Thời gian chầm chậm trôi qua, đã một tháng, Minh Giai bận rộn việc tốt nghiệp
Công tác đã định là ở ban ngành chính phủ, phiên dịch song song, Minh Giai cảm thấy áp lực rất lớn, nàng cảm thấy mình không xứng với cương vị này
Tống lão sư vỗ vai Minh Giai: "Không cần hoài nghi, ngươi xứng đáng, hãy làm cho trường chúng ta nở mày nở mặt, Minh Giai, phải thể hiện thật tốt đấy
Minh Giai khẽ gật đầu: "Sẽ, Tống lão sư
"Đúng rồi, Tống lão sư, Chu Ngụy cùng Điền Quốc Trúc hai người đâu, công tác của hai người họ thế nào
"Hai người họ không nói với ngươi sao
Minh Giai nghi ngờ hỏi Tống lão sư: "Hai người họ không nói với ta, hai người họ lẽ ra phải nói với ta chuyện gì sao
Tống lão sư cười một tiếng: "Rồi ngươi sẽ biết
Minh Giai đành phải mang theo nghi hoặc đi ra ngoài, mấy ngày nay nàng không có gặp Chu Ngụy và Điền Quốc Trúc, không biết tình hình hai người họ thế nào
Minh Giai cùng ký túc xá nói lời từ biệt, hẹn cẩn thận sau này ăn một bữa cơm, Minh Giai liền rời đi
Lúc Minh Giai đi ra, Phó Đình Quân đã đứng chờ, thấy Minh Giai đi ra, liền tiếp nhận đồ trên tay Minh Giai, hai người cùng nhau đi về nơi ở
Minh Giai nhìn Phó Đình Quân: "Phó đoàn trưởng, ngài giấu kĩ thật đấy
Phó Đình Quân cười hắc hắc: "Đây không phải là muốn cho ngươi một kinh hỉ sao
Minh Giai trợn trắng mắt: "Cái này gọi là kinh hỉ sao
Cái này gọi là kinh hãi mới đúng, sau này có chuyện gì phải thương lượng với ta, biết không
Phó Đình Quân vội vàng gật đầu: "Không có lần sau, đây không phải muốn cùng các ngươi sớm gặp mặt sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Minh Giai trợn trắng mắt: "Muốn sớm gặp mặt thì cũng đừng làm mình thương tích đầy mình như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Đình Quân im lặng không nói
Minh Giai cảm thấy số lần trợn mắt của mình hôm nay còn nhiều hơn so với trước kia
Phó Đình Quân đột nhiên nhớ tới chuyện này: "Vương Nghiêu chuyển nghề rồi
"Vì sao lại chuyển nghề, vậy bọn họ đi đâu rồi
Minh Giai hỏi
"Lần này làm nhiệm vụ, Vương Nghiêu bị thương, không thể tiếp tục công việc cho nên chuyển nghề
"Về phần đi đâu, ta đưa đến Bắc Kinh rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Minh Giai vẻ mặt không thể tin hỏi: "Ngươi nói thật sao
Hắn có thể đồng ý sao
Phó Đình Quân gật đầu: "Bên này Nhị ca sạp đều thiếu người, thiếu rất nhiều người, Dương Đào kỹ thuật may vá đó là đỉnh của đỉnh, Vương Nghiêu cũng có thể tìm được công tác ở đây
"Nói thật, mới có thể hảo hảo giao phó
"Sự thật là bên Vương Nghiêu, nghề nghiệp chuyển đổi hắn không hài lòng lắm, ta đã nói để hắn cùng ta qua bên này
"Hắn liền cùng ta tới bên này
Minh Giai gật đầu: "Vậy còn được, vậy hai người họ nghỉ ngơi ở đâu
"Nhị ca bên kia đang xây phòng, đã có mấy gian có thể ở, an bài hai vợ chồng vào ở là được
"Vậy ta sau này đi tìm Dương Đào một chút
Minh Giai nói
Phó Đình Quân ân một tiếng: "Có thể, Dương Đào ta cảm thấy có thể đưa ra ngoài học tập
"Không phải cảm thấy, mà là chắc chắn được, Dương Đào thiên phú rất tốt
Minh Giai nói
Phó Đình Quân không tranh cãi với Minh Giai, phỏng chừng Minh Giai đang tức giận, nàng không cảm nhận ra, nhưng chính hắn cảm nhận rõ ràng nhất
Phó Đình Quân cùng Minh Giai vào sân, lập tức cảm thấy một trận mát mẻ, Minh Giai cảm thấy thần thanh khí sảng, giữa ngày hè ở trong viện này thật là thoải mái
Minh Giai ùng ục ùng ục uống một ngụm nước, hóa giải một chút nóng nảy
Phó Đình Quân đem đồ vật buông xuống, rửa mặt: "Khi nào ngươi đi làm
"Phải đến tháng 9, vậy ngươi biết nhiều không
Minh Giai nói
"Qua vài ngày nữa là phải đi rồi
Phó Đình Quân nói
"Ta không nghĩ tới nhanh như vậy, muốn ra ngoài chơi một chuyến đều không được, haiz
