Dương Tráng Tráng nghe điện thoại của Hoan Hoan thì hỏng mất, sao có thể như vậy được.
Hắn không còn lo được gì nữa, vội vàng đi tìm Kim Bảo Bảo.
Dương Tráng Tráng như phát điên chạy khắp nơi trên đường để tìm kiếm.
Những kỷ niệm hắn cùng Kim Bảo Bảo quen biết, hiểu nhau, yêu nhau cứ liên tục hiện lên trong đầu.
Là do mình ích kỷ, mình chỉ nghĩ đến cái sĩ diện, để Kim Bảo Bảo một mình gánh chịu áp lực.
Hôm nay cục diện này người có lỗi lớn nhất chính là hắn.
Dương Tráng Tráng cuối cùng đã chịu thừa nhận lỗi của mình.
Dương Mụ Mụ vẫn đang gọi điện thoại giục nhi tử về ăn cơm.
Dương Tráng Tráng vừa khóc vừa nói với mẹ, "Kim Bảo Bảo không thấy đâu, nếu Kim Bảo Bảo xảy ra chuyện thì con cũng không sống nổi."
Dương Mụ Mụ lúc này mới thấy sợ hãi, hình như bà đã làm sai chuyện rồi.
Điện thoại của Kim Bảo Bảo cuối cùng cũng gọi được, 'Uy, Hoan Hoan, ta về nhà rồi, thật đó, bây giờ ta đang ở dưới lầu nhà mẹ ta, đợi ta gọi video cho ngươi."
Kim Bảo Bảo gọi video đến, nhìn thấy Kim Bảo Bảo, ngoài việc có hơi tiều tụy thì mọi thứ đều ổn.
Kim Bảo Bảo đang ở dưới lầu nhà nàng, Hoan Hoan cuối cùng cũng yên tâm.
Hoan Hoan nhanh chóng báo tin cho Ngải Thanh, cô nàng vẫn còn đang tìm người khắp nơi.
Trời đã tối, Ngải Thanh vẫn còn đang tìm kiếm từng chỗ một ở bờ sông.
Hoan Hoan nói với Ngải Thanh là Kim Bảo Bảo đã về nhà rồi, bọn họ có thể yên tâm về ăn tối.
Hoan Hoan nghĩ một lát rồi vẫn là quyết định nói tình hình của Kim Bảo Bảo cho Dương Tráng Tráng, "cởi chuông phải do người buộc chuông".
Chuyện của Dương Tráng Tráng và Kim Bảo Bảo vẫn cần chính họ tự giải quyết, người khác ngoài an ủi ra thì cũng không giúp được gì.
Dương Tráng Tráng đến công ty xin nghỉ phép, hắn dự định tự mình về quê của Kim Bảo Bảo.
Chuyện của hai người bọn họ, hắn không thể để Kim Bảo Bảo một mình đối mặt, hắn muốn tìm lại cô gái mà mình yêu thương.
Thượng Phẩm dạo gần đây liên tục lui tới Hoan Lạc Tụng, mọi người đều nhìn ra được, hắn đây là ý không ở trong lời.
Trải qua một khoảng thời gian ở chung, Ngải Thanh cảm thấy tình cảm của hắn đối với Thượng Phẩm thật sự không có bao nhiêu tình yêu nam nữ, muốn nói là có loại tình cảm gì thì, có lẽ thiên về sự thưởng thức nhiều hơn.
Về việc kết hôn thì nên lựa chọn người mình yêu hay người yêu mình, Ngải Thanh có cách hiểu của riêng mình, hôn nhân là một canh bạc, đoạn đường này đi xuống sẽ có đủ loại cám dỗ.
Nếu mình tìm một người mình không yêu, lỡ một ngày mình gặp người mình thích thì, cô nàng lo rằng mình sẽ hối hận.
Nếu mình gả cho một người không thương mình, lỡ một ngày hắn gặp người tốt hơn, hắn liền sẽ hối hận.
