Trong tay hạng mục đã hoàn tất, Khương Hàm liền nhanh chóng đi làm thủ tục thôi việc.
Thu dọn xong hành lý, trong đêm lái xe thẳng đến Nghĩa Ô, hắn muốn gặp Ngải Thanh, hắn rất nhớ nàng, một ngày không gặp như cách Tam Thu, mà bây giờ đã bao nhiêu thu rồi.
Trên đường đi chỉ ngủ được ba tiếng đồng hồ trong khu vực phục vụ, lại ngựa không dừng vó đi tiếp. 9 giờ sáng hơn đã đuổi đến dưới lầu công ty của Ngải Thanh. Cũng không kịp rửa mặt, cứ như vậy, phong trần mệt mỏi xuất hiện trước mặt Ngải Thanh.
Khiến Ngải Thanh giật mình kêu lên một tiếng, tên này không phải chiều hôm qua mới làm thủ tục nghỉ việc sao, sao sáng sớm đã xuất hiện ở trước mặt mình rồi."Lão bà đại nhân, ta mệt quá, ta bây giờ không có nhà để về, đến nương nhờ ngươi, nàng xem có thể sắp xếp ta ở đâu không?" Nam nhân vừa nói vừa làm nũng, Ngải Thanh biểu thị không chịu nổi.
Sáng sớm các đồng nghiệp bị nhét đầy thức ăn cho cẩu đến no căng bụng. Hết cách, Ngải Thanh chỉ có thể nhận mệnh, đưa chìa khóa nhà mình cho hắn, vừa đưa vừa dặn dò.
Bảo hắn đến khách sạn ở, hắn lại không chịu, nàng còn có biện pháp nào đâu?
Các đồng nghiệp hiếm khi mới có dịp cùng nhau buôn chuyện, các loại. Chờ Ngải Thanh đưa Khương Hàm xong trở lại văn phòng, thấy mọi người cúi đầu cười trộm, xì xào bàn tán.
Nàng còn làm bộ hắng giọng một cái, cái đó, vị hôn phu của ta đó, các người làm quen với nhau đi.
Không ngờ rằng Ngải Kinh Lý luôn lôi phong hành lại có một mặt đáng yêu như vậy. Lần này mọi người không giả bộ nữa, trực tiếp cười thành tiếng, trêu đến Ngải Thanh mình cũng nhịn không được mà cười.
Nàng rất vui vẻ, trước đây nàng cố gắng chạy về phía hắn, hiện tại hắn cũng đang cố gắng tiến lại gần nàng. Một người cố gắng chẳng có chút ý nghĩa nào, tình cảm song hướng mới ngọt ngào.
Hoan Hoan bên này không chỉ sự nghiệp đón mùa xuân thứ hai, tình cảm cũng như thế.
Gần đây cùng cơ quan du lịch hợp tác là một chàng hướng dẫn viên trẻ tuổi đẹp trai, có tài hoa lại rất hài hước.
Vì có giao dịch nghiệp vụ qua lại, Hàn Đống mỗi ngày đều nhìn Hoan Lạc Tụng trực tiếp, sau một thời gian, Hàn Đống bị vẻ ngoài xinh đẹp của Hoan Hoan, và cách ăn nói không tầm thường hấp dẫn.
Hàn Đống những năm này cũng đã nhìn qua vô số người, từ trong mắt Hoan Hoan nhìn ra, nàng là một người phụ nữ có chuyện xưa. Lần hợp tác này là do hắn tự xin với lãnh đạo công ty. Vì cơ hội này, hắn đã tranh thủ nhiều lần. Cuối cùng lãnh đạo cũng đồng ý.
Người quản lý tiếp đãi là Dương Tráng Tráng, mỗi lần Hàn Đống đến nói chuyện xong công việc, luôn mượn cơ hội hỏi thăm tình hình của Hoan Hoan. Biết Hoan Hoan vẫn còn độc thân, Hàn Đống kích động đến một đêm không ngủ được.
Lần đầu tiên cùng Hoan Hoan trò chuyện trực tiếp chi tiết, Hàn Đống lại kích động đến một đêm không ngủ.
Đến nhiều lần, tâm tư của Hàn Đống gần như đã viết rõ trên mặt, mọi người cũng đều hiểu rõ.
