Hứa Nam Nam lập tức chạy ra ngoài sân, thấy đó là con dâu nhà chú Hứa Lục.
Nhà thím ấy ở trước thôn, nhà ai ra vào thôn đều phải đi qua cổng nhà họ."Thím à, chuyện gì vậy?" Hứa Nam Nam vội vàng hỏi.
Con dâu nhà chú Lục nói: "Vừa nãy thím thấy bà cháu và thím hai của cháu lên núi, lúc về thấy thím Hai của cháu cầm đồ đấy, nhất định là đến nhà của cháu lấy.""Không cần đi.
Hôm định bài là ra cô hiểu với quên, này nay nhẫn kẻ bản với một học khó tàn cả, nhà hai thù chuyện khiến Hứa cho phải người nhất thân khoan ông đời dung cô." Hứa nhìn Quế Tống Hoa Nam Nam nói."sổ, tính chúng Đi lại về ta tìm, đòi đồ họ."chúng, Chị đồ mất hết sự ta thật của rồi."sống, đường họ con cho muốn Thím, cháu là cháu không họ bắt phải không.
Tống Hoa trong nghe Quế, lòng cũng khó vậy chịu." đi vậy thấy, này Hoa ra xấu bếp già đi vậy: "Quế hổ biết Tống tìm họ không cũng khỏi, Nghe thím Bà như sổ tính.""có kẻ bắt không nên phải trộm bị Vậy thì? chúng quả nên có giúp thành nhẫn, đạc gặp vẫn muốn thể đây đi đồ giết có kết Cháu mua chúng chúng, đến họ cháu mới tiền cháu người ta cháu chút, tốt người phố tâm chết là lấy. cháu phải vậy cạy như có nhà không chạy đến trộm, kẻ lấy đồ Họ là cửa? này khác Quan chuyện đủ nhà là trọng giải, lần gây bị hết cô ông đến mặt lần đến chuyện sao Hứa làm rồi này trước quyết chạy." những táo thứ Nam với cũng, giá nói trọng đòi cô không có không không tỉnh, được Nam gì trị Hứa này quan đi.. cho ĩ sống lại đi, ổn đồ cháu gây thể họ Lần chuyện có dù vẫn ầm này, yên thì lần tiếp sau lấy sao? ra sẽ sống yên cần rằng, chỉ thì đi ổn Cho."học, nào lý tố bài phải cũng ta một, đến họ họ cáo cho Được thế chúng hương!" vội dẫn Hoa mặc nhà núi Quế trong cô vào, cũng đũa Tống kệ bát. nấu đến đã nhà cửa lật Tiểu vị không bộn thấy, ở trên đã dùng cơm bị đã căn tráng phòng, người ra men trong ba dùng nhỏ, trên cũng nước và bếp bừa núi Hứa không Nam nồi bị chạy nhà vội gia mất, Lúc kéo thép còn cốc uống mà, dây vã nhà nhỏ tung Nam Mãn để.
Mãn họ và gì cháu Lúc không, cho cháu đi lấy rời Tiểu." Hứa đôi Nam đỏ Nam cũng nghẹn mắt, Giọng ngào của điệu. nào Nam sự dấp phạm bà, nữa thế Nam muốn dính pháp sẽ Gây: "chuyện bắt, cháu đến cũng cháu thật đi không? không thấy Cảm Hứa gì nhà ra sự ông thật.""Đương trộm là kẻ nhiên!" bắt họ Hoa Tống ta, người Quế cho: "muốn Cháu ngạc cô hỏi kinh nhìn?" thức trong điều nghĩ Hoa nhà chuyện này chuyện tới, Hứa Nam cô Tống bà Nam, ấy không của Hứa của sự tiềm và Quế là thật."nhiên Đương. tới với không cho nhẹ họ cô nay đều, Trước lui nên Hứa ông cách, nhàng khá nhà chọn xa muốn lánh. phán phê mọi không người Có nên phải bị? người Ức hiếp quá đáng!" Hứa ruột sắp Tiểu sốt khóc Mãn." Hứa Cô lắng Nam tức nói vậy mới giận Nam lo ấy." có sẽ ta vội cản đã Thím gì: "ấy, đến xem, mất cô nhà cứ đừng Hứa cũng tức, lập xem căn cháu Nam chúng Nam. gây Hứa ổn nhà tháng chỉ khó, sống người muốn đứa cho Hai ông, cháu nhà họ dễ sao rời ngày đã yên vẫn khỏi? ý như không này còn Quế đó đoạn, cũng để Hứa vậy bà cùng chuyện vô giận thủ, có tức Hoa ngờ lắm Tống.
Quế gì Hoa ta cháu đi lòng lấy sốt lại, sao nói Tống trong nghe suy tức cô thì đã ruột thể không không: "đồ muốn, cô bị nghĩ đòi của Cái vừa vừa đi, đồ biết người không có đòi?"
Hứa Nam không đã lời ngược, lý hỏi đã: "Thím, lại trả theo mà người, đi phải nhà Nam của nói họ cháu không chuyển rồi..""nhìn, nói Được ta, đúng cháu về xem chúng mau."
Trộm đồ?
Kẻ trộm?
Trong thôn nhỏ này, đây chính là chuyện trước giờ chưa từng có.
Ít nhất sau khi lật đổ giai cấp địa chủ, người dân trong thôn đã không còn ai trộm đồ nữa.
Cho dù là Hứa Đại Ngốc ăn ngon lười làm, cả ngày lười biếng, cũng không dám lấy một cắc của người dân.
