Đây chỉ là bữa ăn quán ăn tự phục vụ giá bình quân hơn bốn trăm mà thôi, không hiếm lạ gì
Mấy đồng nghiệp này lại vui thế này, chắc chắn là vì bọn họ cảm thấy được tổng giám đốc Bùi coi trọng, là ánh sáng tình người tổng giám đốc Bùi sưởi ấm bọn họ, khiến bọn họ có được niềm vui từ tận đáy lòng trong công việc
Ai nói nhân viên và ông chủ ắt phải đấm đá nhau
Ai nói công việc chỉ có thể là chuyện rất khổ sở
Rõ ràng chỗ tổng giám đốc Bùi không phải vậy
Một bữa ăn đơn thuần thế này thật khó thấy
Tụ tập ăn uống ở công ty khác đều đi vào ngày nghỉ, chiếm thời gian nghỉ ngơi của nhân viên, với lại ăn liên hoan là uống rượu, nói hoa mỹ là nâng cao tình cảm đồng nghiệp, thực ra chính là một loại xã giao
Nhiều người thấy vô cùng phiền toái về việc này nhưng cũng đành chịu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến Đằng Đạt thì khác hẳn
Mọi người ăn ăn uống uống, không có tiết mục lãnh đạo thuyết giảng, không có tiết mục mời rượu nhau, không có tiết mục phá băng nhóm lúng túng… tất cả đều không có, chỉ là bữa ăn thưởng thức món ngon thuần túy
Một bữa tiệc team building thuần túy biết bao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với lại, Lâm Vãn để ý Bùi Khiêm chỉ thản nhiên ăn, không biết đang suy nghĩ gì
Chắc đang nghĩ đến game và chuyện vận hành công ty nhỉ
Tất cả mọi người đều phấn khởi ăn uống no nê, chỉ có Bùi Khiêm trông có vẻ suy tư, không biết nghĩ gì
Quả nhiên, đây chính là trách nhiệm của ông chủ công ty, đây chính là “Lo nỗi lo thiên hạ trước, vui niềm vui của thiên hạ sau”
Lâm Vãn bất giác có hiểu biết mới mẻ về Bùi Khiêm
……
Sau khi ăn xong, mọi người lại đến phòng VIP của KTV gần đó, quẩy cả đêm
Quả nhiên, Bùi Khiêm sẽ đặc biệt sắp xếp cho đồng nghiệp nam lái xe đưa những cô gái không muốn hát hò, muốn về được sớm về
Dù sao thì phí phòng bao cũng vậy, dù có người đi cũng không cản trở Bùi Khiêm tiêu tiền
Nguyên tắc của Bùi Khiêm chính là, chỉ cần các ngươi đừng ngăn cản ta tiêu quỹ hệ thống, các ngươi thích làm gì thì làm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong phòng VIP có sàn nhảy và bar nhỏ riêng biệt, các loại đồ uống, cứ mở rồi uống thôi
Ban đầu mọi người vẫn cẩn trọng, nhưng khi Mã Dương thể hiện giọng hát như người đưa vong, cống hiến bài “Mua bán tình yêu” , hiện trường náo nhiệt hẳn
Mọi người để bản thân bay lên, ôm micro gào khóc thảm thiết
Lâm Vãn không đi, mà cống hiến vài bài, giọng hát như nuốt đĩa nhận được lời hoan hô
Nàng phát hiện, mình hơi thích tập thể này rồi
Giống như một đại gia đình có tình yêu thương, tất cả mọi người đều vây chặt quanh tổng giám đốc Bùi, hòa thuận vui vẻ
Bầu không khí thế này khiến Lâm Vãn chắc chắn mình không đến nhầm chỗ
Đằng Đạt, có thể chính là đáp án nàng đang vất vả tìm kiếm về mộng tưởng game của mình
Bùi Khiêm cũng rất vui vẻ, uống thêm mấy lần
Trong lúc nửa tỉnh nửa say, dường như hắn thấy hệ thống đang kết toán, quỹ hệ thống năm trăm nghìn ấy đang chuyển đến thẻ mình…
……
Trưa hôm sau, Bùi Khiêm thức dậy trên giường trong nhà thuê, dụi dụi mắt nhập nhèm
