Mạc Nhĩ Căn không nhận, trừng to mắt: “Tỷ phu, ngươi xem thường ta!” “Chút tiền bạc này của ngươi có đủ để tiêu pha sao?
Đều đã là người một nhà, đừng nói việc cứu Ninh Nhi, mau cầm lấy đi, ngươi làm việc, nhận thù lao là lẽ đương nhiên.” Đông Quốc Duy giải thích.
Hắn có khi không hiểu Mạc Nhĩ Căn, có khi tùy cơ ứng biến, có khi lại bướng bỉnh đến cùng.
Mạc Nhĩ Căn đẩy ngân phiếu lại, “Ninh Nhi gọi ta tiểu cữu cữu, nàng xảy ra chuyện, ta có thể ngó lơ được sao?
Chức vị tòng ngũ phẩm tham tướng này của ta cũng là tỷ phu ngươi giúp tìm được, ngân phiếu này ta là tuyệt đối không thể nhận.” Hắn thật sự không thiếu tiền, nếu như làm quan mà còn có thể khiến mình chết đói, hắn cũng sẽ không cần phải lăn lộn ở Đức Thắng Môn.
Đông Quốc Duy thấy hắn dường như không phải là vì ngại ngùng mà thật sự không muốn, liền thu lại ngân phiếu, “Sau này lúc cần tiền thì tìm ta!” Mạc Nhĩ Căn vỗ ngực một cái, “Yên tâm, tuyệt đối sẽ không khách khí với ngươi, chỉ là chuyện của Ninh Nhi cùng tỷ tỷ thì không thể nhận tiền, Ninh Nhi nói, đòi tiền sẽ làm tổn thương tình cảm!” Đông Quốc Duy nghe vậy vui mừng gật nhẹ đầu, bỗng nhiên chợt nhận ra, chỉ chỉ mình, “Vậy còn chuyện của ta đâu?” Hắn lo lắng sẽ làm tổn thương tình cảm của Ninh Nhi và phúc tấn, chẳng lẽ không tổn thương tình cảm của hắn sao!“Ách......
Hắc hắc......
Tỷ phu, chúng ta nói chuyện khác đi.” Mạc Nhĩ Căn cười khan hai tiếng, không biết giải thích thế nào.“Đồ hỗn xược!” Đông Quốc Duy mỉm cười đá hắn một cước.“Hắc hắc!” Mạc Nhĩ Căn gõ gõ bụi trên áo choàng của mình.......
Đối với chuyện mình bị tập kích, Đông An Ninh cũng rất quan tâm, cớ sao nàng năm nay đã bảy tuổi, thân cao không đủ bốn thước, luôn mơ ước có thể vượt qua người muội muội kém mình một tuổi, giờ đây đừng nói là vượt qua Đông An Dao, ngay cả Long Khoa Đa năm tuổi cũng muốn nhảy qua mặt nàng, bình thường khi đánh Long Khoa Đa cũng thật tốn sức.
Nàng căn bản không thể tìm hiểu được toàn bộ sự thật từ chỗ người lớn, hơn nữa vì chuyện gặp phải vào cuối năm, những người xung quanh trông chừng nàng chặt chẽ hơn, không chỉ bên ngoài phủ, ngay cả trong phủ cũng không còn được tự do như trước đây.
Đông An Ninh:......
Lần trước từ Mạc Nhĩ Căn, nàng biết được chút ít chuyện qua lời bóng gió, ví dụ như nàng nghĩ cuộc tập kích đúng thật là tập kích, bất quá hung thủ đều đã chết, hung thủ đứng sau màn có quá nhiều kẻ bị tình nghi, trước mắt không có manh mối.
Kẻ đứng sau lưng đã hành động cắt cỏ không chừa gốc, khiến nàng chứng kiến sự tàn khốc của thời đại mình đang sống.
Mặc dù trong lòng đầy oán trách, nhưng nàng chỉ có thể thành thật chờ đợi, chờ mong có thể sớm một ngày tìm ra hung thủ.......
Đối với chuyện Đông An Ninh lại lâm bệnh, Y Cáp Na trong cung cũng biết, khi đi thăm Hoàng thái hậu Bác Nhĩ Tể Cát Đặc Thị, nàng tiện miệng nói chuyện này.
Nếu trước đó Đông Giai Thị còn sống, Hoàng thái hậu vì tránh hiềm nghi nên ở chung với Đông An Ninh không nhiều.
Về sau Đông Giai Thị qua đời, mình mới không còn cố kỵ.
Hơn nữa, thân thể đối phương tuy không tốt, nhưng lại sống thông thái và tràn đầy sức sống, nhìn thấu sự đời hơn cả bậc trưởng bối như nàng.
Nàng rất thích đứa trẻ này.
Mỗi khi nhớ tới Đông An Ninh, Hoàng thái hậu lại nhớ đến dáng vẻ đầy hâm mộ của đứa bé khi nói "cô độc sống quãng đời còn lại".
Hiện tại nghe thấy tiểu gia hỏa lại hôn mê ba ngày, lòng dâng nỗi xót xa.
Không tiện trực tiếp ban thuốc bổ từ Thọ Khang Cung, cho nên Hoàng thái hậu tìm đến Y Cáp Na, trộn lẫn vào trong lễ vật của nàng, cùng nhau đưa đến Đông Phủ.
Y Cáp Na cũng viết trong thư rất thành thật, dặn dò Đông An Ninh cố gắng dưỡng bệnh.
