Dưới ánh mặt trời gay gắt, đôi đồng tử màu bạc của Bạch Hổ co lại thành một đường chỉ bạc gần như không thể thấy, nhưng lại không hề che giấu mà tỏa ra tình yêu mãnh liệt.
Parker trải tấm da thú xuống đất, rồi đặt Bạch Tinh Tinh ngồi lên trên, “Nàng ngồi ở đây, để ý phía bên kia sông, có con vật nào đến gần thì gọi ta.” Bạch Tinh Tinh nhìn về phía bờ sông, trong rừng cây mọc đầy những bụi cây rậm rạp, không thể nhìn thấu bên trong ẩn giấu thứ gì, tạo cho người ta một cảm giác nguy hiểm.
Bạch Tinh Tinh cẩn thận gật đầu: “Được.” Parker cầm lấy d.a.o đá, đi đến mép ruộng bắt đầu cắt lúa.
Vinson thu lại cảm xúc trong mắt, hóa thành hình người, đang chuẩn bị dùng tay không nhổ lúa thì Parker ném cho hắn một chiếc váy da thú.“Chàng ôm số lúa ta cắt được đến chỗ Tinh Tinh, bảo vệ nàng là được.” Parker nói xong lại cúi xuống cắt thêm một đống lúa, “Chỗ này cứ để ta làm.” Vinson không nói một lời mặc váy da vào, ôm một bó lúa mì đi về phía Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh thấy Vinson đến, liền thả lỏng cảnh giác, rút một bông lúa vui vẻ nói: “Làm sao để lấy hạt lúa ra đây?
Có cần ta giúp không?” “Tuốt thẳng ra là được.” Vinson trầm giọng nói.
Trước mặt Bạch Tinh Tinh hắn luôn giữ vẻ nghiêm túc, nhưng nếu Bạch Tinh Tinh có cảm quan nhạy bén hơn một chút, sẽ có thể phát hiện hơi thở của hắn đã có sự thay đổi vi diệu.“Hả?” Bạch Tinh Tinh xị mặt ra, nhìn bông lúa trong tay, lại nhìn về phía cánh đồng lúa mì rộng lớn, vẻ mặt suy sụp: “Không phải chứ!
Nhiều như vậy phải tuốt đến bao giờ?
Còn gạo nữa, gạo chẳng lẽ cũng phải bóc từng hạt một sao?” Vinson thấy buồn cười, chẳng lẽ Tinh Tinh cho rằng ngũ cốc tự động tách vỏ sao?
Khóe miệng hắn cứng ngắc cong lên, nhưng lại bị hắn ép xuống, “Chúng ta có thể mang về rồi từ từ tuốt, gạo thì phiền phức hơn, còn phải xay vỏ nữa.” Bạch Tinh Tinh nằm vật ra đống lúa như không còn gì luyến tiếc, nghĩ đến túi gạo lớn sắp ăn hết trong nhà, à không, phải nói là vô số hạt gạo, Bạch Tinh Tinh chỉ muốn mắng chính mình một trận, c.h.ế.t tiệt, quá xa xỉ