Không phải hai bên tình nguyện, thì ở xã hội xốc nổi này làm sao có thể dài lâu.
Nhưng nếu như là lưỡng tình tương duyệt thì như thế nào, thời gian lâu dài thì vẫn sẽ chán ghét nhau thôi.
Ngải Thanh và Khương Hàm, là Kim Đồng Ngọc Nữ được mọi người công nhận, thế nhưng vì Khương Hàm thích cái mới mẻ, nên đã làm cho tình cảm của họ tan vỡ.
Nhân sinh chỉ có mấy chục năm, ai cũng không rõ tương lai sẽ phát sinh chuyện gì, Ngải Thanh bắt đầu cảm thấy thất vọng về tình yêu.
Cuộc sống như vậy có lẽ sẽ bình lặng, chí ít là sẽ an tâm.
Khi đã hiểu rõ ý nghĩ của mình, Ngải Thanh nhân dịp cuối tuần hẹn Thượng Phẩm ra ngoài.
Trong quán cà phê, Ngải Thanh nói chuyện rất thẳng thắn, cô nàng không muốn vòng vo."Thượng Phẩm, thật xin lỗi, ta không hợp với ngươi, ngươi cũng không phải là người ta muốn.
Ta đã cố gắng muốn chấp nhận ngươi, nhưng mà ta không làm được.
Ta không muốn làm lỡ dở thời gian của ngươi, để ngươi đi tìm hạnh phúc của riêng mình.
Người đó không phải là ta."
Ngải Thanh nói hết ý nghĩ của mình ra, trong lòng nhất thời thấy thoải mái hơn hẳn.
Thượng Phẩm nghe Ngải Thanh nói như vậy thì cảm thấy thật đáng tiếc.
Dù sao hắn cũng thật sự định cưới cô gái Ngải Thanh này, các mặt đều rất xuất sắc.
Trong mắt Thượng Phẩm, Ngải Thanh sẽ là một người vợ tốt.
Nếu nói Thượng Phẩm yêu Ngải Thanh bao nhiêu, thì cũng không có bao nhiêu.
Hắn đã ngoài ba mươi tuổi rồi, đến tuổi nam cưới nữ gả, hắn muốn cuộc sống yên ổn, cũng muốn có một mái nhà thuộc về mình.
Ngải Thanh không nghi ngờ gì là một người rất phù hợp.
Nếu Ngải Thanh đã không thích hắn, lời nói cũng đã nói rõ rồi, mình cũng không phải loại người mặt dày mày dạn.
Thượng Phẩm chấp nhận đề nghị của Ngải Thanh."Được, ta tôn trọng quyết định của ngươi.
Hữu duyên gặp lại."
Thượng Phẩm nâng ly cà phê của mình lên, uống một hơi cạn sạch rồi quay người rời đi.
Nhân sinh giống như một chiếc xe buýt, đoạn đường này không thể quay đầu, chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, sẽ có người lên xe, đến trạm thì sẽ xuống xe, cứ đến rồi đi, thay đổi liên tục.
Từ đầu đến cuối người đồng hành với mình chỉ có chính mình mà thôi.
Hôm nay Hoan Hoan tăng ca trực tiếp, Ngải Thanh đành phải tự mình đi dạo ở Công Viên Đầm Lầy, ở đó cây cối rất nhiều, cho dù là mùa đông, vẫn chưa bắt đầu có tuyết rơi, có lá cây đã rụng hết, cũng có loại cây quanh năm xanh tốt.
Nghe nhạc, tản bộ, một buổi chiều trôi qua rất nhanh.
Đến khi Hoan Hoan gọi điện thoại cho Ngải Thanh, hỏi cô đang ở đâu, Ngải Thanh nói địa chỉ, rất nhanh Hoan Hoan đã lái xe đến."Đi, chúng ta đi ăn lẩu cay Trùng Khánh đi, lạnh quá, ta muốn ăn gì đó nóng để làm ấm cơ thể."
