Hôm nay chuyển phát nhanh chưa đến, vừa khéo có thể đến chỗ lão Mã
Hai mươi triệu cho đầu tư Viên Mộng đã chuyển từ thứ hai rồi, đã năm ngày trôi qua, chắc tiền đã tiêu được phần nào rồi
Nhưng mà Bùi Khiêm tính toán, dựa vào tài của Mã Dương, chắn hắn vẫn đang xoắn xuýt, cùng lắm bây giờ cũng chỉ tiêu hai ba triệu thôi
Tuy rằng Bùi Khiêm đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với lão Mã, bảo hắn nên ra tay thì cứ ra tay đừng do dự
Nhưng nói kiểu gì thì… đó cũng hai hai chục triệu
Bùi Khiêm sợ Mã Dương không nỡ tiêu tiền, cho nên mới định đến xem tình hình của đầu tư Viên Mộng thử, sẵn tiện làm công tác tư tưởng cho lão Mã
Đầu tư Viên Mộng đã thuê văn phòng xong rồi, cách Đằng Đạt tầm mười lăm phút lái xe, cũng ở một tòa văn phòng cao cấp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bùi Khiêm đến văn phòng của đầu tư Viên Mộng theo địa chỉ, im lặng bước vào
Trên đất trải một tấm thảm dày nên Bùi Khiêm bước lên cũng không có tiếng động gì
Công ty lớn bây giờ trống không, nhưng có thể nghe thấy bên trong có người đang hét to, khiến cả công ty đều tràn ngập tiếng vọng
“Mau mau, đánh được đánh được!”
“Giết tên yếu máu này trước!”
“Mau cứu ta!”
“Hộ giá
Hộ giá
Bảo vệ giám đốc Mã!”
Trong khu làm việc như lớn vậy mà chỉ có tổng cộng hơn hai mươi bàn làm việc, sắp thành bố cục giống quán cà phê Internet
Mã Dương, Hạ Đắc Thắng cùng với một vài nhân viên tạp vụ mới tuyển dụng đang tập trung tinh thần cao độ múa phím với chuột, rõ ràng là đang say sưa chiến đấu
Thấy cảnh tượng như vậy, Bùi Khiêm quả thực cảm động đến rơi nước mắt
Xem đi, xem đi
Ta đã nói gì chứ
Đúng là anh em vẫn đáng tin nhất
Nếu như ai cũng có thái độ làm việc giống như lão Mã thì lo gì chuyện lớn không thành
Bùi Khiêm yên lặng đi tới sau lưng Mã Dương, đứng xem trận chiến
Ván game này đã đi tới giai đoạn kết thúc, Bùi Khiêm đột nhiên phát hiện chiến tích của lão Mã lại là 10/0/2, điều này khiến cho hắn hoài nghi có phải mắt mình có vấn đề rồi hay không
Sau pha công kích đơn giản cuối cùng của lão Mã, trụ sở địch quân nổ tung, hai chữ “chiến thắng” cỡ đại xuất hiện trên màn hình
Mã Dương này mới ý thức tới Bùi Khiêm đứng ở phía sau mình
“Ô, anh Khiêm, ngươi đến rồi!”
“Ban nãy tập trung quá không để ý tới, hơn nữa ta còn phải carry đồng đội mình nữa.”
“Nào nào nào, tiện đây ta giới thiệu cho ngươi mấy người bên ta mới tuyển được.”
Ngoại trừ Mã Dương ra, vẻ mặt những người khác khi thấy Bùi Khiêm đều hơi mất tự nhiên
Mặc dù rất nhiều người chưa từng gặp Bùi Khiêm, nhưng nhìn phản ứng của giám đốc Mã là bọn họ có thể biết được người này chắc hẳn chính là ông chủ tập đoàn Đằng Đạt, là người có chức vụ còn cao hơn giám đốc Mã
Tình huống này giống với kiểu chơi game trong giờ làm việc bị boss bắt ngay tại trận, vẻ mặt lúc này còn dễ coi nổi không
Có điều thấy vẻ mặt tươi cười như không của tổng giám đốc Bùi, nhiều người vì thế mà thở phào nhẹ nhõm
Mã Dương bắt đầu giới thiệu lần lượt cho Bùi Khiêm
“Người này là Tiểu Chu, đang ở hạng 1780 điểm.”
