Thập niên 60: Ăn Dưa Tiểu Thanh Niên Trí Thức

Chương 191: Chu Ngụy ✕ Điền Quốc Trúc 3




Vị bí thư ghé sát vào hỏi Hoắc Hải Lễ: "Đại lão bản, thật sự có thể chứ
Hoắc Hải Lễ "ừ" một tiếng: "Rất có tiền đồ, nếu như có thể làm lớn thì còn tốt vô cùng
Bí thư "tê" một tiếng, đây là lần đầu tiên hắn nghe được những lời như vậy từ đại lão bản
Hoắc Hải Uẩn có chút đắc ý cười cười: "Ngươi xem ta nói sao, ta đã nói là rất có tiền đồ, xem ánh mắt ta tốt chưa
Hoắc Hải Lễ liếc mắt một cái, Hoắc Hải Uẩn lập tức không nói nữa
Hoắc Hải Lễ mở miệng: "Ta thấy ngươi nên đổi tên, gọi tên này đúng là vũ nhục tên này
Hoắc Hải Uẩn ngẩng đầu nhìn trần nhà, không nói lời nào, tai trái vào, tai phải ra
Ngày hôm sau, Minh Giai cùng Phó Đình Tiêu đi đến địa điểm đã hẹn với Hoắc Hải Uẩn
Minh Giai nhìn thấy Hoắc Hải Lễ thì hơi kinh ngạc, Hoắc Hải Uẩn đứng lên giới thiệu Minh Giai một chút, Minh Giai cũng giới thiệu Phó Đình Tiêu
Hoắc Hải Lễ gật gật đầu, Hoắc Hải Uẩn cười cười, sau đó cảm thấy thái độ này của mình không đúng, lại mặt không đổi sắc gật gật đầu
Khóe miệng Minh Giai giật một cái, nàng không nghĩ đến Hoắc Hải Uẩn lại có tính cách này, lúc trước nói chuyện phiếm đâu có như vậy
Hoắc Hải Lễ ngồi xuống cũng không nói nhảm, trực tiếp cùng Minh Giai thảo luận những vấn đề trong kế hoạch
Hai người bàn luận rất kịch liệt, chủ yếu là vì có một vài thứ Hoắc Hải Lễ không hiểu rõ, cần Minh Giai giải thích
Phó Đình Tiêu và Hoắc Hải Uẩn nhìn nhau không nói gì, xem ra việc này hai người không thể nhúng tay vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người bưng chén nước lên uống, thoáng chốc đã uống hết một bình nước
Bí thư ở bên cạnh nhìn xem trợn tròn mắt, biết Nhị lão bản không đáng tin, nhưng không ngờ lại không đáng tin đến mức này, đây là cái thể loại gì vậy
Minh Giai và Hoắc Hải Lễ nói đến chiều mới xong, nói đến mức miệng đắng lưỡi khô mà vẫn chưa xong, đây mới chỉ là bàn bạc sơ qua, sau này còn phải tiếp tục theo dõi
Hoắc Hải Lễ để lại số điện thoại cho Minh Giai, thuận tiện cho hai người liên lạc sau này, trước khi hắn về nước
Minh Giai gật gật đầu, cất điện thoại, chào tạm biệt Hoắc Hải Lễ, nhìn về phía Phó Đình Tiêu bên cạnh, kết quả không thấy người đâu
Minh Giai chớp mắt, vẫn không thấy ai, Hoắc Hải Lễ cũng không thấy Hoắc Hải Uẩn đâu, hai người liếc nhau
Khóe miệng Minh Giai co quắp, đây đều là những người nào vậy
Thư ký bên cạnh âm u nói: "Đại lão bản, Minh đồng chí, Nhị ca của ngài và Nhị lão bản hai người đi tìm đồ cổ rồi
"Đi tìm đồ cổ
Đi đâu tìm đồ cổ
"Sao cậu không ngăn cản một chút
Minh Giai và Hoắc Hải Lễ đồng thanh hỏi, bí thư nói: "Tôi ngăn không được a
"Đại lão bản, ngài cũng biết tính tình của Nhị lão bản, chính là thích làm việc theo cảm xúc
Khóe miệng Hoắc Hải Lễ co quắp: "Sau đó thì sao
Bí thư xòe tay: "Hai người trò chuyện vui vẻ, nhất trí quyết định mua chút đồ cho lão gia tử, liền đi tìm đồ cổ
Minh Giai hít sâu một hơi: "Nhị ca ta đâu phải người không đáng tin như vậy
Bí thư nói lầm bầm: "Chuyện này ai mà biết rõ được
Minh Giai cáo biệt Hoắc Hải Lễ: "Vậy Hoắc lão bản, tôi về trước đây, sau này liên lạc qua điện thoại
Hoắc Hải Lễ hỏi Minh Giai: "Không đi tìm Nhị ca của cô sao
Minh Giai lắc đầu: "Anh ấy biết đường, tự mình sẽ về
Ngài cũng đừng lo lắng cho Nhị lão bản, Nhị ca ta lớn lên ở Bắc Kinh, không lạc được đâu
Hoắc Hải Lễ gật gật đầu, nhìn Minh Giai rời đi, sau đó mới cùng bí thư trở về
Đợi đến buổi tối, Minh Giai gặp được Phó Đình Tiêu, Phó Đình Tiêu vừa về đến nhà liền thấy mọi người trong nhà đều ngồi trên ghế sô pha, đôi mắt nhìn chằm chằm hắn: "Nhìn ta như vậy làm gì
Phó gia gia vỗ vỗ bàn: "Nói, hôm nay ngươi đi đâu
Phó Đình Tiêu treo quần áo, tay run lên: "Gia gia, ngài chú ý một chút
