Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game

Chương 412: . Ngươi xem thường ai đó? Ông đây thích thế! (2)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong vòng hai phút, Hồ Tiêu chỉ vừa refresh xong là có người comment rồi
“Ha ha, một tên phế vật đánh không lại thì đổ thừa cho game.”

“Game này quả thật không thích hợp với mấy đứa tay tàn, phía nhà phát hành kéo dài thời gian hoàn tiền hẳn là vì chăm sóc mấy lão già như ngươi đó.”

“Gặp chút trắc trở là đòi đào ngũ, nếu trong thời chiến tranh thì người như quý ngài đây hẳn sẽ trở thành quân bán nước như trong truyền thuyết nhỉ ha ha?”

Nhìn thấy mấy bình luận này, Hồ Tiêu lập tức bùng nổ
Ta đây tính tình không được tốt, làm sao chịu đựng đây
Hồ Tiêu thường xuyên battle với người ta trên mạng, sao có thể chịu được loại oan ức này, tiếng cạch cạch vang lên, hai tay nhanh chóng gõ bàn phím, điên cuồng văng tục
Kết quả là bên kia cũng chẳng chịu thua, cả hai người bắt đầu hỏi thăm kịch liệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ sức khỏe thể chất, đến người thân, bạn bè và cuối cùng ngược dòng về nguồn gốc của sự sống và con người
Cãi qua cãi lại mãi, Hồ Tiêu đột nhiên cảm giác có gì đó không ổn
Sao lại có cảm giác quen thuộc vậy
Hồ Tiêu hiếm khi gặp phải đối thủ ngang tài ngang sức như vậy, dù sao phần lớn mọi người đều có công việc nghiêm túc, không thể ngày nào cũng ôm bàn phím trên mạng như Hồ Tiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối thủ lần này không chỉ có lượng từ ngữ phong phú, trình độ âm dương quái khí rất cao, hơn nữa tốc độ đánh chữ cũng rất mau, đồng thời còn bảo đảm chất lượng, số lượng cũng hoàn toàn không rơi vào thế hạ phong
Mang theo nghi ngờ, Hồ Tiêu share bài đăng của mình vào nhóm
“Có anh em nào theo dõi bài này không?”

Rất nhanh, có người trả lời
J Aiedg_0: “Hồ ca yên tâm, ta đang đấu một chọi một với chủ post bại não này, vừa hoàn thành nhiệm vụ vừa công kích dữ dội thằng tay tàn đó, he he.”

“J Aiedg_0 đã bị cấm ngôn 24 giờ.”

Hồ Tiêu tức giận đến run cả tay, cmn, quả nhiên là anh em trong nhóm của mình
Thảo nào kỹ xảo một chọi một lại thành thạo đến vậy
Nhưng cũng chính bởi vì là anh em trong nhóm của mình, Hồ Tiêu cũng không làm gì được hắn, suy cho cùng đây cũng là một trường hợp hiểu lầm, thẳng tay đá khỏi nhóm sợ rằng sẽ làm sứt mẻ tình cảm của những anh em khác trong nhóm
Chỉ có thể là cấm ngôn 24 giờ, trút đi nỗi hận trong lòng
Sau khi ù ù cạc cạc công kích anh em nhà mình một hồi lâu, Hồ Tiêu nhìn đồng hồ, hắn chưa tắt game, cho nên thời gian được phép hoàn tiền còn khoảng hai tiếng đồng
“Được rồi được rồi, tốt nhất là hoàn tiền thôi.”

Nhưng nhìn nút ấn hoàn tiền, Hồ Tiêu lại rơi vào im lặng
Thật sự muốn hoàn tiền hả
Chẳng lẽ ta cứ thấy khó mà lui vậy sao, thừa nhận mình tay tàn sao
Không được, thử lại lần nữa
Hồ Tiêu càng nghĩ càng không cam lòng, nếu như bây giờ biết khó mà lui, chẳng phải là xác nhận bản thân bất tài, vô năng lại điên cuồng sao
Ít nhất cũng phải xử lý đám quái nhỏ trong bãi tha ma cho xong chứ, đúng không
Hồ Tiêu lần nữa vào game
Sau khi chết rất nhiều lần, cuối cùng Hồ Tiêu cũng đã nhận lại được một vài bài học
Quái thì phải kéo từng con một
Công kích thì cần chém từng đòn một
Thấy quái nhỏ giơ tay lên, nhất định phải né tránh trước, sau đó tìm cơ hội tấn công
Tóm lại, tuyệt đối không thể tham lam
Hồ Tiêu làm theo lời chỉ dẫn của đại thần trong video, đóng vững đánh chắc, tuy bị đâm một nhát nhưng vẫn thành công giải quyết đám quái nhỏ xung quanh bãi tha ma
Hai chữ “he he” không còn hiện lên nữa
“Ta quá trâu bò rồi!”