“Người này là lão Lý, đang ở hạng 1730 điểm.”
“Người này là...”
Mã Dương giới thiệu qua hết một vòng chín người còn lại trong game, Bùi Khiêm phát hiện những người này đều giống Hạ Đắc Thắng, không có ai dưới hạng 1700 điểm cả, người cao nhất còn tớihạng 1860 điểm, nếu tiếp tục đánh thì cũng gần với tới ngưỡng cửa của game thủ chuyên nghiệp rồi
Bây giờ Bùi Khiêm mới biết làm sao mà cảnh tượng phi khoa học kia lại xảy ra rồi
Vì sao mà người chiến tích hàng năm 0/3/0 như lão Mã lại đột nhiên xuất thần như thế, carry toàn trận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà nói cho cùng, cả trận ngoại trừ hắn ra thì chín người còn lại đều là người nhà mình cả..
Làm khó cho mấy vị đại thần 1800 điểm kia rồi
Người bên phe lão Mã thì phải nghĩ cách đánh cho đối phương chỉ còn một vạch máu rồi để lão Mã chém;
Người ở phe đối diện, vừa phải giết đồng đội của lão Mã để không khiến cục diện trận chiến mất cân bằng một cách chóng vánh, khiến cho game thiếu đi sự hồi hộp, còn lúc lão Mã đuổi tới nơi thì lại phải lựa lúc mà diễn một chút, phản kháng lại vài đòn, cho lão Mã tận hưởng niềm vui một đánh năm
Còn vì sao mà lão Mã lại không chết thì..
Nói thừa, ai dám giết hắn
Loại hành vi này tương đương với việc đội bóng rổ của công ty chơi bóng, mà ngươi lại úp rổ một quả thật mạnh ngay ở trên đầu tổng giám đốc vậy
Bùi Khiêm không chút nghi ngờ, ngay cả việc lão Mã lấy được điểm, tất cả cũng là do sai sót của đồng đội
Nghe xong phần giới thiệu thành viên của Mã Dương, Bùi Khiêm dành ngay cho bọn họ sự kính trọng cao quý
“Vất vả rồi!”
“Thứ bảy tuần này tất cả mọi người cùng nhau đến bếp tư nhân Minh Vân làm một bữa thịnh soạn!”
Bùi Khiêm không khỏi cảm khái, cuộc sống chẳng dễ dàng gì
Tinh anh trong giới đầu tư chân chính như người ta, vì kế sinh nhai, thế mà giờ lại làm người chơi cùng game, hơn nữa còn là chơi game với độ khó ngang địa ngục
Chín người chơi game cùng một mình lão Mã, hơn nữa còn để lão Mã chơi cho đã thì thôi
Như này mà đưa ít tiền, lương tâm không cắn rứt sao
Bắt buộc phải bù đắp về mặt tinh thần
Đội chơi cùng lão Mã không hiểu sao tự nhiên lại được đãi một bữa thịnh soạn, cả đám tỏ vẻ vừa phấn khích vừa hoang mang
Đồng thời ánh mắt nhìn về phía giám đốc Mã lại thêm mấy phần kính trọng
Bọn họ đã nghe nói từ trước rằng giám đốc Mã quan hệ thân thiết với tổng giám đốc Bùi, nhưng không thể ngờ tới lại có thể thân thiết đến mức này
Giám đốc Mã dẫn theo nhân viên ngày ngày chơi game mà tổng giám đốc Bùi cũng không quan tâm, đó là sự tín nhiệm tới mức nào chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mã Dương lôi kéo Bùi Khiêm: “Anh Khiêm, hay là ngươi cũng làm một ván đi
Đến đây, ngươi cũng thử cảm giác đánh với mấy đại thần 1800 điểm đi.”
“Bây giờ ta đã biết rồi, ta kẹt ở mức 1100 điểm, không thể lên được căn bản không phải vấn đề của ta, chủ yếu là do đồng đội kéo chân!”
“Mấy ván cấp cao này chơi thú vị hơn nhiều so với cấp thấp đó!”
Bùi Khiêm: “...”
Lão Mã à, ngươi bị ngu thật hả…
Hết chương 509.