Thập Niên 60 Chị Cả Như Mẹ Kế

Chương 66: Oán giận




Chương 66 Oán giậnChương 66 Oán giận
Đương nhiên, cô cũng không sợ bức thư này sẽ bị người khác nhìn thấy, bởi vì Đại Nha chỉ mới tốt nghiệp tiểu học, nên chữ viết hoàn toàn khác biệt với cô, cho nên sẽ không ai có thể nhận ra bức thư này do cô viết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi gửi thư ra ngoài, Lâm Y Y lại đi một chuyến tới tòa soạn báo, cô đã muốn tự mình nuôi Lâm Ngũ Đệ, chắc chắn không thể chỉ dựa vào lời nói thôi, Lâm Ngũ Đệ giao cho ba anh em Lâm Đại Quân thì cô không yên lòng, đưa tới nhà họ Tiêu, người nhà họ Tiêu dựa vào cái gì nuôi họ chứ
Cho dù bà nội Tiêu và Tần Hương Cúc đều là người tốt, nhưng ở thời điểm này muốn nuôi một đứa nhỏ, đây là việc khó xử người ta
Cô không thể bởi vì người ta khá tốt thì muốn khó xử người ta
Cho nên cô muốn đưa Lâm Ngũ Đệ tới nhà họ Tiếu thì bản thân nhất định phải có sức lực
Một cô gái đến từ năm 2020 như cô, không thể động tay, vai không thể gánh thì may vá quần áo sẽ không thể nào, bắt đầu làm việc giống như những cô gái khác trong tiểu thuyết là càng không thể, hoặc là xông xóa ra chợ đen làm ăn buôn bán cũng sẽ không thể nào
Lâm Y Y không có lá gan này, cũng không muốn cược vận may của nữ chính, từ trong thôn tới thị trấn phải đi đường hơn hai giờ, cô cũng mệt mỏi rồi
Cô biết mình yếu ớt không thể làm được những chuyện này
Nếu nói như vậy thì ưu thế duy nhất có lẽ cũng chỉ có tài năng văn chương rồi
Học sinh trường đại học văn học danh tiếng còn làm tại công ty bất động sản vừa niêm yết trên thị trường, tài năng văn chương Lâm Y Y có thể nói là rất tốt
Từ khi bắt đầu cấp ba, cô đã liên tiếp đăng tải các bài báo của mình lên các tạp chí như "Độc giả", lúc đó cũng vì thích thú, nhưng cô chưa từng nghĩ tới có một ngày cô sẽ nghĩ tới chuyện dùng bản thảo để kiếm tiền
Đúng vậy, chuyện gửi bản thảo chính là việc mà cô tự tin nhất
Mặc dù nói bây giờ là thập niên 60, có tiên cũng chưa chắc mua được lương thực, nhưng cô biết, chờ sau khi qua nửa năm 61 thì nạn đói sẽ giảm bớt
Thị trường buôn bán sẽ dần phát triển, và năm 62 thì tự do mua bán cũng sẽ mở ra, cho đến lúc đó, dù mua đồ cũng phải dùng phiếu, nhưng tác dụng của tiền cũng được thể hiện ra rồi
Cô có tiền, người nhà họ Tiêu còn phản đối cô nuôi Lâm Ngũ Đệ nữa sao
Lâm Y Y cũng không có vào trong tòa soạn luôn, cô chỉ muốn nhớ kỹ địa chỉ của tòa soạn báo, để lúc gửi bản thảo sẽ gửi thẳng tới đó
Đương nhiên, cô cũng không có hy vọng gửi gắm hết vào tòa soạn báo trên thị trấn, cô còn đi mua tạp chí hàng tuần, ví dụ như ba tờ báo tuân nổi tiếng nhất, bởi vì phía trên những tờ báo này sẽ có địa chỉ rất nhiều nhà xuất bản
Những tờ tạp chí hàng tuần này không quá quý, nhưng trên người Lâm Y Y cũng chỉ có bốn mươi sáu đồng tiền, mua những thứ này chắc chắn sẽ đủ
Sau đó cô lại đi chợ mua giấy và bút, là bút máy và mực nước, đây chính là phung phí tiền của
Đã viết bản thảo thì luôn phải dùng bút máy, không thể nào dùng bút chì được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Y Y dù đau thịt nhưng cũng càng thêm chờ mong, người có chờ mong thì sẽ càng có động lực
Hơn nữa cô cũng biết, nếu như muốn viết bản thảo rồi dùng bản thảo để kiếm tiền, cô chỉ có thời gian sáu năm, đến năm 66, mười năm loạn lạc, tiền thù lao sẽ bị thủ tiêu bởi "Giai cấp tư sản cầm quyền Pháp.", sau đó tới tận năm 76, thời gian loạn lạc mới dần yên ổn lại, cái gì mà gọi là coi trọng nỗ lực không coi trọng kết quả đều là thứ bỏ đi hết
Cho nên muốn kiếm tiền cũng phải trước năm 66
Lâm Y Y vừa nghĩ ngợi vừa cõng sọt trên lưng đi về nhà, trên đường đói bụng thì lấy trứng gà luộc ra ăn
Đến khoảng hai giờ buổi trưa, cô mới về tới nhà
Vừa về tới nhà, cô đã bắt đầu viết vài thứ, vừa đi trên đường về cũng vừa nghĩ tới vài chuyện xưa
Viết tới năm giờ thì thấy bọn nhỏ Lâm Đại Quân sắp trở về, cô lập tức chuẩn bị đi làm cơm
Lâm Đại Quân dẫn theo Lâm Tam Quân và Lâm Tứ Quân cõng Lâm Ngũ Đệ trở về, ba anh em họ vừa trò chuyện vừa đi về, gương mặt mang theo nụ cười dường như không biết sầu lo là gì
Về đến nhà, Lâm Tứ Quân bắt đầu oán giận: "Chị, hôm nay tôm Đại Hung đó còn ít hơn ngày hôm qua, với lại rất nhiều người, không chỉ có đại đội của chúng ta, còn có đại đội sản xuất Đại Đường, đại đội sản xuất của nhà họ Đường, có lẽ đợi đến ngày mai ngay cả nơi chúng ta câu tôm Đại Hung cũng không có
Hai ngày nay động tác bên đây câu tôm Đại Hung lớn như vậy, làm sao đại đội nhà bên cạnh có thể không phát hiện được
Lâm Y Y: "Hồ này cũng không phải của chúng ta, chúng ta được câu đã tốt lắm rồi..
Đại Quân, trong nhà không có nước, em dẫn em trai đi gánh nước đi, gánh nước xong chúng ta lại ăn cơm
Hôm nay các em vất vả rồi, chị chưng thịt khô cho các em, mỗi người một miếng
Thịt vẫn là nhà họ Tiêu đưa tới, được cô phơi thành thịt khô

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.