Sau đó chính là giá quy định
Bùi Khiêm đặt giá bán một đồng tiền cho game
Hắn không muốn đặt quá cao, lỡ đặt cao, thật sự có mấy người đầu óc vào nước mua game, thì hắn không phải lỗ ít tiền hơn sao
Giá quy định đủ thấp, cho dù có mười mấy người chơi mua, cũng không có ảnh hưởng gì đến tiền lỗ của Bùi Khiêm
Sau khi giải quyết xong hết, Bùi Khiêm đăng game lên, chờ đợi game thông qua xét duyệt, cũng tự động lên kệ trên steam phía chính phủ
Thông thường, quá trình này mất mấy tiếng đến hai, ba ngày tuỳ game
Diễn đàn chính thức có hiệu quả đề cử tự động hoàn toàn, nó căn cứ số liệu thay đổi mà tự động đề cử một nhóm game mới
Trừ khi xuất hiện việc quét bảng ác ý, nếu không nhân viên quản lý sẽ không tham dự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bùi Khiêm hoàn toàn không lo lắng
Game rác rưởi như vậy, sau khi lên kệ, chắc chắn sẽ không có ai hỏi thăm, đi tong với tốc độ ánh sáng, chờ thời hạn hai tuần vừa đến, năm mươi nghìn đồng tới tay, chẳng phải rất đắc ý sao
Bùi Khiêm đóng laptop lại, cảm thấy tâm trạng sung sướng, cảm giác hạnh phúc tự nhiên sinh ra
Giữa trưa, đám bạn cùng phòng đều trở về
Trong tay Mã Dương xách một chiếc túi ni lông, bên trong đựng đồ ăn mua ở căng tin
“Anh Khiêm, ngươi đúng là to gan, dám không đi học thật
Nhưng lần này nhóc con ngươi cũng coi như may mắn, Phó viện trưởng không điểm danh.” Mã Dương trưng ra dáng vẻ “nhóc con ngươi may mắn gì đâu”
Các bạn cùng phòng khác thì đều tự mở laptop của mình ra
“Buổi chiều không có tiết, nào nào, tổ đội chơi game không?”
“Có, mau lên
Mã Dương, ngươi đâu rồi?”
“Đợi chút, ta còn chưa ăn cơm xong đâu.”
“Ngươi nhanh lên đi chứ, lề mà lề mề, ai đi sang phòng khác gọi người.”
Những người khác trong phòng ngủ đều đã mở bàn gấp đặt lên giường mình rồi bật laptop
Điều kiện ký túc xá trường học chính là gian khổ như vậy, ngay cả giường kết hợp bàn học cũng không có, chỉ có thể ngồi xếp bằng trên giường chơi game
Bùi Khiêm vẫn luôn nghi ngờ, nguyên nhân thắt lưng mình không thoải mái chính là bệnh tật do những lúc thế này sinh ra
Cho nên, để có được trải nghiệm chơi game tốt nhất, cho dù có máy tính riêng, tổ đội cùng chơi game trong ký túc xá rất tiện lợi, nhưng rất nhiều sinh viên vẫn đến quán net
Mã Dương ôm bát cơm inox, bên trên là thức ăn đựng trong túi ni lông, ăn qua loa mấy miếng, sau đó cầm túi ni lông lên, ném hết vào thùng rác
Hôm nay còn tốt, buổi sáng có tiết, cho nên đều đến căng tin mua về ăn
Nếu như buổi sáng không có tiết, vậy mọi người đều nằm ì trên giường
Khi nào có người đầu tiên quyết định đến căng tin, những người khác sẽ lập tức “xin ké”
Đương nhiên, sau này dịch vụ ship đồ ăn ngoài xuất hiện, nhưng khi đó không có app đặt đồ ăn, đều phải gọi điện thoại đặt trước, sẽ có học sinh nghèo điều kiện gia đình khó khăn đi làm part time, kiếm chút phí sinh hoạt
Mã Dương ra ngoài gọi một tiếng rõ to, thoáng chốc vị trí trong phòng game đã đầy bảy tám phần
Bùi Khiêm nhìn màn hình máy tính, đây là một game đối kháng 5v5, tên là ‘Thần Khải’, cách chơi na ná giống như DOTA, chỉ là giao diện hoàn toàn khác nhau
Xét về mặt thời gian, ‘Liên Minh Huyền Thoại’ bắt đầu hot lên từ năm 2011, năm 2009 mặc dù cũng có, nhưng vẫn còn rất thô sơ
Hơn nữa, đó là tình hình lúc trước trong trí nhớ của Bùi Khiêm, còn bây giờ, thế giới thay đổi nhiều như vậy, có thể xuất hiện ‘Liên Minh Huyền Thoại’ hay không vẫn còn chưa biết
Lúc này thống trị các quán net vẫn là MMORPG, game hot nhất tên là ‘Thế Giới Kỳ Ảo’
Mặc dù kiểu game như ‘Thần Khải’ cũng hot, nhưng rõ ràng độ hot bên trong phòng ngủ cao hơn chút, bởi vì nó không được coi là game online thuần túy
Ở quán net cũng có thể chơi, cũng có sàn đấu, nhưng độ hot vẫn kém MMORPG
“Anh Khiêm, sao cứ cảm thấy hôm nay ngươi ngơ ngơ ngác ngác vậy, chưa tỉnh ngủ hả?”