Minh Giai nhìn Phó Đình Quân đột nhiên thở dài: "Ai bảo sự nghiệp của ngươi là như vậy đâu, ta phỏng chừng sau này cũng không có thời gian rảnh
Phó Đình Quân đi vào phòng bếp nấu cơm, hắn không tham gia vào đề tài này
Minh Giai đứng ở bên ngoài viện, gọi với vào chỗ Phó Đình Quân: "Đúng rồi, đợi lát nữa ta thay thuốc cho ngươi
Phó Đình Quân đáp một tiếng, hôm nay chỉ có hai vợ chồng ăn cơm, nhưng làm cũng rất thịnh soạn, Phó Đình Quân bưng ra dưa chuột trộn, rau trộn cà chua và mì lạnh, còn có một món ăn nóng
Minh Giai nhìn đồ ăn trước mắt: "Ngươi đây là nóng không chịu được sao
Phó Đình Quân gật đầu: "Ngươi không nóng sao
Thời tiết này càng ngày càng nóng, đều chịu không nổi
Minh Giai lắc đầu: "Vẫn ổn, không nóng lắm
Minh Giai nói xong nhìn Phó Đình Quân, cười cười: "Ngài là người bận rộn, vất vả rồi
Phó Đình Quân được Minh Giai khen ngợi nên thấy thư thái: "Thôi được rồi, ăn cơm đi
Minh Giai ăn mì lạnh, cả người thở ra một hơi: "Ăn rất thoải mái
Phó Đình Quân gắp cho Minh Giai một miếng dưa chuột: "Mùa hè ăn mấy món này là thoải mái nhất
Minh Giai nhìn Phó Đình Quân: "Ngươi ăn ít một chút, đều là đồ lạnh, ngươi còn đang bị thương, không thể ăn nhiều
Phó Đình Quân không tranh cãi với Minh Giai về chuyện này, gật đầu đồng ý
Cơm nước xong, Minh Giai chuyển ghế nằm ra đặt trong viện, vừa định nằm xuống, đột nhiên nhớ tới còn chưa thay thuốc cho Phó Đình Quân
Đành phải đứng dậy đi thay thuốc cho Phó Đình Quân, Minh Giai vừa thay thuốc vừa than thở: "Ta không muốn ngươi liều mạng như vậy, khỏe mạnh là được rồi
Phó Đình Quân khóe miệng giật giật: "Là ta muốn mau chóng được ở cùng các ngươi, ta một mình ở bên kia cô đơn lắm
Minh Giai đang băng bó cho Phó Đình Quân, kéo một cái, Phó Đình Quân lập tức xuýt xoa: "Ngươi đây là mưu sát sao
Minh Giai nhướn mày: "Đáng đời, cho ngươi nhớ kỹ, sau này còn làm như vậy thì đừng có về nhà
Phó Đình Quân vội vàng nói xin lỗi
Minh Giai cùng Phó Đình Quân đi vào trong viện hóng gió
Bên này Chu Ngụy đang bị Điền Quốc Trúc chặn lại
Chu Ngụy nhìn Điền Quốc Trúc trước mắt có chút mộng: "Ngươi tại sao lại ở chỗ này
Điền Quốc Trúc sắp bị người này chọc cho tức cười: "Ta tại sao không thể ở đây
Chỉ có ngươi và người yêu của ngươi được ở đây, còn ta thì không thể ở sao
Chu Ngụy không phản ứng kịp: "Ngươi nói chuyện sao lại xóc óc như vậy
Gần đây ta có trêu chọc ngươi đâu
Điền Quốc Trúc thật muốn tách đầu Chu Ngụy ra, xem bên trong chứa cái gì: "Ngươi không trêu chọc ta sao
Không trêu chọc ta chỗ nào
Chu Ngụy hỏi Điền Quốc Trúc: "Ta trêu chọc ngươi chỗ nào
Điền Quốc Trúc hít sâu một hơi, đem chuyện Chu Ngụy làm với mình nói ra một lần
Chu Ngụy càng nghe càng thấy không thích hợp, nghi ngờ nói: "Ngươi đây là đang thổ lộ với ta sao
Tai Điền Quốc Trúc đỏ lên, Chu Ngụy thấy kỳ diệu, sờ sờ tai Điền Quốc Trúc
Khi Chu Ngụy sờ lên tai Điền Quốc Trúc, cả hai người đều giật mình, cảm giác xung quanh thời gian đều chậm lại
Chu Ngụy sửng sốt một lát rồi rụt tay lại, đặt ra sau lưng, xoa xoa ngón tay, cảm giác có chút nóng lên, lắp bắp nói: "Ta, ta, ta không cố ý
Đôi mắt Điền Quốc Trúc sâu không lường được, nhìn Chu Ngụy: "Không sao, ngươi có thể sờ
Chu Ngụy sững sờ nhìn Điền Quốc Trúc
Đến lúc hai người đi ra ngoài, hai người căn bản không dám nhìn vào mắt đối phương, Điền Quốc Trúc thử kéo tay Chu Ngụy, Chu Ngụy giật giật, không kéo ra được, đành mặc kệ Điền Quốc Trúc kéo
Điền Quốc Trúc ho một tiếng: "Hai ta bây giờ là người yêu, ngươi cũng đừng nói không phải, ngươi đã để ta nắm tay thì chính là người yêu của ta
Chu Ngụy nhìn Điền Quốc Trúc cười cười: "Là người yêu, Điền đồng chí
Điền Quốc Trúc cười, răng nanh dưới ánh mặt trời lấp lánh tỏa sáng...