Mỗi lần không vừa ý, bà cụ sẽ đi tìm các cán bộ gây ầm ĩ, họ đều phải gánh cho hết.
Bà cụ mắng xong, cuối cùng bắt đầu chia đồ ăn.
Múc một cái muỗng lớn vào trong chậu, khẩu phần cho hai đứa con trai thì múc từ bên trong, cho con dâu thì múc ở giữa.
Đến lượt Hứa Nam Nam thì lại múc một muỗng ở trên, trọng lượng ít đến mức có thể đếm rõ số gạo, rõ ràng bà cụ vẫn còn ghi hận chuyện hồi sáng.
Hứa Nam Nam cũng không vui, mặc dù cô có cửa hàng Taobao, nhưng cũng không thể chỉ làm việc mà không cho ăn chứ: "Bà cho chút đồ ăn như này, lát nữa cháu đói đến hôn mê thì sao? nói hiểu để chúng: "Xảo, dạy đỡ xin bé nó, thì sẽ không dỗ sau ta là, Lưu thôi con chuyện được con mẹ lỗi này trẻ cười thận hơn Mẹ cẩn. cháu Hai Nam đứa ngoài để: "mạnh tốt hạ đến, đến bên hai, đánh vào vì tức mình chú hét đều sống người biết hành đánh chết, đó chú này Hứa mà Nam lúc con lập đi."
Hai bà nghe đầu, cụ người vậy nhìn đều quay.""phản, nhỏ Mày con, đúng muốn tạo này rồi là. loạt Kiến lạnh tay đều Kiến Hứa, ra tức người Bình giận lên cả Hứa lùng đồng nhiên hai Hứa quả, Hải thấy xoay Nam muốn Nam và đứng. cho chú cũ đền hội ấy mạng, Bây đánh không phải phải xã, thể giờ có không hai chết bà đền mạng người?" mức mới cụ học Mày không đi một đỏ mặt năm: "lập, Bà giận gương đúng mày ra, mặt đến nên oai tao lên tức trước." nghe lại công như cháu chia bảy một bấm tính, lớn của một tám rồi Hứa kiếm Bà Nam, ba cụ chặn nói là, Nam thể nói cân thấy: "thực, năm cháu miệng, muốn làm đó toán có cô tính điểm ít, có bà lương sau tay chục nhất tiếng không ngày Lời ngón thể." lại ra, muốn Má còn ơi mà tay vậy! đúng em Buổi cãi là, sau không ra gì trưa lại, sáng chọc mẹ tức lời buổi này." nói gì Xảo muốn Lưu ba Hứa Chú lại ngậm miệng Kiến bị bèn cũng là mình, Bình kéo thì vợ. vậy lòng dầu không giống bây có: "lửa thêm, người trong càng trên không Thúy Trương trẻ càng, có vô ngày bề không già, Đúng con Cầm giờ." chậu Bà được bao, chê như nghe sắc Hứa, mặt con trong mày mà: "thì mày giận nhiêu tức còn nhỏ, muỗng vào ăn đầy vậy ném Cho ăn ít." hai Kiến mắng Hứa Chú Hải." ra xong cô thì Nói đi bưng bát ngoài." vì một nữa bởi đũa của ít, lên cháo cháu lấy Hứa, bưng bánh cùng thêm mình không cái nên bát Nam: "ăn, ngô mọi Được Nam người cầm mình.
Hứa nghi cháu Nam Nam nói: "sai, ngờ à tính Sao?""Hai lại, vậy như chuyện Nhỏ mày bà sao nói với? ăn đủ đó Kiểu cũng gì. nhiều bao ăn việc lớn, phải việc ngày, làm nhiều nhiêu mày làm Người một?" ngay này chậu xuống cả cơm nhà cũng chuyện giận, nữa cái hiểu Con Nam lùng đũa bé, ông vậy lại muỗng Nam dưng dám chứ, ăn sao Bà cũng bỏ Hứa: "không đập dùng, nhìn không như bỗng mép Hứa Hứa người tức lạnh." với nói nữa nào giảng thì mặt một Bà vẫn con rất chỉ, nghe hòa Hứa lạnh lòng ngoãn ngoan đứa không này, lời không dâu cũng, hừ cô tiếng nói hài ấy. hỏi chúng dạy tao về, phải Đợi nó gì kiểu con mày mẹ cha đã. đã nhiều cháu lâu bắt, là như còn Cháu sao, tính rất lỗi đúng xin vậy?" vừa mắt còn nói Nam ra Nam hiệu Vừa với nháy Hứa.
Kiến đi Hứa cô lại, Hải Nam vào mẹ cho đánh, tính mạnh thì giận: "chết vào, Bình mẹ, nó Nam bà đánh vô tức, Thấy cùng đánh, Hứa Kiến bắt muốn lại chỉ.
Hứa Nam Lưu bà tức cháu Xảo lập với: "lỗi xin của nói Nam Mau. không được vẫn, phản tin tạo con nhóc Mẹ một.
Bây giờ đúng là không thể tùy tiện đánh chết người, lỡ thật sự có chuyện xảy ra, cho dù không ngồi tù, không biết sau này người ngoài nhìn họ thế nào.
Bà Hứa không ngờ hai đưa con trai lại bị một con nhóc dọa, tức đến mức đỏ mặt tía tai, giơ tay tìm gậy của mình khắp nơi, chuẩn bị tự mình đánh.
Hứa Nam Nam cũng không đợi bà ta, cô bưng đồ ăn vào trong nhà, sau đó đóng chặt cửa, cũng mặc kệ sự ầm ĩ bên ngoài."Chị, sao thế, có phải bà muốn đánh chị không?" Hứa Tiểu Mãn nằm trên giường nói.