Hàn Đống đến đây đâu phải chỉ là để làm việc, ý không ở lời, rõ ràng là đến tán tỉnh bà chủ của họ. Mấy kẻ thầm mến bà chủ nhưng không dám hé răng thì dám giận mà không dám nói. Mình còn chưa lọt vào mắt bà chủ, tiểu tử ngươi nghĩ hay thật.
Hàn Đống rất quyết đoán, sau khi đã xác định ý mình. Ở trong lòng tính toán xong, vừa nói xong công việc liền bắt đầu triển khai việc theo đuổi Hoan Hoan một cách mãnh liệt, các loại sách lược yêu đương, kỹ xảo tán gái đều dùng tới.
Không ngờ rằng Hoan Hoan vì yêu mà chịu tổn thương nên hoàn toàn không để tâm đến, không thèm ngó ngàng tới hắn. Vậy phải làm sao bây giờ, Hàn Đống cuống đến mức muốn vò đầu bứt tai.
Lại thêm một đêm suy nghĩ, hắn quyết định đi theo đường vòng cứu nước. Ngày thứ hai, theo lệ nói chuyện công việc xong, đến giờ cơm Hàn Đống lần đầu tiên mời Kim Bảo Bảo, bỏ mặc Hoan Hoan.
Kim Bảo Bảo, cái cô nàng thần kinh không ổn định này, còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị Hàn Đống nhét lên xe rồi lái đi. Trên đường đi, Hàn Đống giải thích rằng, Hoan Hoan không để ý tới hắn, hắn lại không muốn từ bỏ, chỉ có thể hỏi cô bạn thân, nên làm sao thì Hoan Hoan mới chịu chấp nhận hắn.
Kim Bảo Bảo dù có ngốc đến mấy cũng kịp phản ứng, Ngải Thanh thì có Khương Hàm, Hoan Hoan cũng có Hàn Đống theo đuổi, sao chỉ có mình nàng, cái cây sắt này mãi không nở hoa thế?
Kim Bảo Bảo không biết rằng, cây sắt của nàng chẳng bao lâu nữa sẽ bén rễ, sau đó nảy mầm nở hoa.
Chuyện của người khác cứ kệ người ta, Kim Bảo Bảo vẫn đưa cho Hàn Đống lời khuyên đúng trọng tâm, đừng có giở trò lừa bịp, đối với Hoan Hoan không có tác dụng, chân thành mới là chiêu tất sát.
Có lời của Kim Bảo Bảo, Hàn Đống quyết định thay đổi chiến thuật. Dùng tấm chân tình đổi lấy chân tình.
Hoan Hoan bên kia thấy Hàn Đống kéo Kim Bảo Bảo đi thì tức giận đến mức đá một cú vào cái cây ven đường, đồ đàn ông lăng nhăng, thay lòng đổi dạ nhanh như chong chóng.
Thấy Hàn Đống đưa Kim Bảo Bảo trở về, Hoan Hoan càng làm bộ như không thấy, nhưng trong lòng thì lại tức đến muốn chết.
Thấy biểu hiện vi diệu nhỏ của Hoan Hoan, Kim Bảo Bảo quyết định trêu nàng. Cố ý làm ra vẻ thần bí, "Cô đoán xem lúc bọn tôi đi ăn cơm, Hàn soái ca đã nói gì với tôi?" Nói xong vẫn không quên cười đểu một tiếng đầy đắc ý.
Hoan Hoan giả vờ không để ý, thờ ơ nói, "Mấy người ăn cơm thì ăn, liên quan gì đến tôi, ai bảo Bảo Bảo nhà ta có mị lực, khiến Hàn soái ca quỳ dưới váy chứ."
Hoan Hoan càng giả bộ như không quan tâm, Kim Bảo Bảo càng muốn trêu cô, "Anh ta nói thích cô lâu như vậy mà cô không để ý, hết cách chỉ đành tìm người khác để thích thôi." Lúc này Kim Bảo Bảo cười đến run cả người.
Hoan Hoan giận tím mặt, "Được được được, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử. Mau tránh ra, đừng làm phiền tôi." Nói xong liền đuổi Kim Bảo Bảo ra khỏi văn phòng của mình.
