt nhất nên cấm chỉ toàn bộ
Bảy phần là lời nói lúc say rượu, ba phần là suy nghĩ thật trong lòng
Ông Bùi là đại biểu cho một số bậc cha mẹ thời nay, hơn nữa còn là một hiện tượng phổ biến, nếu không cũng không có loại chuyện kiểu “cuộc chiến chống nghiện net”
Đương nhiên, ông Bùi chỉ là có chút thành kiến với game, có động cơ khác hẳn với những chuyên gia không đáng tin đăng những “tài liệu nghiện net” kia
Chỉ có thể nói, đây là sự khác biệt
Nhưng cho dù như thế nào, nếu Bùi Khiêm nói với cha mẹ là mình mở công ty game, kiếm tiền, còn bán Hỏa Kỳ Lân giá 888 đồng…

Cảm thấy trong nhà như sắp nghênh đón một trận bão táp
Nghĩ tới đây, Bùi Khiêm đau đầu không thôi
Trên nguyên tắc nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, tốt nhất đừng vội công khai chuyện này
Bên phía ông Bùi phải từ từ tính toán, chậm rãi chờ đợi hắn thay đổi tư tưởng
Nhà của Bùi Khiêm ở một thị trấn nhỏ bên rìa thành phố Kinh Châu, cũng không phải quá xa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xuống xe taxi, Bùi Khiêm kiểm tra lại quần áo trên người một lượt, xem có lộ ra sơ hở gì hay không
Toàn bộ âu phục, dây lưng, giày da bình thường vẫn mặc đều để lại phòng trọ, không mang theo bên mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thứ đồ như Rolex càng tuyệt đối không thể mang về nhà
Trong ba lô trên lưng cũng đều là một số đồ dùng thường ngày
Tất nhiên cũng không thể mang chiếc laptop gaming Martian trị giá một trăm năm mươi nghìn kia về nhà, lần này Bùi Khiêm đeo trên lưng chính là chiếc laptop mua lúc mới nhập học
Không phải Bùi Khiêm cẩn thận quá mức, quan trọng là, ai trong cha mẹ cũng đều là tay thám tử cừ khôi
Ngươi cho rằng ngươi có thể giấu giếm chút dấu vết nhỏ nhặt gì, cha mẹ sẽ không phát hiện ra
Đó chính là ngươi quá non trẻ
Đến lúc đó thật sự lộ ra sơ hở, Bùi Khiêm cũng không muốn mở một cuộc tranh luận “game có phải liều thuốc phiện tinh thần hay không” với ông Bùi
Kiểm tra khắp người một lượt, không có vấn đề gì
Lúc này Bùi Khiêm mới đi vào tầng lầu, lấy chìa khóa ra mở cửa nhà mình
Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn
“Con trai về rồi hả?”

Mẹ đang nấu cơm trong phòng bếp nghe thấy tiếng mở cửa, vừa xào rau vừa hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nhóc con về rồi hả
Nào nào, đến nếm thử lá trà bác cả ngươi đặc biệt mang về.”

Ông Bùi đang loay hoay bộ ấm chén pha trà trên bàn
Vẫn là cảnh tượng quen thuộc, mọi thứ đều không thay đổi, chỉ là trở về mười năm trước
Bùi Khiêm chú ý thấy, khi đó nơi thái dương của cha mẹ còn chưa có nhiều tóc bạc như vậy
Ta đặt ba lô xuống rồi hỏi: “Dép lê của ta đâu rồi?”

“Cất lại cho ngươi rồi
Lão Bùi, ngươi đi đến chỗ ngăn tủ lấy dép lê cho con trai ngươi
Ta đang bận không ra lấy được.” Mẹ ở trong phòng bế hô lên
Ông Bùi bất đắc dĩ đứng dậy khỏi ghế sofa: “Ngăn tủ nào?”

“Ngăn thấp nhất của tủ quần áo trong phòng con trai!”

Bùi Khiêm thay dép lê, đặt túi xách xuống, khẽ dựa lên trên ghế sofa
Thoải mái
Mặc dù chiếc ghế sofa trong nhà không đắt, nhưng nằm thoải mái hơn chiếc ghế sofa trị giá mấy chục nghìn đồng trong phòng tiếp tân của công ty nhiều
Đồ ăn trong nhà còn thơm hơn cả buffet trị giá mấy trăm đồng ăn vào dịp team building lần trước
Trà trong nhà…

Phì, trà rởm gì đây
Bùi Khiêm uống một ngụm trà mà ông Bùi nói là bác cả nào đó đặc biệt mang về, suýt nữa thì phun ra
Khó uống
Ở công ty, mỗi ngày hắn đều uống trà ngon, sớm đã tạo thành thói quen kén chọn, đâu có thể uống nổi loại trà bình thường này
“Sao vậy, trà này không tệ đâu nhỉ?” Ông Bùi vừa nhấp trà vừa híp mắt cười hỏi
“Ừm, không tệ.” Bùi Khiêm lặng lẽ đẩy chén trà sang một bên
Xem ra phải tìm cơ hội đưa cho ông Bùi ít trà ngon để uống
Không thể cho trà của công ty, bởi vì đó là tài sản công ty, chỉ có thể dùng chiêu đãi khách khứa, không thể dùng riêng
Nhưng Bùi Khiêm bây giờ cũng không phải một nghèo hai trắng, hắn hoàn toàn có thể sử dụng tài sản cá nhân mấy chục nghìn đồng của mình để mua một hộp trà ngon cho ông Bùi
Nhìn hoàng cảnh trong nhà một lượt, mong muốn chuyển hóa tài sản cá nhân của Bùi Khiêm mãnh liệt trước giờ chưa từng có
Nhà của hắn chỉ là một căn nhà hai phòng bình thường, trông vẻ chừng hơn một trăm mét vuông, hơn nữa đây còn là căn nhà mới đổi mấy năm gần đây, vì thế còn vác khoản nợ mua nhà trên người
Mặc dù mọi thứ đều được mẹ dọn dẹp không vương một hạt bụi, nhưng cho dù là đồ dùng trong nhà, đồ điện gia dụng hay là đồ đạc trang trí, tất cả đều đã cũ kỹ
Nhà hắn cũng là giai cấp làm công ăn lương bình thường, cuộc sống không có gì khó khăn, nhưng vẫn phải tiết kiệm
Bùi Khiêm nhìn tivi trong nhà
“Cha, có phải nên đổi tivi trong nhà rồi hay không
Kích thước nhỏ quá.”

Ông Bùi trợn trừng hai mắt: “Đổi cái gì mà đổi, vẫn dùng tốt đó
Vả lại bình thường ta và mẹ ngươi cũng không mấy khi xem tivi.”

“Vậy cái máy giặt này, thay con lăn đi chứ?” Bùi Khiêm lại nói tiếp
Ông Bùi vẫn lắc đầu: “Con lăn
Con lăn đắt cỡ nào
Hơn nữa, bây giờ cái này dùng vẫn rất tốt, thay cái mới rồi, vậy cái cũ ngươi tính để ở chỗ nào.”

Hết chương 129.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.