Hoan Hoan nói ra đề nghị của mình với Ngải Thanh."Được thôi, hảo tỷ tỷ của ta, đã tỷ muốn đi, vậy ta liều mình bồi quân tử vậy."
Ngải Thanh cười đáp lại.
Mất một lúc lâu, hai người mới tìm được chỗ đậu xe, vị trí không tốt, Hoan Hoan phải đánh vật lộn mãi mới đậu được xe vào chỗ.
Trong lúc đó còn quẹt trúng một chiếc xe khác.
Chủ xe không có ở đó, Hoan Hoan để lại số điện thoại của mình ở trên cửa xe của đối phương.
Rồi kéo Ngải Thanh đi ăn lẩu.
Vào mùa đông, số lượng người đến ăn lẩu thật không ít, lúc hai cô nàng đến thì đã không còn chỗ ngồi, chỉ có thể ngồi ở đó chờ đợi.
Chừng nửa tiếng sau, nhân viên phục vụ thông báo với họ là có chỗ ngồi và mời họ vào.
Tìm xong chỗ ngồi, hai cô nàng đi vào toilet.
Khi Hoan Hoan quay trở lại thì nhìn thấy có hai người đàn ông đang ngồi ở chỗ của mình.
Hoan Hoan lúc này cảm thấy không vui, "Xin lỗi, các anh có phải ngồi nhầm chỗ rồi không, đây là chỗ của chúng tôi mà.""Tiểu thư, có lẽ cô nhầm rồi, chúng tôi ngồi ở chỗ này cũng được mười phút rồi, cô có lẽ là có hiểu lầm gì đó."
Người đàn ông không hề có ý thương hoa tiếc ngọc, ngữ khí lạnh băng."Anh..."
Hoan Hoan tức đến không nói nên lời.
Ngải Thanh từ toilet đi ra nhìn thấy Hoan Hoan đang tranh cãi với người khác, đi qua mới phát hiện ra, là do Hoan Hoan nhớ nhầm chỗ, vị trí của bọn họ ở hàng thứ nhất, Hoan Hoan lại lấy hàng thứ nhất bên phải làm vị trí của mình.
Tưởng lầm người khác chiếm chỗ ngồi của mình."Vậy... xin lỗi, chúng tôi đi nhầm chỗ làm phiền đến mọi người, mong mọi người bỏ qua cho."
Nói xong, Ngải Thanh không đợi người đàn ông kia phản ứng, vội kéo Hoan Hoan chạy đi.
Thật sự quá mất mặt, "Lộ Si" ra ngoài quả là khó lường mà.
Hai người gọi món lẩu 75 độ biến thái cay, hai người họ tự nhận là có thể ăn cay nên đặc biệt đến thử sức.
Ở lần trực tiếp ngoại cảnh ở Trùng Khánh, Hoan Hoan biết được cay Trùng Khánh có số độ, còn trong lần trực tiếp ở Sơn Tây, bọn họ biết giấm Sơn Tây cũng có số độ."Một phương khí hậu nuôi một phương người".
Lần đầu tiên thì cả hai cảm thấy còn chịu được, đến lần thứ hai, hai cô nàng đã cay đến nước mắt tuôn rơi, lần thứ ba thì cả hai đã cay đến ho sặc sụa.
Thấy dáng vẻ chật vật của hai cô gái, người đàn ông lúc trước lạnh nhạt như băng khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong đẹp mắt.
Sợ cay quá không chịu nổi, cả hai cô đều gọi thêm hai cốc sữa bò, rau không ăn được mấy gắp đã vội uống cạn hết sữa bò.
Từ nay về sau, hai người xem như đã hoàn toàn "trúng thực", không dám nói là mình có thể ăn cay nữa.
Trình độ ăn cay của hai người họ ở Trùng Khánh chỉ có thể ngồi cùng bàn với bọn trẻ con mà thôi…