Tuy hôm qua uống rượu nhưng may thay toàn rượu cao cấp, không chóng mặt, không đau đầu gì
Hắn ngồi dậy rót ly nước, mở laptop của mình lên
Hắn cũng đã đổi laptop mới, laptop trước đó đã giải ngũ vinh quang, tuy từ lúc nhập học mới mua hơn nửa năm
Laptop của Bùi Khiêm bây giờ là laptop gaming Martian công nghệ cao nhất
Dù sao cũng toàn là tiêu quỹ hệ thống, đối với Bùi Khiêm, laptop gaming thế này cũng không phải chuyện đáng mong đợi gì
Mở nền tảng chính thức ESRO lên kiểm tra “Pháo Đài Trên Biển” một chút, phát hiện vẫn chưa qua xét duyệt
Game dung lượng lớn đương nhiên xét duyệt hơi chậm, nên hai mươi tiếng trôi qua, game vẫn trong trạng thái “đang xét duyệt”
Bùi Khiêm tắt máy tính, không để ý lắm
Người ta để ý game nhà mình bao giờ qua xét duyệt là vì thiết lập một kế hoạch quảng cáo, sau khi game qua xét duyệt phải sắp xếp quảng cáo ngay
Nhưng Bùi Khiêm đâu có kế hoạch quảng cáo nào
Đã vậy thì bao giờ game qua xét duyệt quan trọng sao
Vốn không quan trọng
Trưa thứ hai
Hoạt động team building vào thứ sáu tuần trước khiến mọi người rất hăng, thứ bảy chủ nhật nghỉ hai hôm, hoàn toàn thả lỏng
Ngoài Bao Húc chủ nhật vẫn đến công ty, những người khác đều không tăng ca, hưởng thụ cuối tuần tuyệt vời
Dù sao thì game đã phát triển không rồi, cũng không có lý do gì tăng ca nữa
Tuy nói tăng ca sẽ có tiền tăng ca, nhưng nói ra thì kỳ nghỉ thoải mái thong dong vẫn có sức hấp dẫn lớn hơn
Thứ hai, có lẽ mọi người vẫn chìm trong niềm vui này
Mà Hoàng Tư Bác lại không hề vui quá mất khôn, biểu cảm hắn hơi nghiêm túc
“Ngươi cũng để ý đến dữ liệu của ‘Pháo Đài Trên Biển’ nhỉ?” Hoàng Tư Bác đến cạnh chỗ làm việc của Bao Húc, phát hiện Bao Húc cũng đang chú ý đến số liệu dữ liệu hậu đài của “Pháo Đài Trên Biển”
Nói đơn giản là thảm
Game này thứ sáu đưa lên xét duyệt, tối thứ bảy qua xét duyệt, kết quả qua một hôm chủ nhật mà lượt tải mới có mấy trăm mà thôi
Quá ít, quá ít
Game FPS khác với game khác, nó có thể xem là game online kiểu chiến đấu, người đủ nhau mới có thể chơi được
Cách chơi cơ bản của game FPS là người chơi chiến đấu với nhau, kết quả tổng cộng mới mấy trăm lượt tải, người chơi sôi nổi mới có mấy chục người, thế này thì đánh cái mẹ gì nữa
Đừng nói là ghép đôi với đối thủ có sức mạnh tương đương, có thể ghép đôi với người sống hay không cũng khó nói
Không thể để người chơi đều đập máy tính nhỉ
Thật không thể tưởng tượng nổi
Đương nhiên, “Pháo Đài Trên Biển” khác với game FPS khác như “Vết Đạn” ở chỗ, nó có chế độ cốt truyện, có thể chơi như game một người chơi
Nhưng chế độ cốt truyện không thể gánh nổi thời gian chơi game lâu, người chơi sẽ chán rất nhanh
Huống chi, người chơi thích chơi “Kế Hoạch Chống Khủng Bố” , đã số đều thích chế độ chiến đấu chứ chẳng mặn mà gì chế độ cốt truyện
Nói tóm lại là tình huống không ổn lắm
Mấy trăm lượt tải xuống này, vẫn là “Pháo Đài Trên Biển” miễn phí tải đạt được, nếu “Pháo Đài Trên Biển” định giá dựa vào tiêu chuẩn của game một người chơi, ít thì cũng ba mươi, năm mươi đồng, thế thì phỏng chừng lượt tải xuống còn giảm nữa
Hết chương 81.