Đợi đến khi thân thể nàng tốt hơn, Hoàng thái hậu sẽ mời nàng tiến cung chơi, đến lúc đó bọn họ sẽ cùng nhau nướng xiên nướng Mông Cổ.
Đoạn thời gian trước, Tây Nam có một thiện chí Phiên quốc đã dâng một loại cống phẩm trái cây, hương vị thanh mát ngọt ngào, do vương nước Cáp Mật tiến cống, cho nên họ gọi là Cáp Mật Qua (dưa Cáp Mật).
Hoàng thượng đã chia cho Vĩnh Thọ Cung một quả, chỗ Hoàng thái hậu có ba quả, hiện còn lại hai quả, đều lưu lại cho nàng, đợi đến khi tiến cung sẽ cùng nhau nướng.
Đông An Ninh hồi tưởng lại hương vị Cáp Mật Qua ăn ở đời trước, phát hiện thời gian đã hơi lâu xa nên đều quên hết rồi.
Y Cáp Na ở trong thư lại còn nói cho nàng một chuyện buồn phiền khác, chính là Y Cáp Na đến nay còn chưa thị tẩm.
Đông An Ninh nhìn thấy đoạn này lúc, mắt mở thật lớn, lo lắng Y Cáp Na sẽ viết những thứ không thích hợp trẻ nhỏ.
Nàng có biết hay không chính mình là một đứa trẻ bảy tuổi mà cái gì cũng đều nói với nàng.
Y Cáp Na đương nhiên biết những điều này, chỉ là trong kinh thành, nàng chỉ có Đông An Ninh là người bạn này, việc thư tín qua lại cũng dễ dàng.
Chủ yếu là, việc này không lo ít mà lo không đều, hoàng hậu Hách Xá Lý Thị thì không nói làm gì, người ta là hoàng hậu, hơn nữa còn đang trong trạng thái tân hôn với hoàng thượng.
Chiêu phi Khô Lộc Thị cũng đã được lâm hạnh mấy lần, còn có mấy vị thứ phi, hoàng thượng đều đã từng chạm tới, chỉ có riêng nàng là chưa.
Thiệt thòi thay nàng tự nhận mình là người thứ ba trong hậu cung Khang Hi, vậy mà hiện tại ngay cả bản thân mình còn chưa được thị tẩm.
Hơn nữa hoàng thượng trong âm thầm vẫn gọi nàng là “Biểu cô”.
Nàng lo lắng mình sẽ trở thành Hoàng thái hậu thứ hai.......
Đông An Ninh nhìn ra sự buồn khổ và tủi thân trong thư, thở dài, nâng bút hồi âm.......
Đầu tiên, ngươi bây giờ còn nhỏ, không vội mà thị tẩm.
Thứ hai, nếu như ngươi thật sự có thể nghĩ thoáng được như Hoàng thái hậu, nàng cũng sẽ không cần phải lo lắng nữa.
Với tâm thái của Hoàng thái hậu hiện tại, sống đến bảy tám mươi tuổi cũng không thành vấn đề, mà ngươi, năm ngoái mới bị bệnh một lần, hơn nữa còn từng ngất một lần trước mặt Ngao Bái.
Sống được lâu, mới có thể cùng hoàng thượng gắn bó dài lâu, đừng nghĩ đến chuyện tiến công nhanh chóng và chớp nhoáng, hãy xem đó là cuộc chiến tiêu hao kéo dài theo năm tháng.
Đừng nghĩ đến những thứ ngươi không có (mà có gì tốt để hâm mộ đâu chứ), hãy nghĩ thêm đến những điều người khác không có mà ngươi có.......
Y Cáp Na sau khi nhận thư:......
Cung nữ Tháp Tháp thấy nàng mím môi, nghi ngờ nói: “Cách cách, sao vậy?” Y Cáp Na úp trán lên mặt bàn lạnh buốt, buồn bực nói: “Bị An Bình giáo huấn!
Thật là mất mặt quá đi!” Tháp Tháp nghe vậy vẫn có chút ngỡ ngàng.
Đông Cách Cách mới bảy tuổi, hẳn là viết không được nội dung gì sâu sắc được chứ.
Chương 34 Thời gian bước vào Khang Hi năm thứ năm.
Vào tháng giêng, ngay khi mọi người còn đang đắm chìm trong không khí năm mới, Ngao Bái bắt đầu gây sự.
Nguyên nhân lại là vì chuyện giữa Tương Hoàng Kỳ và Chính Bạch Kỳ.
Mọi người cứ ngỡ rằng sau khi cháu gái Tác Ni là Hách Xá Lý Thị trở thành hoàng hậu, địa vị của Tác Ni sẽ không thể lay chuyển, Tô Khắc Tát Cáp lại còn kết thông gia với Ngao Bái, thêm vào đó Nạp Lạt Thị còn sinh cháu trai cho hắn, Ngao Bái hẳn sẽ bớt ngạo mạn đi chút.
Ai ngờ, ngày đầu năm mới đòn đầu tiên đã nhắm vào Tô Khắc Tát Cáp.
Ngao Bái chỉ thị cho thủ hạ của mình, hướng triều đình đề xuất việc đổi vùng đất giữa Tương Hoàng Kỳ và Chính Bạch Kỳ.
Nếu như là hai khối đất gần như nhau, Tô Khắc Tát Cáp cũng sẽ nhịn cho qua, thế nhưng Ngao Bái lại muốn đổi lấy vùng đất phì nhiêu màu mỡ của Chính Bạch Kỳ mà vốn dĩ đã được kinh doanh tốt.
Đương nhiên, Tô Khắc Tát Cáp không chấp nhận.