Kim Bảo Bảo thăm dò xong Hoan Hoan, trong lòng đã có tính toán, xem ra Hoan Hoan là có chút thích Hàn Đống nhưng nàng thật sự là rất tự ti, Hoan Hoan trước kia tổn thương quá sâu. Muốn cô chấp nhận Hàn Đống cần phải có thời gian.
Vì hạnh phúc của cô bạn thân Hoan Hoan, Kim Bảo Bảo nàng cũng thật là quá khó khăn.
Chờ sau này bọn họ thành công, phải đền bù cho nàng tổn thất về tinh thần mới được.
Thấy Hàn Đống kéo Kim Bảo Bảo lên xe, không chỉ có Hoan Hoan tức giận, mà còn có cả Dương Tráng Tráng. Trước kia Dương Tráng Tráng chỉ biết Hàn Đống luôn dò hỏi Hoan tổng của bọn họ, sao mới chớp mắt, lại đã mang Kim Bảo Bảo đi rồi, tên tiểu tử này đúng là đang ăn trong bát mà vẫn còn nhìn ngó trong nồi.
Nghĩ lại, Dương Tráng Tráng giận đến nỗi lỗ mũi bốc khói, mình thầm mến Kim Bảo Bảo lâu như vậy mà không dám mở lời, vậy mà để cho Hàn Đống giành trước mất.
Dương Tráng Tráng không vui, nhiệt độ xung quanh cũng hạ thấp mấy độ, nhìn mặt Dương Tráng Tráng tròn trịa lại còn đen đi trông thấy, những người ở dưới lên báo cáo công việc đều cẩn thận, lo lắng không khéo lại bị Tráng Tráng mắng cho.
Hàn Đống lại đến bàn công việc, người tiếp đãi hắn là Dương Tráng Tráng đã không còn cho hắn sắc mặt tốt nữa, nếu như có thể, hắn muốn dán khuôn mặt cau có đó xuống đất. Tình địch gặp nhau, đỏ cả mắt. Dương Tráng Tráng không hề biết là mình đã nhắm sai đối tượng.
Hàn Đống còn thấy kỳ lạ, một ngày trước hai người vẫn còn đang trò chuyện vui vẻ, hình như mình cũng không có đắc tội gì với hắn, sao bây giờ lại thối mặt ra như thiếu hắn tám triệu vậy.
Trong công việc hai người có đi có lại thảo luận, mặt của Dương Tráng Tráng thì từ đầu đến cuối đều cau có.
Đầu óc nhanh nhạy của Hàn Đống nghĩ lại một chút liền hiểu. Trước đó mình dò hỏi về Hoan Hoan, hắn đều không hề tức giận, còn luôn cười hề hề với mình, hôm qua mình lôi kéo Kim Bảo Bảo đi ăn một bữa cơm, hôm nay tên này liền cho hắn xem sắc mặt ngay.
Chỉ phân tích đơn giản như vậy thôi. Hàn Đống đã kết luận được, Dương Tráng Tráng thích Kim Bảo Bảo, vẫn còn là thầm mến, lại còn xem hắn là kẻ địch trong mộng tưởng.
Ôi, Hàn Đống tự nhận mình xui xẻo. Ai bảo sau này bọn họ còn muốn hợp tác cơ chứ, oan gia nên giải không nên kết. Hắn quyết định sẽ nói cho Dương Tráng Tráng biết tình huống thực tế.
Buổi trưa bất chấp Dương Tráng Tráng phản đối ra sao, Hàn Đống vẫn muốn kéo hắn đi ăn cơm, còn cố ý ra vẻ thần bí, biết bí mật của hắn, hắn có cách giúp hắn.
Dưới tài ăn nói của Hàn Đống. Hai người đàn ông cùng nhau đi ăn cơm. Gần đây, phong cách khác lạ này thật sự khiến người trong công ty biểu thị không thể hiểu nổi. Khó trách Hàn Đống được cả trai lẫn gái đều mê.
Hàn Đống không hề biết mọi người nghĩ về mình như vậy, nếu hắn biết, có lẽ hắn sẽ muốn đập đầu chết mất. Để theo đuổi một cô gái, hắn thật sự là đã dùng hết sức lực toàn thân, tuy nhiên lại cứ như là một cú đấm vào đống bông, Hàn Đống có nỗi khổ không nói ra được.
Trong hai ngày ngắn ngủi, hình tượng đẹp trai, bảnh bao mà Hàn Đống gây dựng được tan tành mây khói...