Phó Đình Tiêu đem đồ vật hôm nay tìm được ở Phan Gia Viên cho Phó gia gia xem: "Gia gia, ta là đi tìm cái này cho ngài
Phó gia gia vừa thấy là một cái lọ thuốc hít: "Ta có hút thuốc lá đâu, làm cho ta làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không đúng, đừng có đánh trống lảng, nói tiếp xem ngươi làm gì đi
"Hoắc lão bản đã nói Nhị lão bản vẫn chưa về, ngươi mua xong cái này thì đi đâu
Phó Đình Tiêu nghi ngờ sờ đầu: "Không đúng a, mua xong thì hai chúng ta liền tách ra, sau đó anh ấy đi đâu ta không biết
"Vậy tại sao ngươi lại nửa đường rời đi, để lại Minh Giai và Hoắc lão bản ở lại một mình
Phó Đình Tiêu nghe vậy vội vàng xin lỗi: "Minh Giai, thật xin lỗi, ta không nên đi mà không nói với cô
Phó gia gia hừ một tiếng: "Ngươi đâu phải người có tính tình nôn nóng, sao đột nhiên lại rời đi
Phó Đình Tiêu hơi mím môi, hắn có thể nói là do nhất thời trò chuyện hăng say, quên mất không nói một tiếng không, không thể nào
Phó gia gia thấy Phó Đình Tiêu không nói gì thêm, hừ một tiếng: "Nhị lão bản còn chưa có trở lại, ngươi đi tìm một chút đi
Phó Đình Tiêu thở dài, chính mình gây họa, chính mình phải đi tìm, xoay người vừa muốn đi ra, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên
Phó Đình Tiêu vội vàng đi nghe điện thoại: "Vâng, tôi biết rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Đình Tiêu cúp điện thoại liền thấy lão gia tử và mấy người đang nhìn mình: "Là Hoắc lão bản gọi, Nhị lão bản đã trở về
Phó gia gia gật gật đầu, mấy người lập tức quay đầu đi, cũng không thèm nhìn Phó Đình Tiêu lấy một cái
Khóe miệng Phó Đình Tiêu co quắp, nghĩ thầm vị trí của mình trong nhà ngày càng xuống thấp
Hai ngày sau, Minh Giai trở lại trường học, Tống lão sư ném cho Minh Giai một đống tài liệu cần phiên dịch, rồi đi luôn
Minh Giai đành phải cầm đống tài liệu này đi phiên dịch, bận đến tối tăm mặt mũi, ngay cả bóng dáng của Chu Ngụy cũng chưa từng thấy qua
Bên này, Chu Ngụy nghe theo đề nghị của Minh Giai, đi tìm một đối tượng, kích thích Điền Quốc Trúc một chút
Kết quả Chu Ngụy mang người đi ngang qua Điền Quốc Trúc, Điền Quốc Trúc trực tiếp làm như không thấy
Đi nha..
Chu Ngụy đứng ngây ngốc trong gió, nhìn biểu ca bên cạnh: "Biểu ca, chẳng lẽ hai ta không giống một đôi sao
Lôi Minh nhún vai: "Chẳng phải có câu nói sao, xưa nay, biểu ca và biểu muội là xứng đôi nhất
Chu Ngụy trợn trắng mắt: "Ngươi có biết ăn nói không vậy
Lôi Minh ngậm miệng, sau đó lại nói: "Hay là ngươi tìm một người thật đi, kích thích một chút xem sao
Chu Ngụy khó chịu gãi gãi đầu: "Để sau rồi tính, ta hiện tại cũng không biết phải làm sao
Lôi Minh "à" một tiếng: "Ta đi đây, đừng gọi ta, ta phải đến Thâm Quyến
"Đi Thâm Quyến làm gì
Chu Ngụy hỏi Lôi Minh
"Nghe nói bên kia có rất nhiều cơ hội, muốn đi xem thử, công việc ở đây không muốn làm nữa
Chu Ngụy lo lắng nhìn Lôi Minh: "Ngươi đừng có tin người ta dễ dàng như vậy, mặc dù nói bên kia có nhiều chuyện mới mẻ, nhưng kẻ lừa đảo cũng không ít đâu
Lôi Minh khoát tay: "Đừng lo lắng, không chỉ có mình ta đi, còn có đồng nghiệp nữa
Lôi Minh không nói như vậy còn tốt, nói như vậy, Chu Ngụy càng thêm lo lắng: "Ngươi có được không đó, đừng có chuyện gì cũng làm, ta không có đầu óc thì đừng có ôm đồ sứ, không thì ngã đau ai đi giúp ngươi
Lôi Minh dùng sức xoa xoa đầu Chu Ngụy: "Đừng lo lắng, trông chừng ca của ngươi là được rồi
Điền Quốc Trúc quay đầu vừa thấy chính là màn này, nghĩ thầm tìm đối tượng mà sao tìm nhanh như vậy, còn không biết ý tứ, xem ra tìm đối tượng kiểu gì vậy, hoàn toàn không được
Chu Ngụy không nghe thấy tiếng lòng của Điền Quốc Trúc, nếu nghe được phỏng chừng sẽ lập tức đi tỏ tình...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.