Mã Dương hơi nghi ngờ trạng thái hôm nay của Bùi Khiêm: “Chín thiếu một, ngươi đến không?”
Bùi Khiêm lắc đầu: “Không được rồi, các ngươi tìm người khác đi.”
“Được, vậy ta gọi lão Vương sát vách.” Mã Dương cũng không hỏi nhiều
Thoáng chốc, phòng ngủ và phòng ngủ sát vách bắt đầu hò hét ầm ĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ơ, trên đường không có ai, chạy cẩn thận đó!”
“Móa, sao hắn giết ta rồi?”
“Ha ha ha, ba người đánh một còn bị giết ngược, gà!”
Bùi Khiêm đứng sau lưng Mã Dương, nhìn hắn tay phải di chuột click vào màn hình, tay trái gõ bàn phím, gõ mạnh đến độ bàn phím laptop vang vọng tiếng lạch cạch, rất có phong thái của một vị cao thủ
Kết quả vừa nhìn thành tích chiến đấu, mười phút đầu tiên toàn đội dẫn trước 10-9, thành tích chiến đấu của Mã Dương là 0-0
Đồng đội chơi đến nóng ruột nóng gan, hắn lại để lọt một tên dưới tháp
Bùi Khiêm không khỏi cảm thấy bùi ngùi xúc động, năm 2009 mọi người đều còn rất trẻ, vẫn có thể trải nghiệm thú vui trong game, thật tốt
Bản thân hắn sau khi đi làm mua cả tá game, mỗi cái đều là game hay, kết quả sau khi mua về thì cho hít bụi toàn bộ, căn bản không nhớ mở ra
Mỗi ngày đi làm mệt gần chết, tan làm chỉ muốn nằm trên sofa lướt web, xem live stream, ngay cả cử động đầu ngón tay cũng lười, chớ nói chi đến loại game cần thao tác liên tục này
Cũng may, bây giờ mọi chuyện đều đã khác
Chỉ cần lỗ sạch toàn bộ quỹ hệ thống là có thể nằm im kiếm tiền, hoàn toàn không cần phấn đấu, vui sướng làm một con cá ướp muối
Bùi Khiêm nằm trên giường, sung sướng tưởng tượng cuộc sống sau này
Như vậy, nên tiêu khoản tiền năm mươi nghìn đồng đầu tiên này như thế nào đây…
Dù sao thì trước tiên vẫn phải sắm một chiếc máy tính cấu hình cao đã nhỉ
Sau đó ra ngoài thuê một phòng trọ, trải qua cuộc sống cá ướp muối không cần liêm sỉ
Ha ha ha ha, Bùi Khiêm không nhịn được bật cười thành tiếng
…
…
“Chuyên mục ‘Bóc phốt game rác rưởi’ kỳ này đến đây là kết thúc, nếu như các vị khán giả ba ba cảm thấy video kỳ này không tệ, đừng quên lưu trữ, chia sẻ, đăng ký nha!”
Trong một căn phòng trọ nào đó ở Đế Đô, một thanh niên “mập giả” mày rậm mắt to, ánh mắt đờ đẫn, vẻ mặt uể oải đang ngồi trước máy tính quay video.