Sau khi giết đám quái nhỏ xong, Hồ Tiêu cảm thấy trái tim mình đập dữ dội, hai tay cũng không ngừng run rẩy
Quá hồi hộp, quá kích thích
Đây chính là cảm giác adrenaline tăng vọt sao
Hình như game này không khó như tưởng tượng
Hồ Tiêu lập tức cảm thấy tràn đầy động lực, điều khiển nhiệm vụ tiến lên phía trước
Ba phút đồng hồ sau, một tên đồ tể cầm đại khảm đao xuất hiện ở trước mặt Hồ Tiêu, đây là quái vật tinh anh đầu tiên hắn đụng độ trong game
“He he”
“He he”
“He he”
..
Hồi lâu sau
Trước máy vi tính, Hồ Tiêu đặt con chuột xuống, lặng yên châm một điếu thuốc
A..
Rốt cuộc hôm nay ta đang làm cái quái gì vậy
Sao lại lãng phí thời gian lâu như vậy trong game
Thậm chí Hồ Tiêu còn có chút hoài nghi nhân sinh
Hắn như chết lặng, hơn nữa còn tự hỏi rốt cuộc mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian ở nơi này
Lúc này hắn chỉ có một cảm giác, đó là trống rỗng
Sự trống rỗng vô hạn
“Quên đi, tốt nhất là ta nên hoàn tiền.”

“Căn bản không cần lãng phí quá nhiều thời gian cho game này.”

Hồ Tiêu nhìn đồng hồ, đã gần đến thời gian hoàn tiền, nếu cứ kéo dài như vậy, thời hạn hoàn tiền sẽ qua đi
Chỉ có thể nói là một khi mất lý trí, thời gian sẽ trôi quá rất nhanh
Hồ Tiêu vừa muốn thoát khỏi game, trên màn hình lập tức xuất hiện một dòng chữ nhỏ
“Hoàn tiền đi, dựa vào trình độ của ngươi thì căn bản không thể nào qua màn, không cần thiết phải kiên trì như vậy
Đời người có rất nhiều chuyện đáng để theo đuổi, cần gì phải lãnh phí thời gian quý giá và tiền bạc vào một game như này?”

Hồ Tiêu: “???”

Ngươi mẹ nó xem thường ai đó
Quả thật Hồ Tiêu vốn định hoàn tiền, nhưng bây giờ hắn đổi ý rồi
Thực ra thái độ của câu nói trên màn hình này khá chân thành, cũng là sự thật
Nếu như năm tiếng đồng hồ trôi qua rồi mà vẫn chưa rời khỏi được thôn tân thủ ban đầu, chứng tỏ khả năng người chơi qua được tất cả các màn thực sự vô cùng nhỏ
Hơn nữa, quả thật đời người có rất nhiều chuyện đáng giá hơn để theo đuổi, chơi loại game này vừa bực mình, vừa chịu khổ, còn lãng phí tiền, đúng là không cần thiết
Theo quan điểm của Bùi Khiêm, câu nói này thật sự là tận tình khuyên bảo, nhưng chỉ cần trong lòng người chơi còn khúc mắc, hẳn là sẽ đều rung động đúng không
Vả lại, một lời nhắc nhở thân thiện như vậy cũng khiến người chơi nhận ra rằng game sắp hết thời gian rồi, phải nhanh chóng hoàn tiền thôi
Song ở góc nhìn của Hồ Tiêu lại hoàn toàn là một loại cảm giác khác
“Tuyệt đối không thể nào qua màn?”

Vậy nếu ta đây qua được thì tính sao
“Tại sao lại lãng phí thời gian và tiền bạc quý giá vào một game như vậy?”

Hết chương 412.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.