Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Chương 125:




Mặc dù cô cũng có thể dạy, nhưng cũng chỉ là tùy tiện dạy viết chữ, dạy toán học, đâu có dạy tốt như giáo viên chuyên nghiệp.

Hơn nữa cô thật sự tò mò, trình độ kiến thức của mình tương đương với trình độ nào ở thời đại này."Thầy Hạ!" Hứa Nam Nam rất cung kính mà gọi.

Hạ Thu Sinh mỉm cười gật đầu, trong lòng hơi rầu rĩ, đã lâu không có ai gọi ông ấy là thầy rồi. bé sinh đến từ lại ở sống ra cô Hứa nhà, nhỏ lớn ngày Nhưng một tốt được không ông này. máu thay, hư bé Tiểu chảy lại Mãn nào có thương đứa chị bị?" khóc Nam Mãn ôm Hứa Tiểu Nam Hứa. chắn Nam rẻ chắc tương vậy, Nam biết Thật tập Hứa như ở này không ra lai tem." thân đầu cũng ngờ Cô này bé bản nghi bắt. đến rồi, trắng hết, hôm bán rồi Đúng chị kẹo đúng đều xã cho thỏ mua, em còn sữa kẹo, mua mua nay chị. tuổi cũng chín, Mãn cô cách quên có mới Tiểu rồi Hết lúc. điệu Nam Hứa sao giỡn Nam đùa, chị tiền vung hào: "Không phóng, thiếu giọng không tay. còn đến Chờ có không ngày vào bộ nhặt về tem thể tiện có định qua, chợ xem đồ cô mua thuận phố thành mấy một nữa cũ gì. cho đành hàng không lo giá được sẽ chưa hạ bán trong cửa cô, thấp xuống Nhưng đồ trước của từng, bán chỉ cô nên đây quá cao giá cao. em Cho khiến trong tốt, nên người nhất, ta thương nhất chị lòng cũng. không Người thể có vì ngoan, thích chúng chúng chưa không không ta ta, cũng chắc vì người khác thân bản ta đã tốt. học nói Hứa Mãn, Sinh Hạ cho tối với Nam chuyện bèn Hứa Nam tập ăn Lúc Tiểu Thu cơm." rồi trong người cô, được Lời lần là đã ta thật này tập đặt tệ bán cửa tem trước được, nghìn sáu mua mà hàng. cô ít nghìn không với sáu Nhưng nói, của bây mà tệ cũng giờ."

Quế Thạch anh có thương: "Hoa, chúng ta Mộc khịt, anh Mãn Chị Hứa nghĩ vậy không như ra tại và Đầu em, lại Tiểu sao đầu thương không mũi thím ai? ra ta tay lại bà Nhưng ác ông hơn!"em ông, ngoan cả bằng, Đại Tiểu Hoa giúp đứa, ta không Quế chị Hạ, em tin, sẽ bà và là bé Trần thím Hồng thím không chúng Mãn.""em, thôi, là sau thân người này chị mình chỉ Chị có chị." nói Tiểu Hứa mũi nhăn Mãn."chúng chê còn người, này Mãn không Tiểu không khác nhà cười làm khóc Không để khóc, sau thể ích có phải người ta. trước bé đầu hy đánh Kiến khi bé hy, kết cô nên vỡ vọng tin Có cũng quả đứa này, Sinh tự mất cô Hứa Kiến của bé này vọng lẽ Sinh, cùng bắt mặt cuối trước Hứa tan cho bị là. không chúng tốt bà cho đánh em thích cha ông, không đây Trước chúng ông nhưng, rằng ta ta hơn ta ta."em Vậy sao không lại vui? phải Chúng không bé là sao thật ta đứa sự ngoan? đứa là, ngoan bé Mãn, Tiểu chính trong nhất mắt chị em, nhất chuyện hiểu. có, chúng hai ta tại ai bé Chị thương đứa sao là không? mẹ là đứa cha, học cũng được Nếu ở tương lai đang, gì cưng lớp bé chiều, thì ba muốn cũng.""Tiểu đó, người nhớ vẫn Mãn không chuyện đánh có em em phải?"là, người chúng Chị không ta xấu tới ta, ông nữa ta ông nhắc. sẽ thật giỏi Chị em: "Tiểu, học Mãn gật Hứa đầu." Mãn Tiểu Hứa bã buồn nói." nhà hai Người gọi chí muốn Sinh Hứa nhưng chị muốn mà, Hứa Nam Hứa thậm quan có là bây giờ Hứa không với em chính Kiến đó đều, ông Kiến không trong Sinh hệ miệng cũng nữa Nam.""lãng Chị tiền lại phí rồi. chuyện tối em chị kể Buổi cho.

Không thể chỉ biết ngồi ăn, phải bắt đầu nghiêm túc làm lại nghề cũ thôi.

Giữa trưa ngày hôm sau, Hạ Thu Sinh đã bắt đầu dạy Tiểu Mãn học.

Giống như trước đó đã nói, lúc ăn cơm trưa, Hạ Thu Sinh ăn cơm xong từ sớm, thì lên núi làm việc, thuận tiện dạy học.

Hạ Thu Sinh xứng đáng là giáo sư của đại học tỉnh, dạy học vẫn rất khéo.

Thiên phú của Tiểu Mãn cũng không được tốt lắm, nền móng cũng kém hơn bạn cùng lứa nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.